Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 459: Áo Sơ Mi Trắng Xuất Hiện
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:45:57
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Hinh ngước mắt , chỉ thấy Triệu Đại Toàn mặc một chiếc áo sơ mi màu vỏ trứng vịt, cổ áo mở rộng, một nửa vạt áo nhét cạp quần, một nửa để bên ngoài, bên là một chiếc quần màu xanh đậm. Tóc chải ngược , dường như bôi dầu bóng loáng.
Cả mặt, mặc dù Triệu Đại Toàn khá cao, hình cũng khá gầy, nhưng gù lưng, mặt mang nụ tự cho là trai, trông như một tên côn đồ.
Vốn dĩ ấn tượng của Ôn Hinh về , thế càng chút thiện cảm nào.
Thế là cô che ống , nhàn nhạt một tiếng: “Đại đội trưởng ở phòng bên cạnh.”
“Ồ, ồ,” Triệu Đại Toàn ha hả, đôi mắt nhỏ và sắc bén quét từ xuống Ôn Hinh hai lượt, : “Lâu lắm gặp phó đại đội trưởng, gần đây bận lắm ?”
Ôn Hinh quen , chắc là chỉ gặp một khi đại đội tuyển kế toán, cũng chính đó khiến ấn tượng của Ôn Hinh về cực kỳ tệ.
Theo lời Triệu Thư Phạm, Triệu Đại Toàn là một kẻ bạo hành gia đình điển hình, thủ đoạn tàn nhẫn đến mức gần như biến thái, vợ chính là chịu nổi những trận đòn của mới ly hôn.
Nghe lúc đó khi cầu cứu hội phụ nữ, vợ còn nhiều vết bỏng do tàn t.h.u.ố.c, trông kinh hoàng.
Ôn Hinh tuy tận mắt chứng kiến, nhưng chỉ nghĩ thôi cảm thấy khó chịu khắp .
Đối mặt với lời bắt chuyện của , Ôn Hinh mặt biểu cảm hỏi: “Anh việc gì ?”
“Không việc gì,” Triệu Đại Toàn dùng khuỷu tay chống khung cửa, tủm tỉm Ôn Hinh : “Phó đại đội trưởng, cô cứ bận !”
Nói xong, Ôn Hinh một cách đầy ẩn ý.
Ánh mắt của khiến Ôn Hinh cảm thấy khó chịu, giống như một loài động vật m.á.u lạnh chằm chằm, chút lạnh sống lưng.
Thấy Triệu Đại Toàn , Ôn Hinh mới buông ống , Thẩm Liệt Bình ở đầu dây bên quan tâm hỏi: “Sao ? Có việc gì ?”
“Không , một xã viên qua mấy câu.” Ôn Hinh nhàn nhạt .
Thẩm Liệt Bình hỏi: “Ngày em thể qua ? Nếu chắc chắn, sẽ điền đơn xin .”
“Chắc là ,” Ôn Hinh hỏi: “Anh vội lắm ?”
“Ừm, vội,” Thẩm Liệt Bình cô hỏi đến mức vẻ mặt chút tự nhiên, nếu hai đối mặt, Ôn Hinh chắc chắn sẽ phát hiện tai Thẩm Liệt Bình đỏ lên.
“Vậy thì ngày nhé, đừng quên đến đón em.” Ôn Hinh .
“Được, một lời định.”
Cúp điện thoại, Ôn Hinh máy điện thoại, khóe miệng vẫn nhịn mà mỉm .
Cô dường như Thẩm Liệt Bình chuẩn cho cô món quà gì.
Thực , quà cũng , là đủ .
Ôn Hinh , những lời cô qua điện thoại, đều Triệu Đại Toàn ngoài cửa thấy, Triệu Đại Toàn chằm chằm cô một lúc, bước .
Ôn Hinh chuyện nghỉ phép với Triệu Thư Phạm, cô sắp đến đơn vị thăm , Triệu Thư Phạm ủng hộ.
Ôn Hinh đến xưởng may thăm Lưu Quế Lan và Vương Xuân Chi, trò chuyện với hai một lúc.
Mặt trời sắp lặn, cô mới đạp xe về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-459-ao-so-mi-trang-xuat-hien.html.]
Từ trụ sở đại đội về nhà chỉ ba dặm đường, qua một thôn, hai cánh đồng ngô lớn.
