Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 405: Vừa Đánh Vừa Khóc, Tình Mẹ Chồng Nàng Dâu
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:38:53
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe xong lời của Hách Man Tử, Lưu Thúy lo lắng.
“Lại chuyện gì nữa ? đoán chắc chắn là thù với Chu Binh, nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng.”
Ôn Hinh và Hách Man T.ử đều gật đầu đồng ý, nhưng họ đồng ý cũng vô dụng, nhà họ Chu công nhận mới , nếu họ sẽ trút giận lên đầu Ôn Hinh.
Ôn Hinh và Lưu Thúy trở về trạm y tế, Trần viện trưởng buổi sáng xảy chuyện nguy hiểm như , cũng sợ hãi thôi.
Ông quan tâm hỏi: “Tiểu Hinh, con thật sự chứ? Có sợ lắm ?”
“Con thật sự .” Ôn Hinh đáp.
“Hôm nay con nghỉ ! Ta tìm đưa con về.” Trần viện trưởng .
“Thật sự cần nghỉ, viện trưởng.” Ôn Hinh kiên trì.
Trần viện trưởng : “Trước đây bọn ‘phách hoa t.ử’, còn nghĩ thể nào! Thật ngờ!”
“May mà Ôn Hinh phúc lớn mạng lớn mới bắt nạt, nếu cô tỉnh muộn một chút, thì chuyện muộn .” Lưu Thúy may mắn .
Lúc mới phát hiện mu bàn tay của Ôn Hinh bầm tím một mảng lớn, vội vàng nắm lấy cổ tay cô hỏi: “Cái ?”
“Chỉ là va một chút thôi.” Ôn Hinh thản nhiên .
“Va thế mà cô còn ?” Lưu Thúy xót xa : “Cô theo qua đây, bôi t.h.u.ố.c cho.”
“Đây là thương ?”
Trần viện trưởng càng cảm thấy tự trách, màng Ôn Hinh ngăn cản : “Nghỉ ngơi, con nghỉ ngơi, khi nào tay khỏi hẳn thì hãy việc.”
“Viện trưởng, con…” Ôn Hinh định phản đối, Lưu Thúy chen : “Bảo cô nghỉ thì cô cứ nghỉ, đừng lo lắng nữa.”
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của họ, trong lòng Ôn Hinh ấm áp, cảm giác quan tâm, để ý thật .
Thế là, Lưu Thúy bôi t.h.u.ố.c lên mu bàn tay cô, còn khoa trương dùng gạc băng .
Nhìn bàn tay băng thành cái bánh bao, Ôn Hinh khỏi bật .
Sau đó, Trần viện trưởng tìm một chiếc máy kéo, nhất quyết đưa Ôn Hinh về nhà, Lưu Thúy còn dặn dò Ôn Hinh, gần đây đừng một .
Ôn Hinh về đến nhà, Triệu Hương Cần đang cho gà ăn trong sân, thấy chiếc xe đạp dỡ từ máy kéo xuống, và tay Ôn Hinh còn quấn gạc, khỏi kinh ngạc.
Vội vàng hỏi: “Hinh Hinh, con ?”
“Tay con va một chút, viện trưởng bảo con nghỉ ngơi.” Ôn Hinh , cô kể chuyện xảy cho Triệu Hương Cần, để bà lo lắng.
“Va ? Va như thế nào? Có nặng ?” Triệu Hương Cần liên tục hỏi, cầm tay cô như thấu qua lớp gạc.
Ôn Hinh : “Không , chỉ là chị Lưu quá lên thôi. Viện trưởng còn lo con xe đạp , nên mới cho máy kéo đưa con về.”
“Trần viện trưởng và y tá Lưu đối xử với con thật , đợi con , sẽ chút đồ ăn ngon, con mang cho họ.” Triệu Hương Cần .
Cả buổi sáng tinh thần Ôn Hinh đều căng thẳng, về đến nhà mới cảm thấy mệt buồn ngủ, giường bao lâu ngủ .
Mơ màng thấy cuộc đối thoại của Triệu Hương Cần và Trương Nhị Bàn trong bếp.
“Cái thằng Chu Nghiệp Thành đó thất đức ? Nó dám hãm hại Hinh Hinh nhà ?”
“Thím, Ôn Hinh về với thím ?” Trương Nhị Bàn kinh ngạc hỏi.
“Không , con bé lúc nào cũng chỉ báo tin vui báo tin buồn, ở ngoài gặp chuyện gì khó khăn về nhà cũng .”
Triệu Hương Cần thở dài : “ còn thắc mắc, đây nó chẳng bao giờ ngủ trưa, hôm nay ngủ lâu như , chắc là sợ hãi lắm.”
“Ba đúng là đồ thất đức!”
