Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 403: Mùi Vị Của Nhím Sống Thế Nào?

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:38:51
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Hinh tìm một viên giải độc , tìm một viên tỉnh thần , cả hai loại t.h.u.ố.c đều do ông ngoại để lúc sinh thời.

 

Cô dùng ý thức điều khiển đưa chúng miệng.

 

Những gì thể đều , còn là chờ đợi.

 

từng giây từng phút lúc trở nên vô cùng gian nan.

 

Chu Nghiệp Thành đưa Ôn Hinh một căn phòng, ánh nắng ấm áp rèm cửa màu xanh lọc qua, mang một vẻ lạnh lẽo khó tả.

 

“Em rể, nhiều nhất là nửa tiếng sẽ hết tác dụng, nhanh tay lên.” Trương Hoành Dân ở cửa thúc giục.

 

“Nửa tiếng cơ mà! Đủ .” Chu Ngọc Phượng kéo một cái : “Đi thôi, còn ở đây xem ?”

 

“Nói gì ?” Trương Hoành Dân trừng mắt : “ đang dặn dò nó vài câu .”

 

“Em rể, ở phòng bên cạnh, cô tỉnh thì gõ tường, và chị sẽ qua bắt gian ngay.”

 

“Vâng, em , rể.” Chu Nghiệp Thành gật đầu.

 

Sự việc đến nước , Ôn Hinh lúc trở thành cá thớt, tâm trạng của chỉ là kích động, mà còn là sự khoái trá vì cuối cùng đạt mục đích.

 

Hắn để Ôn Hinh bên mép giường, đóng cửa , hai tay chống lên giường, chăm chú ngắm khuôn mặt xinh của Ôn Hinh.

 

Nếu cô trở nên như , cơ hội ngắm cô ở cách gần như thế?

 

Chu Nghiệp Thành thật ngờ Ôn Hinh xinh đến , từ khi gả cho Thẩm Liệt Bình, cả cô trở nên đầy đặn trông thấy, mặt da thịt hơn, sắc mặt cũng cực kỳ , so với cô nàng gầy gò quả là một trời một vực.

 

“Ôn Hinh, đây phát hiện cô còn xinh hơn cả Ôn Nhu nhỉ?” Hắn lẩm bẩm một .

 

Ôn Hinh ánh mắt trống rỗng , máy móc gật đầu.

 

“Cô yêu đúng ?” Chu Nghiệp Thành rõ cô bây giờ ý thức tự chủ, nhưng vẫn hỏi như , dường như chỉ thế mới thỏa mãn lòng hư vinh hèn mọn của .

 

Ôn Hinh gật đầu ngay, đôi mắt trống rỗng dường như cũng sáng lên vài phần.

 

“Đây là câu hỏi ?” Chu Nghiệp Thành nhẹ một tiếng, đổi sang giọng nghi vấn, : “Ôn Hinh, cô yêu , ?”

 

Đầu của Ôn Hinh chậm rãi động tác gật đầu, một nửa, đột nhiên Chu Nghiệp Thành bóp cằm.

 

ngay là cô yêu mà, những lời cay nghiệt cô đều là giả, Ôn Hinh, chê thể cô Thẩm Liệt Bình chạm , từ nay về cô chỉ thuộc về .”

 

Nói xong, liền cúi xuống hôn lên môi Ôn Hinh, mắt thấy ch.óp mũi hai sắp chạm , Chu Nghiệp Thành đột nhiên cảm thấy hạ bộ đau nhói.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Đau đến mức hét lên một tiếng, buông tay , ngơ ngác xuống hạ .

 

Chỉ thấy đũng quần của cắm đầy kim bạc.

 

Cơn đau đột ngột khiến Chu Nghiệp Thành suýt ngất , và cơn đau dày đặc, thật sự giống như kim châm chi chít.

 

“Chuyện gì thế ?” Chu Nghiệp Thành khó hiểu lẩm bẩm, đưa tay rút một cây kim bạc , đau đến mức co giật.

 

“Ở nhiều kim thế ?”

 

Trời ơi, dám tưởng tượng, của quý của bây giờ trông như thế nào?

 

Chu Nghiệp Thành nghi ngờ Ôn Hinh, tưởng cô biến thành một con rối mặc sai khiến, nhưng hiểu những cây kim từ đột nhiên xuất hiện.

 

Cái nhà khách c.h.ế.t tiệt , nhiều kim như ?

 

Ôn Hinh thích thú cảnh tượng mắt, tác dụng kép của giải độc và tỉnh thần , cơ thể cô cuối cùng phục hồi hành động thời khắc quan trọng.

 

Hừ hừ hừ! Muốn chiếm tiện nghi của , để ngươi biến thành một con nhím .

 

“Áu~” Chu Nghiệp Thành cố nén đau, một rút ba bốn cây kim bạc.

