Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 439: Nhị Thúc Vô Liêm Sỉ Đến Đòi Tiền
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:45:21
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Hinh dẫn Thẩm Vĩ Bình bọn họ nhờ xe tải của Chu Đại Quyền, khi trời tối mới về đến nhà.
Ngày tháng giống như nước chảy vội vã, Ôn Hinh trải qua cuộc sống sớm về trễ, tuy rằng bận rộn nhưng sống phong phú.
Ôn Hinh gọi điện thoại cho Tống Đình Ân mấy hỏi thăm tình hình Thẩm Trần thị, Tống Đình Ân bà vượt qua thời kỳ nguy hiểm phù não, qua vài ngày nữa là thể xuất viện về nhà.
Ôn Hinh vô cùng vui vẻ, thuận miệng hỏi một chút chuyện Lý Kiến Chương, Lý Kiến Chương chỉ công tác vài ngày, trở về .
Ôn Hinh vốn định tìm hiểu thêm một chút tình hình Lý Kiến Chương từ Tống Đình Ân, sợ nảy sinh nghi ngờ, để lộ tiếng gió, vẫn là thôi .
Buổi chiều hôm nay, lúc Ôn Hinh về nhà hái rau trong vườn, Mạnh Phàm Trân ở sân tây thò đầu đầu tường, tán gẫu với cô.
"Ôn Hinh, chồng cháu ngoài nhiều ngày như , khi nào trở về a?"
Ôn Hinh đáp: "Sắp ạ, qua vài ngày nữa cháu đón họ về."
"Bà nội cháu thế nào ?"
"Vẫn đang hôn mê, nhưng bác sĩ tình hình tệ."
"Vẫn là một nhà các cháu tâm địa ," Mạnh Phàm Trân : "Cái nếu là ở chỗ chú hai cháu, chắc chắn chờ c.h.ế.t ."
Ôn Hinh , Mạnh Phàm Trân : "Nghe bác sĩ Cao Cao Mãnh bắt , còn nghiêm trọng đấy! Cháu xem ông thất đức như , bán t.h.u.ố.c độc cho chứ?"
"Vì kiếm tiền ạ!" Ôn Hinh nhàn nhạt đáp.
"Vì tiền cũng thể lương tâm ?"
Mạnh Phàm Trân thoáng qua ngoài cổng lớn, giống như nhớ tới chuyện gì, với Ôn Hinh: "Chỗ chúng năm nay cũng thái bình, cháu vụ cưỡng h.i.ế.p ? Vẫn bắt ! Nháo đến lòng hoang mang."
"Mấy ngày nay còn một điên loanh quanh đường, thấy liền đuổi theo đ.á.n.h, dọa lắm, các cháu thấy ?"
Ôn Hinh lắc đầu, mấy ngày nay bọn họ trở về căn bản từng gặp điên.
"Vậy các cháu cẩn thận một chút," Mạnh Phàm Trân ý nhắc nhở: "Thím còn thấy điên loanh quanh ngoài cửa nhà cháu đấy!"
"Ơ, thím ba," Ôn Hinh tò mò hỏi: "Người điên là nam nữ? Dáng dấp thế nào a?"
"Là nữ, tóc dài, dáng dấp thế nào ai thể , tóc tai bù xù như ổ gà che hết cả mặt, nhưng vóc dáng hẳn là cao."
Vóc dáng cao, tóc dài, điên, trong lòng Ôn Hinh đối chiếu Lý Ngọc Lan chỗ .
Chỉ là kỳ quái Lý Ngọc Lan em trai bà nhốt ở trong nhà ? Sao thể chạy ?
Ôn Hinh Lý Ngọc Lan hận cô thấu xương, cô quả thật càng nên cẩn thận , chú ý an .
Hai đang trò chuyện, thấy Thẩm Ngân Xuyên đạp xe đạp dừng ở ngoài cổng lớn.
"Ôn Hinh, ở nhà ?" Thẩm Ngân Xuyên vươn cổ hỏi.
Ôn Hinh xách rổ rau qua, sắc mặt nhàn nhạt hỏi: "Ông tới việc gì ?"
Thẩm Ngân Xuyên đưa tay liền định mở cổng lớn, Ôn Hinh vội vàng : "Ông việc thì ! Mẹ chồng ở nhà, tiện để ngoài cửa."
Vừa lời , Thẩm Ngân Xuyên ngượng ngùng rụt tay về, cho một câu ngoài, hừ!
"Ôn Hinh, chú qua đây xem chú bây giờ thế nào ?" Thẩm Ngân Xuyên tức giận hỏi.
"Bà ở tỉnh thành viện về."
"Cái đều bao nhiêu ngày ? Còn về?" Thẩm Ngân Xuyên kinh ngạc hỏi: "Cái chắc tốn ít tiền nhỉ?"
"Cũng tàm tạm." Ôn Hinh đáp.
