Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 390: Dùng Thân Xác Níu Kéo, Ôn Nhu Gài Bẫy Chu Nghiệp Thành
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:38:38
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nhu ngẩn , mờ mịt về phía Chu Nghiệp Thành.
Trải qua cuộc sống cắm đội suốt cả một mùa xuân, Chu Nghiệp Thành khi chịu gió thổi nắng chiếu, đen ít cũng gầy ít.
Khí chất ôn nhu như ngọc , bây giờ trở nên chút cay nghiệt.
Trước tóc tai luôn chải chuốt sạch sẽ gọn gàng, bây giờ cũng giống như những khác tóc chỉ bết dầu, còn lôi thôi lếch thếch.
Người đàn ông nho nhã tuấn tú , cuộc sống mài mòn đến thô ráp.
Nhìn Chu Nghiệp Thành như Ôn Nhu cảm thấy đau lòng gấp bội, kiếp khi cô gả cho Thẩm Liệt Bình, Ôn Hinh và Chu Nghiệp Thành đến đội 5 cắm đội, lúc đó cô cũng gặp Chu Nghiệp Thành nhiều .
Trong ký ức, từng chật vật như thế , tuy rằng qua đây cắm đội, nhưng so với ở trong thành phố cũng bao nhiêu khác biệt, vẫn luôn ch.ói mắt như , là bạch mã hoàng t.ử trong lòng nhiều cô gái.
Đến kiếp , cũng là cắm đội, chênh lệch lớn như chứ?
Thấy Chu Nghiệp Thành vẻ mặt nghiêm túc chuyện của hai bọn họ, trong lòng Ôn Nhu xẹt qua dự cảm lành, cô cố tỏ bình tĩnh : "Anh Nghiệp Thành, sách em giúp mượn xem xong ?"
"Xem xong ." Chu Nghiệp Thành đáp, ý nghĩ của cũng Ôn Nhu đ.á.n.h lạc hướng, mím mím môi, tiếp tục đề tài đó.
"Ôn Nhu, chúng chia tay !"
Ôn Nhu đột nhiên trừng lớn hai mắt, khó tin .
Anh đang cái gì?
Chia tay?
Anh chia tay với cô ?
Tại ?
Bởi vì nhớ mãi quên đối với Ôn Hinh?
Hay là lòng đổi Triệu Thải Hà?
Chu Nghiệp Thành thể chia tay với cô chứ?
"Anh Nghiệp Thành, cái gì ? Có mấy ngày nay đan chiếu mệt quá ?" Ôn Nhu hiểu lòng hỏi.
Chu Nghiệp Thành như hạ quyết tâm, một chút ý cũng , ánh mắt cô còn nhiều thêm một tia chán ghét.
"Anh mệt , liên quan đến chuyện chia tay, nghiêm túc suy nghĩ qua và em hợp."
"Anh Nghiệp Thành, em sai chỗ nào ?" Khóe miệng Ôn Nhu trễ xuống, lộ biểu cảm vô tội uất ức.
"Anh Nghiệp Thành, nếu chỗ nào hài lòng với em, ? Em nỗ lực sửa đổi còn ?"
"Anh Nghiệp Thành, cũng tình hình nhà em hiện tại, em cái gì cũng còn, chỉ còn thôi a!"
Ôn Nhu yếu ớt nắm lấy tay áo Chu Nghiệp Thành, đôi mắt trông mong , khẽ c.ắ.n môi , càng vẻ điềm đạm đáng yêu.
Chu Nghiệp Thành giơ tay hất tay cô , lạnh lùng : "Ôn Nhu, em còn là đối tượng của ? Em xem em đều cái gì?"
Anh phẫn nộ chỉ trích: "Em ở trong trấn ngày ngày lêu lổng cùng một chỗ với Chu Binh, em tưởng ?"
"Một tên Chu Binh thì thôi , bây giờ lòi một bác sĩ Mộc, bác sĩ Mộc đều là hơn năm mươi tuổi , còn vì em mà tự sát."
"Em coi là cái gì? Em suy nghĩ đến cảm nhận của ?"