 

Tiếng động của xuyên qua bức tường mỏng truyền đến tai Trương Hoành Dân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-403-mui-vi-cua-nhim-song-the-nao.html.]

 

Chu Ngọc Phượng hổ mặt đỏ bừng, đ.ấ.m Trương Hoành Dân một cái : “Hai chúng ở đây cái gì ?”

 

“Này, Ngọc Phượng, em xem, bình thường thấy em rể vẻ đạo mạo, ngờ phụ nữ chịu chơi như .”

 

“Em tiếng động xem, lúc nó chắc chắn đang hưởng thụ lắm!”

 

Trương Hoành Dân xong nhắm mắt , vẻ mặt hưởng thụ lắng động tĩnh phòng bên.

 

Một lúc , Chu Ngọc Phượng nhận điều , “Hoành Dân, tại là em rể la hét, thấy động tĩnh gì của Ôn Hinh?”

 

“Cô bây giờ thần trí rõ, thể động tĩnh gì?” Trương Hoành Dân mờ ám liếc Chu Ngọc Phượng một cái, “Sao thế? Em ngứa ngáy ?”

 

Chu Ngọc Phượng lườm một cái, nhưng cánh tay vòng qua cổ , “Vẫn là cách, Ôn Hinh thành của em rể, còn cần gì đơn t.h.u.ố.c một nghìn tệ nữa! Phải hai tay dâng lên ngoan ngoãn đưa cho chúng .”

 

“Chắc chắn , cả đời đều chúng sai khiến.” Trương Hoành Dân lật đè Chu Ngọc Phượng xuống .

 

Trong tiếng “áu~ áu~” đệm nhạc, bắt đầu vận động.

 

Chu Nghiệp Thành la hét bao nhiêu , cuối cùng cũng rút hết kim bạc .

 

Hắn cởi thắt lưng trong, m.á.u thấm ướt quần lót, hỏng chứ? Còn dùng ?

 

Nghĩ đến đây, cam lòng về phía Ôn Hinh, chỉ thấy cô hai tay chống giường, chăm chú .

 

Trong một khoảnh khắc, Chu Nghiệp Thành tưởng Ôn Hinh tỉnh , tóc gáy dựng cả lên.

 

“Ôn Hinh?” Chu Nghiệp Thành thăm dò gọi tên cô, Ôn Hinh vẫn thẳng phản ứng gì.

 

Hắn lúc mới thở phào nhẹ nhõm, về phía Ôn Hinh.

 

Khi còn cách cô đầy một bước, đưa tay về phía mặt Ôn Hinh, nhưng cùng lúc đó, Ôn Hinh nhấc chân đá thẳng vết thương của .

 

vết thương mới chồng vết thương cũ, Chu Nghiệp Thành đau càng thêm đau, hét lên một tiếng, ôm hạ bộ xổm xuống đất.

 

Lúc , Ôn Hinh mặt cử động, từ tư thế chống tay chuyển thành nghiêng về phía , hai tay đan đặt đầu gối, mỉm .

 

Chu Nghiệp Thành chỉ cảm thấy trong đầu nổ một tiếng, cô tỉnh ?

 

Tại tỉnh nhanh như ?

 

Lúc , nụ của cô trong mắt Chu Nghiệp Thành mất vẻ , trở nên vô cùng đáng sợ, rợn tóc gáy.

 

“Ôn Hinh, Ôn Hinh, cô …” Chu Nghiệp Thành vội vàng giải thích.

 

Ôn Hinh cổ tay khẽ động, trong tay một con d.a.o nhọn, cô dùng mũi d.a.o nâng cằm Chu Nghiệp Thành lên, lạnh lùng hỏi: “Nói gì?”

 

là thật lòng,” Chu Nghiệp Thành lắp bắp .

 

“Mùi vị của nhím sống thế nào?” Ôn Hinh dùng d.a.o nhọn vỗ vỗ mặt Chu Nghiệp Thành, tà mị.

 

Nhím sống?

 

Chu Nghiệp Thành kinh ngạc cô, thể tin những cây kim bạc đều do Ôn Hinh .

 

Bây giờ ?

 

Chu Nghiệp Thành cúi đầu, một luồng hung hãn từ từ dâng lên trong lòng, thì cho trót, sự việc đến nước , còn đường lui.

 

Nếu thể chiếm hữu Ôn Hinh, còn c.ắ.n ngược , ?

 

Bây giờ cô chỉ một , dù d.a.o cũng là đối thủ của , tiên cứ khống chế cô .

 

Chu Nghiệp Thành hạ quyết tâm, đột nhiên nắm lấy cổ tay Ôn Hinh, đập mạnh thành giường, đau đến mức Ôn Hinh buông tay .

 

Con d.a.o nhọn rơi xuống đất, Chu Nghiệp Thành một chân đá con d.a.o gầm giường, thuận thế đẩy Ôn Hinh ngã xuống giường, đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng “Rầm!”

 

 

Loading...