Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 443: Đứa Trẻ Bị Ngược Đãi

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:45:25
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Binh mấy tình nguyện cúi đầu chào Ôn Hinh : “Cảm ơn cô, chuyện đây đều là của .”

 

“Anh cũng cần cảm ơn , gì cả.” Ôn Hinh xua tay.

 

Đại lão bản : “Nó , chính là Ôn Nhu lừa, cứ tưởng Ôn Nhu với nó, sống với nó.”

 

“Lần kể cho nó chuyện Ôn Nhu tố cáo nó lên huyện, nó mới tỉnh ngộ .”

 

“Bác sĩ Ôn, thật khiến cô chê , thằng con trai của thật chí tiến thủ.”

 

“Sau nếu cô việc gì cần nhà giúp, cứ việc lên tiếng. Tuyệt đối đừng khách sáo với dì nhé!”

 

Ôn Hinh điềm nhiên , lúc đó cô cũng ý định giúp Chu Binh, chỉ là gánh tội cho Ôn Nhu.

 

Ôn Nhu lưng tố cáo Chu Binh, Chu Binh tù, để lợi dụng chuyện mà đá Chu Binh , còn vu khống là do Ôn Hinh chịu hòa giải.

 

Ôn Hinh thể để cô như ý?

 

Bây giờ chuyện của Chu Binh giải quyết, sẽ đối xử với Ôn Nhu thế nào?

 

“Chu Binh là trọng tình trọng nghĩa, dễ khác mê hoặc, ăn một ngã, khôn một chút!” Ôn Hinh thành khẩn .

 

“Bác sĩ Ôn cô đừng lời ý nữa, nó chính là đầu óc.” Đại lão bản lườm Chu Binh một cái.

 

Chu Binh cứ cúi đầu, đôi mắt âm trầm chằm chằm xuống đất, trong lòng hỏi thăm tổ tông mười tám đời của Ôn Nhu.

 

Qua chuyện , cuối cùng cũng rõ Ôn Nhu hề thật lòng với , còn Ôn Nhu đến đồn công an thăm Chu Nghiệp Thành, vì chuyện của Chu Nghiệp Thành mà chạy đôn chạy đáo.

 

lúc bắt, Ôn Nhu ngay cả mặt cũng lộ diện, đây chính là sự khác biệt giữa thật lòng và giả dối.

 

Mấy ngày nay Chu Binh tìm Ôn Nhu, chắc chắn đang trốn !

 

Không , nhiều thời gian để chờ, nhất định dạy dỗ Ôn Nhu một trận, để cô trả giá.

 

Giờ nghỉ trưa, Trâu Minh Lượng đến.

 

Anh phấn khởi mời Ôn Hinh giờ nghỉ trưa qua chỗ một chuyến, Ôn Hinh đoán chắc là chuồng heo xây xong.

 

Quả nhiên, Trâu Minh Lượng mời cô đến chính là để khoe thành quả.

 

Từng dãy chuồng heo gạch đỏ mới tinh, mái lợp tôn xi măng, bên trong lát nền xi măng, ở giữa ngăn bằng hàng rào sắt, bên ngoài tường còn chừa một rãnh xi măng.

 

“Anh Lượng, nhanh thật đấy!”

 

Trâu Minh Lượng : “Đó là đương nhiên, kiếm tiền ai mà vội! Đợi nền xi măng khô hẳn là thể thả heo con .”

 

Anh gọi Ôn Hinh đến xem chuồng heo cũ, bên trong một đàn heo con trắng muốt đang kêu eng éc chen chúc .

 

mới bắt thêm hai mươi con, nghĩ , năm nay giữ mấy con heo nái để sinh sản, sẽ cần bắt heo con nữa, tự nhà thành cả việc sinh sản và vỗ béo, còn thể tiết kiệm một khoản tiền.”

 

“Ý kiến .”

 

Trâu Minh Lượng dẫn Ôn Hinh tham quan một vòng, thể thấy trại heo của Trâu Minh Lượng quy mô ban đầu.

 

Ở thời đại , việc chăn nuôi heo quy mô lớn là khó, thức ăn chính là rào cản đầu tiên, nhờ sự giúp đỡ của Ôn Hinh, giải quyết vấn đề thức ăn, những việc còn sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

“Anh Lượng, chỗ sẽ thành trại heo, chính là ông chủ .”

 

“Ông chủ gì chứ? Cô đừng , chỉ là một nuôi heo, kiếm nhiều hơn trồng trọt một chút thôi!” Trâu Minh Lượng nheo mắt ranh mãnh.

 

Hai đang chuyện, nhà hàng xóm của Trâu Minh Lượng truyền đến tiếng c.h.ử.i mắng.

 

“Tao cho mày học, mày đừng nữa.”

 

“Con cứ đấy, nhất định !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-443-dua-tre-bi-nguoc-dai.html.]

“Mày mà dám , tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày.”

 

Nghe là vì chuyện học, liền thu hút sự chú ý của Ôn Hinh.

