Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 412: Thuyết Người Bị Hại Có Tội
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:39:00
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô Trương, cô cảm thấy nên đ.á.n.h ?"
Trương Văn Quân hổ mím môi : "Mọi đều là đồng nghiệp, ở cùng một trường học ngày nào cũng ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, căng quá thì cho ai cả. Nhất là cô bây giờ..."
" bây giờ ?" Ôn Hinh thấy cô ấp a ấp úng, trực tiếp truy hỏi.
"Cô đều xảy chuyện như , cô xem ?"
Trương Văn Quân xong, bất đắc dĩ xuống đối diện Ôn Hinh, thở dài : "Mọi lưng đều cô mất mặt, hổ. Cô căng thẳng quan hệ với đồng nghiệp, còn thế nào ?"
"Cô cũng như ?" Ôn Hinh ánh mắt như đuốc chằm chằm cô hỏi.
"..." Trương Văn Quân trả lời, coi như ngầm thừa nhận.
"Tại các đều cảm thấy nhất định tổn thương, và cho dù tổn thương, thì đó cũng là vấn đề của ?"
Ôn Hinh cạn lời khoanh tay n.g.ự.c, căng c.h.ặ.t hàm cố gắng bình tâm trạng để bản bình tĩnh .
"Người đàn ông đây là đối tượng của cô, ? Tại hại khác, mà hại cô? Chẳng là vấn đề của cô ?" Trương Văn Quân nhỏ giọng suy nghĩ của .
Trước đây vì Ôn Hinh là vợ của Thẩm Liệt Bình, tài hoa, cô thực sự thích Ôn Hinh, cũng bạn với cô.
xảy chuyện .
Cô từ tận đáy lòng coi thường Ôn Hinh.
Ôn Hinh tức giận : "Cô cũng cảm thấy ruồi bâu trứng khe đúng ?"
Trương Văn Quân mím c.h.ặ.t môi ngầm thừa nhận.
Ôn Hinh tiếp tục : "Các đây gọi là 'thuyết hại tội'. Là biện hộ cho kẻ phạm tội, là dung túng cho tội ác. Con nên quan niệm đúng sai và công lý cơ bản nhất. Sự đồng cảm và thương hại nên dành cho kẻ phạm tội, đó là vô nhân đạo."
"Ác ý hạ thấp khác, bóp méo sự thật, thì sẽ tự động nâng cao mực nước đạo đức của chính cô lên ? Có thể khiến cô trông cao thượng hơn? Công bằng hơn? Cao hơn khác một bậc?"
"Ôn Hinh, chỉ là chuyện theo sự việc thôi."
Trương Văn Quân chỉ quần áo của Ôn Hinh chỉ tóc cô : "Cô nên ăn mặc giống như chúng , cũng để kiểu tóc giống , đừng để bản trông đặc biệt như thế."
"Sự việc đến nước , bây giờ cô sửa đổi vẫn còn kịp, chẳng lẽ cứ ngoài để chọc cột sống ?"
Trương Văn Quân cho rằng những lời là khổ khẩu bà tâm, nhưng Ôn Hinh một chữ cũng lọt.
Cô chắc nịch: " sai, tại sửa? Nếu sai, hãy để pháp luật trừng trị ."
"Cô đúng là hối cải."
Trương Văn Quân đau lòng nhức óc xong, từ trong túi bàn lấy một cái cặp l.ồ.ng cơm giữ nhiệt, đặt lên bàn Ôn Hinh : "Món quà quý giá thế nhận nổi, trả cho cô."
"Hừ!" Ôn Hinh hai đóa hoa mẫu đơn vẽ cặp l.ồ.ng cơm chỉ thấy châm chọc, lúc mua cô còn bạn với Trương Văn Quân.
Không ngờ con thuyền tình bạn lật là lật.
Ôn Hinh cái cặp l.ồ.ng, lạnh lòng : "Đồ tặng thì thuộc quyền quản lý của , cô thì tự vứt."
"Dù cũng thể nhận, cô vứt thì cô vứt." Trương Văn Quân dỗi .
Ôn Hinh liếc cô một cái, với tam quan hợp cũng chẳng cách nào bạn, cô dậy xách cái cặp l.ồ.ng cơm giữ nhiệt ném thẳng thùng rác.
Trương Văn Quân khiếp sợ cô, thầm thấy tiếc của.
Nghĩ thầm, tính khí Ôn Hinh thật lớn, đồ đắt tiền như vứt là vứt, cho dù cô cần nữa, cô cho khác dùng chẳng cũng ?
Đây là cái tính nết gì ? Quả thực là phí phạm của trời.
lời như bát nước đổ , thể thu !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-412-thuyet-nguoi-bi-hai-co-toi.html.]
Cả buổi chiều Ôn Hinh và Trương Văn Quân với thêm câu nào, hai đều coi đối phương như khí.