"Ôn Hinh, mặc kệ thế nào đó là chú, chú qua đây xem các cháu gì cần ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-439-nhi-thuc-vo-liem-si-den-doi-tien.html.]
Thẩm Ngân Xuyên giả tình giả ý : "Trong tay chú cũng tiền gì, cứ đưa cho các cháu hai mươi đồng."
Nói từ trong túi móc bốn tờ năm đồng, "Tiền nhiều tiền ít các cháu cứ dùng !"
"Không cần , tiền khám bệnh bà nội ." Ôn Hinh lạnh lùng .
Thầm nghĩ rõ Thẩm Trần thị mắc bệnh nghiêm trọng như , còn là viện ở tỉnh thành, liền cầm hai mươi đồng tới, thật đúng là hiếu tâm.
"Bà nội cháu tiền gì?" Thẩm Ngân Xuyên lầm bầm : "Chúng cũng chữa bệnh cho bà nội cháu, tình hình thực tế bày ở đây mà!"
Nói hai câu ông bỗng nhiên phản ứng , hỏi: "Cháu bà nội cháu tiền chữa bệnh?"
" a!" Ôn Hinh mỉm : "Tiền khám bệnh đều là bà nội tự bỏ ."
"Bà đều như , lấy tiền từ a?" Thẩm Ngân Xuyên kinh ngạc hỏi.
"Từ trong chăn bông của bà." Ôn Hinh may mắn : "May nhờ lúc phân gia chú hai thím hai cần chăn bông của bà nội, nếu chúng cháu nhất thời cũng gom góp nhiều tiền như !"
"Cháu trong chăn bông tiền?" Thẩm Ngân Xuyên rốt cuộc hiểu, hèn chi hôm đó lão thái thái phát bệnh, trong tay luôn nắm c.h.ặ.t chăn bông, hóa là bên trong tiền a!
Hèn chi bọn họ ăn mặc tiết kiệm trong nhà còn tiền, hóa đều lão thái thái giấu .
"Ôn Hinh, bà nội cháu chữa bệnh tốn bao nhiêu tiền?"
"Còn ."
"Đó đều là tiền của nhà chú." Thẩm Ngân Xuyên căm giận : "Đến lúc đó thừa tiền, các cháu trả cho chúng ."
"Thật kỳ quái," Ôn Hinh lạnh một tiếng : "Lúc bà nội bệnh nặng các lo liệu chữa bệnh cho bà còn phân gia, bây giờ biến thành tiền của các ?"
"Không tiền nhà chú thì là tiền nhà ai? Mẹ chú lúc thần trí rõ, thể chuyện tiền , nếu thể đưa cho chú chứ?" Thẩm Ngân Xuyên dõng dạc .
"Vậy nếu tiền đủ viện, ông cũng bù đủ ?" Ôn Hinh truy hỏi.
Thẩm Ngân Xuyên biến sắc : "Là các cháu lo liệu chữa bệnh, chú bù đủ cái gì?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Đây là đạo lý gì ?" Ôn Hinh trào phúng hỏi: "Chữa bệnh bỏ tiền, chia tài sản chiếm hết, mặt ông lớn như ?"
"Ôn Hinh," Thẩm Ngân Xuyên quát lớn một tiếng, "Cháu chuyện với ai đấy? Chú chính là chú hai của cháu."
"Ông cũng chú hai của ," Ôn Hinh phản bác: " họ gì, ông họ gì, trong lòng ông ?"
"Cháu là vợ Thẩm Liệt Bình, chú là chú hai nó, chú hai cháu, cháu đừng lớn nhỏ?"
"Đáng giá tôn trọng gọi ông một tiếng chú hai, đáng giá tôn trọng dựa cái gì còn gọi ông?"
Ôn Hinh lời lạnh nhạt: "Ông ngay cả ruột cũng quản, còn l.i.ế.m mặt tới đòi tiền, như ông cũng xứng để gọi một tiếng chú hai?"
"Phản , thật là phản ." Thẩm Ngân Xuyên tức giận loanh quanh ngoài cổng lớn, thấy nửa viên gạch cúi nhặt lên.
"Ôn Hinh, cháu còn chuyện với chú như , chú sẽ khách khí ."
"Ông ở ngoài cổng lớn nhà , còn khách khí với , ông một nơi gọi là đồn công an?"
Ôn Hinh mặt đổi sắc : "Ông nếu dám ném , liền kiện ông đó, để ông nửa đời đều tù."
"Cháu, cháu còn dám dọa chú?" Thẩm Ngân Xuyên giơ viên gạch lên định ném.
Ngay lúc , phía truyền đến tiếng phanh xe, một chiếc xe ô tô quân dụng dừng ở giao lộ, Thẩm Ngân Xuyên và Ôn Hinh cùng sang.
Chỉ thấy cửa xe mở , là Thẩm Liệt Bình từ ghế lái xuống.
"Đại Bình!" Thẩm Ngân Xuyên lập tức đón tiếp.
"Đại Bình, cháu về thật đúng lúc, cháu tới phân xử thử xem."