Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 460: Hôm Nay Chính Là Ngày Chết Của Cô
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:45:58
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong chớp mắt, tay Ôn Hinh đột nhiên xuất hiện một cây chày gỗ, ngay lúc Ôn Nhu đến gần, Ôn Hinh một tay vung mạnh chày gỗ đập vai Ôn Nhu, Ôn Nhu đau đớn hét lên một tiếng, con d.a.o nhọn rơi xuống đất.
Chưa đợi Ôn Nhu phản ứng, Ôn Hinh vung chày gỗ đập về phía trán cô , Ôn Nhu trợn to mắt ôm vai né , nhưng bước hụt ngã xuống đất. Cây chày gỗ của Ôn Hinh đập trúng lưng cô .
“A! Ôn Hinh, mày c.h.ế.t ?” Ôn Nhu tức giận gào lên.
“Tao nhất định g.i.ế.c mày!” Nói cô bò dậy từ đất, bất chấp cơn đau vai, hai tay nắm lấy cây chày gỗ của Ôn Hinh, dùng sức giật lấy.
Ngay lúc cô định cầm chày gỗ phản công, Ôn Hinh nhấc chân đạp n.g.ự.c cô , Ôn Nhu lùi hai bước, ngã xuống đất.
Chỉ một cú đạp , vết thương ở bụng càng đau dữ dội, thể do mất m.á.u, cơ thể cô lảo đảo, cảnh vật mắt cũng chút mơ hồ.
Ôn Hinh lùi hai bước, nhanh ch.óng lấy bột cầm m.á.u từ gian rắc lên vết thương.
Lúc , Ôn Nhu chống chày gỗ dậy, khóe miệng nhếch lên nụ khát m.á.u, hỏi: “Ôn Hinh, mày cũng trọng sinh ?”
“Nếu tại mày lúc nào cũng thuận lợi như ?”
Ôn Hinh liếc cô một cái, lấy gạc từ gian quấn mấy vòng quanh eo , thẳng thắn với Ôn Nhu: “ , chẳng lẽ mày nghĩ chỉ một mày trọng sinh ?”
“Quả nhiên,” Ôn Nhu như bừng tỉnh, lạnh, “Mày với tao đúng là nghiệt duyên, từ kiếp dây dưa dứt, kiếp còn đến cản đường tao.”
“Ôn Nhu, câu là tao với mày mới đúng.” Ôn Hinh lạnh lùng đáp trả.
“Kiếp mày tiểu tam, phá hoại hôn nhân của tao, kiếp còn luôn gây khó dễ cho tao, vốn dĩ tao nghĩ hai chúng nước sông phạm nước giếng, cứ thế sống hết một đời, là mày cứ luôn tìm đến gây sự với tao!”
“Ôn Hinh, vì mày trọng sinh, nên mày mới hại cả nhà tao t.h.ả.m như ?” Ôn Nhu tức giận chất vấn.
Ôn Hinh quấn xong gạc, cảm thấy cơ thể yếu, cô dứt khoát xuống đất, dùng chân đạp lên con d.a.o nhọn, chằm chằm Ôn Nhu : “Ôn Nhu, mày bao giờ cảm thấy những việc mày với tao là quá đáng ? Chưa bao giờ cảm thấy nhà mày đối xử với tao là quá đáng ?”
“Chúng tao gì đúng, bố mày c.h.ế.t là bố tao đến chăm sóc mày, mày ơn thì thôi, còn đ.â.m một nhát, Ôn Hinh, mày là đúng ?” Ôn Nhu ngoan cố hỏi.
“Kiếp tao luôn nhẫn nhịn, tao nhận gì?” Ôn Hinh hỏi ngược : “Cả nhà các chỉ coi tao là công cụ kiếm tiền mà thôi, cho tao dù chỉ một chút tình nào ?”
“Vậy còn Chu Nghiệp Thành thì ? Mày yêu ? Tại mày hại ?” Ôn Nhu điên cuồng hỏi.
“Là tao hại ? Ôn Nhu, mày con của Chu Nghiệp Thành, kiếp khi tao cùng xuống nông thôn, mày tao bao nhiêu việc ?”
Ôn Hinh chế nhạo một tiếng, “Còn mày, chỉ thấy sự vẻ vang của , thấy sự vô liêm sỉ đằng . Ngược là mày, bỏ mặc Thẩm Liệt Bình si tình, cứ đ.â.m đầu bẫy của Chu Nghiệp Thành, kiếp con đường của mày là do mày tự chọn, kiếp chẳng cũng là do mày tự chọn ?”
“,” Ôn Nhu gật đầu, lạnh lùng hỏi: “Là do tao tự chọn, Ôn Hinh mày còn nhớ kiếp mày c.h.ế.t như thế nào ?”
Ôn Hinh lắc đầu, cô cảm thấy sắp c.h.ế.t, mở mắt là lúc trọng sinh.
Kiếp , cô u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối, cho dù c.h.ế.t, cũng giường bệnh chờ c.h.ế.t.