Gió chiều mát rượi, Ôn Hinh vui vẻ đạp xe, nhưng nửa đường, chiếc xe đạp phát một tiếng “cạch”, đạp thế nào cũng nữa.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Ôn Hinh xuống xe kiểm tra, phát hiện xích xe đứt.
Chiếc xe đạp của cô là mới mua, dùng đến bốn tháng, xích xe đứt chứ?
Ôn Hinh xung quanh, cô bây giờ qua thôn, đang ở giữa một cánh đồng ngô lớn con đường sỏi đá.
Bây giờ hết mùa vụ, là thời gian nông nhàn hiếm , thấy một bóng , mắt thấy mặt trời lặn xuống cánh đồng ngô, ánh sáng dần tối , Ôn Hinh bắt đầu chút hoảng sợ.
Cô nhặt xích xe lên, dắt xe đạp nhanh về phía .
Đột nhiên, từ trong ruộng ngô lao một đàn ông, đầu trùm một cái túi màu đen, chỉ để lộ hai mắt, mặc áo sơ mi trắng, bên mặc quần màu xanh đậm.
Hắn lao thẳng về phía Ôn Hinh, Ôn Hinh sợ hãi giật , vứt xe đạp bỏ chạy, đàn ông đuổi theo sát nút phía .
Chưa chạy mấy bước đàn ông túm lấy tóc, Ôn Hinh hét lên một tiếng, nhanh ch.óng bình tĩnh , cô chờ đợi khoảnh khắc mấy ngày .
Tâm niệm động, trong lòng bàn tay xuất hiện mấy cây kim bạc, tất cả đều đ.â.m mu bàn tay đàn ông, đàn ông đau đớn buông tay, tay chộp về phía vai Ôn Hinh.
Ôn Hinh né tránh, đạp thẳng n.g.ự.c gã đàn ông, gã cô đạp lảo đảo, vững , miệng phát một tràng lạnh.
Tự rút kim bạc mu bàn tay , từng bước tiến gần Ôn Hinh, Ôn Hinh từ từ lùi , đột nhiên, đàn ông lao tới, một tay bóp cổ cô, Ôn Hinh một tay nắm lấy cổ tay , tay sờ đến một sợi chỉ cổ áo, giật mạnh, đó tự nín thở.
Một mùi hương thanh mát từ cô tỏa , đàn ông chút đề phòng, hít mùi hương đó. lúc cảm thấy gì khác thường, cúi vác Ôn Hinh lên vai.
Ôn Hinh giãy giụa, lấy mấy cây kim bạc đ.â.m , đàn ông loạng choạng mấy bước, tức giận ném cô xuống đất, Ôn Hinh ném mạnh xuống đất, một mảng ngô cô đè gãy, cô cố nén đau, lùi về , giữ cách với đàn ông.
Người đàn ông hung hăng lườm cô một cái, đưa tay rút kim bạc , đúng lúc , t.h.u.ố.c mê mà Ôn Hinh điều chế tác dụng, đàn ông mềm nhũn, ngã thẳng xuống đất.
Ôn Hinh vội vàng rụt chân , đàn ông “bịch” một tiếng ngã xuống mặt cô.
Đến lúc Ôn Hinh mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa chắc chắn là do cách hai đủ gần, nên t.h.u.ố.c mê mới tác dụng chậm như .
Cô dùng chân đá vai đàn ông, lúc như c.h.ế.t, còn tri giác.
Ôn Hinh lúc mới lấy can đảm dậy, xoa xoa cái m.ô.n.g ngã đau, tâm niệm động, từ gian lấy một sợi dây thừng, trói c.h.ặ.t t.a.y chân đàn ông.
Lúc cô mới khỏi ruộng ngô, nhưng đúng lúc , một bóng lao nhanh về phía cô, Ôn Hinh kịp rõ đến, một tiếng “phập”, truyền đến cơn đau nhói như xuyên thủng, cô dùng sức đẩy mạnh đến .
Ôm bụng cảm nhận dòng m.á.u ấm nóng đang tuôn từ cơ thể .
Đồng thời, cũng rõ xông tới, là Ôn Nhu.
Ôn Nhu tay cầm một con d.a.o nhọn, âm hiểm : “Ôn Hinh, cô cũng chút bản lĩnh đấy, thể thoát .”
“, tất cả quá muộn , hôm nay chính là ngày c.h.ế.t của cô!”
Nói xong, cô cầm d.a.o nhọn một nữa lao về phía Ôn Hinh…