 

Trâu Minh Lượng : “Con gái nhà ông học ở trường trung học Tân Dân, thấy cũng chẳng học mấy, .”

 

“Nếu tâm trí học hành, thà ở nhà giúp việc còn hơn.”

 

“Con nhà ông học lớp mấy?” Ôn Hinh tò mò hỏi.

 

“Lớp chín thì ! Có khi cô còn quen, tên là Lý Diễm Hà.”

 

Nghe Trâu Minh Lượng , Ôn Hinh sáng mắt lên, Lý Diễm Hà?

 

lúc , một bóng nhanh ch.óng chạy sân nhà Trâu Minh Lượng, quen đường quen lối chui đống rơm.

 

Trâu Minh Lượng thở dài, “Cô xem, trốn sang nhà .”

 

Rất nhanh một đàn ông trung niên đuổi theo, sân liền la lớn, “Tiểu Lượng, mày thấy con Đại Hà nhà tao ?”

 

thấy nó chạy về phía tây theo đường lớn ,” Trâu Minh Lượng dối: “Anh Lý, đừng đ.á.n.h con bé nữa, con gái lớn , lỡ ngày đ.á.n.h nó chạy mất thì ?”

 

“Chạy? Chạy ? Đợi tao bắt nó, nhất định đ.á.n.h c.h.ế.t nó.” Nói xong đàn ông liền đuổi về phía tây.

 

Thấy ông chạy xa, Trâu Minh Lượng và Ôn Hinh mới mở cửa đống rơm, chỉ thấy một cô gái tóc ngắn chỉ mặc áo may ô và quần đùi, cánh tay những vết roi lằn m.á.u loang lổ, mặt cũng sưng vù, co ro trong đống cỏ.

 

Thấy hai họ liền sợ hãi run lẩy bẩy, một lúc mới : “Chú, cảm ơn chú.”

 

“Cháu chọc giận ba cháu ?” Trâu Minh Lượng , cởi áo khoác ném cho cô bé : “Cháu mau khoác về !”

 

“Chú ơi, cháu thể về, cháu về ông sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cháu.” Lý Diễm Hà nức nở .

 

“Lý Diễm Hà, em đây .” Ôn Hinh dịu dàng cô bé, đưa tay về phía cô.

 

“Cô Ôn?” Lý Diễm Hà kinh ngạc cô.

 

“Ừ, em ! Ra đây , chuyện gì cứ với cô, thể giúp em.” Ôn Hinh đưa tay về phía .

 

Lý Diễm Hà nắm lấy tay cô, thuận thế dậy.

 

Áo khoác của Trâu Minh Lượng đủ lớn, che đến gốc đùi, cô bé khoác áo chân trần, lúc Ôn Hinh mới thấy chân cô bé cũng nhiều vết bầm tím đậm nhạt khác , trông như vết thương mới chồng lên vết thương cũ, điều khỏi khiến cô cảm thấy đau lòng.

 

Cô dìu Lý Diễm Hà nhà, Trâu Minh Lượng đưa dép của cho cô bé , lấy nước.

 

Ôn Hinh nắm lấy bàn tay dính m.á.u của Lý Diễm Hà, quan tâm hỏi: “Đều là ba em đ.á.n.h ?”

 

“Ông ba !” Lý Diễm Hà mở miệng câu đầu tiên như , “Ông là súc sinh.”

 

“Này, Tiểu Hà, cháu đừng , ba cháu đ.á.n.h cháu cũng là vì cho cháu.” Trâu Minh Lượng bưng chậu nước rửa mặt đặt xuống, kiên nhẫn khuyên.

 

“Đánh là vì cho ?”

 

Lý Diễm Hà lóc chất vấn, vì quá kích động, nấc lên từng cơn.

 

Phụ đ.á.n.h con cái thời nào cũng , hôm qua Triệu Hương Cần còn đ.á.n.h Thẩm Hòa Bình một trận!

 

đ.á.n.h thường xuyên như Lý Diễm Hà, đ.á.n.h nặng như lẽ nhiều.

 

Ôn Hinh đưa một chiếc khăn cho cô bé lau mặt, giúp cô lau tay, động tác của cô nhẹ nhàng và cẩn thận, lẽ từng ai đối xử với Lý Diễm Hà như , cô bé đột nhiên gục Ôn Hinh nức nở.

 

“Haizz, con bé ,” Trâu Minh Lượng bất đắc dĩ lắc đầu, lấy một điếu t.h.u.ố.c chỉ ngoài với Ôn Hinh, lẩn ngoài.

 

Ôn Hinh vỗ lưng Lý Diễm Hà, nhẹ nhàng an ủi: “Đừng buồn, trong lòng em uất ức gì cứ với cô, cô sẽ cố gắng hết sức giúp em.”

 

“Cô Ôn, cô sẽ giúp em chứ?” Lý Diễm Hà mắt đẫm lệ mong chờ cô.

 

 

Loading...