C.h.ế.t, chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Mày u.n.g t.h.ư, ha ha,” Ôn Nhu điên cuồng lớn: “ mày cứ mãi chịu c.h.ế.t, là Chu Nghiệp Thành tự tay rút ống thở của mày.”
“Vậy ?” Ôn Nhu nghĩ rằng như thể kích động Ôn Hinh, nhưng ngờ thấy câu , vẻ mặt cô bình thản.
“Ôn Nhu, mày nghĩ tao còn quan tâm ? Khi tao các ở bên nhiều năm, mày còn sinh con cho , trái tim tao đối với c.h.ế.t .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-460-hom-nay-chinh-la-ngay-chet-cua-co.html.]
Đau đớn lớn nhất gì bằng tâm c.h.ế.t!
Ôn Hinh đột nhiên : “Tao chút tò mò, rút ống thở của tao, tao c.h.ế.t , mày phu nhân nhà giàu nhất ? Mày c.h.ế.t như thế nào?”
“Tao?” Ôn Nhu sững sờ, đúng ! Cô c.h.ế.t như thế nào?
Rõ ràng là Ôn Hinh c.h.ế.t , cô đáng lẽ phu nhân nhà giàu nhất !
Tại cô trọng sinh?
“Xem kiếp mày cũng thể quang minh chính đại ở bên Chu Nghiệp Thành.” Ôn Hinh tâm trạng dường như , nhếch môi : “Cơ quan tính hết, thì thể gì chứ? Hả? Ôn Nhu?”
“Ôn Hinh, kiếp mày là hòn đá cản đường của tao, kiếp , mày hủy hoại cuộc đời tao,” Ôn Nhu nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ ngầu chằm chằm Ôn Hinh : “Hôm nay tao sẽ g.i.ế.c mày, cắt đứt nghiệt duyên của hai chúng .”
“Muốn g.i.ế.c tao?” Ôn Hinh đột nhiên hỏi: “Gã đàn ông cũng là mày tìm đến giúp?”
Nhắc đến gã đàn ông đó, sắc mặt Ôn Nhu càng thêm u ám, “Đàn ông đều là đồ vô dụng, Ôn Hinh, mày đừng hòng kéo dài thời gian, những lời vô nghĩa.”
Nói , Ôn Nhu cầm chày gỗ từng bước tiến về phía Ôn Hinh.
Ôn Hinh dùng chân móc con d.a.o nhọn đến mặt, dùng gạc lót tay cầm lấy. Ôn Nhu vung chày gỗ đập về phía Ôn Hinh, Ôn Hinh giơ tay lên đỡ, tay cầm d.a.o nhọn đ.â.m chân cô .
Ôn Nhu đau đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng trong lòng lúc chỉ còn một ý nghĩ, đó là đ.á.n.h c.h.ế.t Ôn Hinh, thế là bất chấp cơn đau ở chân, vung chày gỗ đập về phía Ôn Hinh.
Trong chốc lát, một luồng sáng trắng từ chiếc vòng tay của Ôn Hinh chảy , lan tỏa cánh tay cô, cây chày gỗ đập tay cô, phát một tiếng “bịch” trầm đục, cánh tay Ôn Hinh hề hấn gì.
Ôn Nhu kinh ngạc những luồng sáng trắng đó, nhưng lúc cô còn thời gian để suy nghĩ kỹ, chỉ vung chày gỗ đập loạn xạ xuống .
Ôn Hinh cầm d.a.o nhọn đ.â.m chân cô , cô ở cách , nếu cô đ.â.m bụng Ôn Nhu, thể đ.â.m trúng gan của cô , một nhát là thể chí mạng.
cô thể , cô thể dính mạng , cuộc đời cô mới chỉ bắt đầu.
Ôn Nhu đ.â.m liên tiếp ba nhát, nhưng cô thể Ôn Hinh thương, điều khiến Ôn Nhu tức giận, cô tức đến mức ném cây chày gỗ, đưa tay giật con d.a.o nhọn trong tay Ôn Hinh.
Hai vật lộn với , Ôn Hinh buông tay, con d.a.o nhọn bay ngoài.
Ôn Nhu nhân cơ hội bóp c.h.ặ.t cổ Ôn Hinh, bóp c.h.ế.t cô, đúng lúc , đường vang lên tiếng gọi.
“Ôn Hinh?”
“Chị dâu?”
“Chị ở ?”
“Ôn Hinh?”
Là giọng của Khương Qua và Thẩm Vĩ Bình, thấy về phía , hai tay Ôn Nhu càng dùng sức hơn, tay Ôn Hinh sờ soạng đất, cuối cùng cũng sờ cây chày gỗ rơi đất, cô nhặt cây chày gỗ lên, đập mạnh gáy Ôn Nhu.
Ôn Nhu đập đến sững sờ, hai mắt trợn ngược, ngã sang một bên.
Hai tay cô đồng thời buông cổ Ôn Hinh , khí trong lành tràn khí quản, hô hấp thông suốt, Ôn Hinh ho dữ dội hai tiếng, hét lên: “ ở đây! Cứu mạng!”