Buổi tối về đến nhà, Triệu Thư Phạm, Quý Cảnh Châu, Lưu Đại Tráng, Khương Qua, Lưu Quế Lan, Vương Xuân Chi cùng đến thăm Ôn Hinh.
"Tiểu Hinh, em sợ hãi nhỉ! Chuyện nhấn mạnh với đồn công an , nhất định xử lý nghiêm khắc." Triệu Thư Phạm .
Khương Qua nắm lấy mu bàn tay Ôn Hinh, đau lòng đến đỏ hoe mắt: "Ôn Hinh, Chu Nghiệp Thành đúng là bằng cầm thú, tay còn đau ?"
"Không đau nữa, ." Ôn Hinh an ủi bọn họ.
"Bọn chị Lưu Thúy chuyện , thật sự toát mồ hôi hột cho em," Lưu Quế Lan nơm nớp lo sợ : "May mà là em, chuyện nếu đổi thành khác, chắc chắn độc thủ !"
"Tiểu Hinh hiền tự thiên tướng," Vương Xuân Chi xót xa , sang bảo Triệu Hương Cần: "Cũng là nhà họ Thẩm các chị phúc."
"Đều là Hinh Hinh dũng mưu, gặp nguy loạn, mới thể hóa nguy thành an."
Triệu Hương Cần thật lòng : "Cho dù bây giờ nghĩ , vẫn còn thấy sợ đây !"
"Bọn chúng một nhóm ba lận, nếu công an đến muộn một chút thôi, Hinh Hinh nguy hiểm ."
"Chuyện , bọn cũng là hôm nay họp thanh niên trí thức mới ."
Quý Cảnh Châu : "Ảnh hưởng cực kỳ tồi tệ, còn nghiêm trọng hơn cả Phùng Á Như, thanh niên trí thức Công xã Tân Dân chúng huyện điểm danh phê bình, đúng là con sâu rầu nồi canh."
" là thể tướng mạo," Lưu Đại Tráng : " gặp Chu Nghiệp Thành mấy , thấy thư sinh nho nhã, ngờ là loại cặn bã."
Một nhóm kẻ đáp trò chuyện một lúc, mới lục tục về.
Khương Qua trở ký túc xá thanh niên trí thức, Trương Mạn và Lưu Xuân Cúc truy hỏi tình hình của Ôn Hinh.
Khương Qua hỏi: "Các quan tâm như , tại tự thăm ? Hỏi gì?"
Trương Mạn và Lưu Xuân Cúc , đều cảm thấy khó xử.
Trước đây tài liệu chứng minh cho Thẩm Kiến Bình, hai cô đều ký tên, lo lắng Ôn Hinh oán hận , cho nên thời gian dám chạm mặt Ôn Hinh.
Bây giờ cô xảy chuyện, hai cũng lo lắng, ngại hỏi trực tiếp.
Khương Qua : "Ôn Hinh hẹp hòi, nếu các thực sự quan tâm , nhất định sẽ vui."
"Tớ sợ Ôn Hinh chỗ nào nghĩ thông." Lưu Xuân Cúc yếu ớt .
"Cậu ? Nghĩ thông?" Khương Qua lườm Lưu Xuân Cúc một cái : "Cậu gì mà nghĩ thông? Cậu chỉ va tím mu bàn tay, Chu Nghiệp Thành mới là suýt phế đấy! Hơn nữa bọn chúng còn đối mặt với cảnh tù tội. Ôn Hinh tại nghĩ thông?"
"Cậu Chu Nghiệp Thành..." Trương Mạn ấp úng .
"Không chuyện đó," Khương Qua lườm Trương Mạn một cái, : "Các cảm thấy vấn đề của Chu Nghiệp Thành đủ để ăn kẹo đồng ? Còn định tăng thêm hình phạt cho !"
Nghe Khương Qua , Trương Mạn và Lưu Xuân Cúc đều thở phào nhẹ nhõm, hai hẹn cùng thăm Ôn Hinh.
Đừng thấy bây giờ thông tin liên lạc phát triển, tin tức truyền chẳng chậm chút nào, thế là, chập tối Ôn Hinh tiếp đón hết đợt đến đợt khác tới thăm hỏi.
Họ khiến Ôn Hinh cảm nhận sự ủng hộ và quan tâm dành cho cô, cũng như sự lên án và căm ghét đối với Chu Nghiệp Thành.
Trên đời ai cũng cho rằng " hại tội", con mắt của quần chúng vẫn sáng như tuyết.
Ngày hôm , Ôn Hinh và Thẩm Vĩ Bình sáng sớm tinh mơ mang theo máy massage lên đường.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Lần họ tỉnh thành, hai việc.
Việc thứ nhất, tự nhiên là đăng ký bằng sáng chế, việc khác, chính là tìm Lý Thục Phương bàn chuyện thu hồi rác thải nhà bếp.
Thực , Ôn Hinh còn một việc quan trọng khác...