“Cháu qua xem Ôn Hinh thế nào, cô là cháu yên tâm .” Trương Nhị Bàn xong liền cáo từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-405-vua-danh-vua-khoc-tinh-me-chong-nang-dau.html.]
Triệu Hương Cần cánh cửa phòng phía tây đang đóng, môi run run, nước mắt rơi xuống.
lúc , Ôn Hinh mở cửa, ngáp .
“Mẹ, Nhị Bàn ạ?”
“Đi .” Triệu Hương Cần hít một thật sâu, mắt đỏ hoe xót xa Ôn Hinh : “Hinh Hinh, con chịu uất ức lớn như , về nhà với ?”
“Mẹ, con chuyện gì ?” Ôn Hinh thản nhiên .
Chỉ thấy Triệu Hương Cần bước lên một bước, ôm chầm lấy cô, nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m lưng cô, đ.á.n.h .
“Con bé ngốc , là của con, con ở ngoài chịu uất ức, với thì với ai?”
“Sao con còn coi là ngoài ?”
“Mẹ, con coi là ngoài.” Ôn Hinh vội vàng giải thích.
Triệu Hương Cần : “Con , chồng, em, ai mà bắt nạt con, cả nhà chúng đều chống lưng cho con, con cần sợ gì cả.”
“Gặp chuyện gì đừng giấu giếm, với !”
Ôn Hinh bà ôm c.h.ặ.t trong lòng, mấy cú đ.ấ.m của Triệu Hương Cần thật sự mạnh, khiến lưng cô đau nhói.
cô hề cảm thấy tức giận, Triệu Hương Cần đ.á.n.h cô là vì trách cô thật, là quan tâm, yêu thương cô.
Hoàn khác với việc Lý Ngọc Lan đ.á.n.h cô, Lý Ngọc Lan chỉ là thấy cô mắt, hành hạ cô.
Nghe tiếng của Triệu Hương Cần, Ôn Hinh cũng cảm động đến rơi nước mắt, ôm Triệu Hương Cần liên tục xin .
“Mẹ, là con , để lo lắng !”
“Mẹ, xin ! Sau con bao giờ giấu nữa.”
Thẩm Vĩ Bình và Thẩm Hòa Bình học về, cửa thấy hai con dâu ôm nức nở, khiến cả hai đều giật .
Thẩm Vĩ Bình hỏi: “Mẹ, chuyện gì ?”
Thẩm Hòa Bình hỏi: “Chị dâu, cả em ?”
Hai con dâu lúc mới nín , Triệu Hương Cần đá m.ô.n.g Thẩm Hòa Bình một cái, trách mắng: “Anh cả mày chuyện gì cả.”
“Vậy hai cái gì?” Thẩm Hòa Bình ôm m.ô.n.g đá đau, ngơ ngác hỏi.
“Chị dâu mày…” Triệu Hương Cần mở miệng.
Ôn Hinh chen : “Tay em đau, thấy em đau , nhịn .”
Nói cô hiệu cho Triệu Hương Cần, chuyện cô thật sự cho hai em .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Là hai trong ba nhân vật phản diện lớn của kiếp , thời gian , Thẩm Vĩ Bình và Thẩm Hòa Bình mặt đều biểu hiện , thấy dấu hiệu vi phạm pháp luật, ai chuyện ảnh hưởng đến họ ?
Triệu Hương Cần định giấu giếm, thẳng: “Có bắt nạt chị dâu mày.”
“Mẹ…” Ôn Hinh còn ngăn cản, Thẩm Hòa Bình lập tức lộ vẻ mặt hung dữ hỏi: “Ai? Ai dám bắt nạt chị dâu ?”
“Tứ Bình, chuyện kết thúc .” Ôn Hinh vội .
Vừa dứt lời, thấy Thẩm Vĩ Bình lạnh lùng : “Ai bắt nạt chị dâu, tuyệt đối thể tha cho .”
Ý chí chiến đấu của hai em lập tức bùng cháy, Ôn Hinh nhịn ôm trán, : “ thật sự , họ đều bắt , công an sẽ xử lý, họ đều sẽ chịu sự trừng phạt của pháp luật.”
“Chị dâu, chị cho em là ai?” Thẩm Vĩ Bình mặt đổi sắc, nhướng mi, ánh mắt lạnh lùng hỏi.
Đây là đầu tiên một thời gian dài chung sống, Ôn Hinh thấy vẻ hung dữ mặt , em thứ ba vốn trầm lặng, đột nhiên khí chất lạnh lùng bá đạo.
Cô đang suy nghĩ thế nào để với họ chuyện , để họ tin pháp luật, Triệu Hương Cần chen : “Là Chu Nghiệp Thành, còn chị cả, rể của nó.”