"Anh chính là bởi vì những chuyện chia tay với em?"
Ôn Nhu giật , bi thống : "Em những chuyện đều là vì a!"
"Vì ? Chẳng lẽ là bảo em ở cùng một chỗ với Chu Binh? Anh bảo em ép c.h.ế.t bác sĩ Mộc?" Chu Nghiệp Thành phẫn nộ chất vấn.
Ôn Nhu lúc , trong mắt trở nên xa lạ cực kỳ, lúc đầu một lòng hướng tới tình yêu oanh oanh liệt liệt, giờ khắc cho cảm thấy đổi, thậm chí chút ghê tởm.
"Đều là vì !"
Ôn Nhu nhíu mày nước mắt chảy xuống, bi thương t.h.ả.m thiết : "Anh tưởng em là vì bản mới nhất định trạm y tế việc ?"
"Anh tưởng em nguyện ý ngày ngày sắc mặt Ôn Hinh ?"
"Em nếu trạm y tế việc, lấy tiền lương giúp mua sách, mua đồ dùng học tập?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-390-dung-than-xac-niu-keo-on-nhu-gai-bay-chu-nghiep-thanh.html.]
"Em nếu hư tình giả ý với Chu Binh, thể một lòng một giúp em?"
"Còn về bác sĩ Mộc, chính là thì , từng hỏi qua em quá trình sự việc ?"
"Rõ ràng là ông bắt nạt em thực hiện , lo lắng em tố giác, mới sợ tội tự sát đấy!"
"Anh em trong chuyện đó mới là hại, em chịu bao nhiêu uất ức ?"
"Vì tạo cơ hội học tập cho , em chịu bao nhiêu khổ, bây giờ ngược đến oán trách em, chỉ trích em, quá em thất vọng đau khổ ."
"Em em là vì , ngược nhận cái gì." Chu Nghiệp Thành d.a.o động lạnh lùng .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Những ngày , chịu đủ ánh mắt khác , cứ như thể suốt ngày đội một cái mũ xanh trong đám , đến thấy đều là tiếng chế giễu.
Anh thật sự chịu đủ .
"Anh Nghiệp Thành, trong lòng em chỉ một , em chỉ thuộc về một a!" Ôn Nhu động tình , một đầu nhào trong n.g.ự.c Chu Nghiệp Thành.
Thân thể Chu Nghiệp Thành cứng đờ, Ôn Nhu nhân cơ hội ôm lấy cổ , hôn lên.
"Ôn Nhu, em gì ?"
Chu Nghiệp Thành đẩy cô , nại hà Ôn Nhu thật sự quá nhiệt tình, đẩy mấy cái liền chống đỡ nữa.
Anh là một đàn ông huyết khí phương cương, còn tu luyện đến trình độ trong lòng mà vẫn loạn.
Ôn Nhu mở mắt ánh mắt mê ly của , thầm nghĩ, nắm thóp Chu Nghiệp Thành thật sự quá đơn giản.
Con kiêu ngạo, nhất định là bởi vì những lời tiếng , cho nên mới ý nghĩ chia tay.
Chỉ cần cô thể đ.á.n.h tan sự nghi ngờ của , sẽ miên man suy nghĩ nữa.
Nghĩ như , Ôn Nhu bỗng nhiên buông tay , quanh bốn phía.
Gian phòng là nhà kho chuyên dùng để đan chiếu, lúc chỉ cô và Chu Nghiệp Thành hai , cô quyết tâm qua đóng cửa phòng , thuận tay cài then cửa.
Chu Nghiệp Thành hiểu , chút tâm tình kích động cô .
Lời dặn dò của Chu khi trở về, lúc bay đến chín tầng mây .
Ôn Nhu qua trực tiếp lên đùi , ôm cổ : "Em bây giờ đem bản bộ giao cho , hẳn là nên tin em là trong sạch chứ!"
Dứt lời liền nhiệt tình như lửa hôn lấy Chu Nghiệp Thành, đưa tay cởi dây lưng quần của , cái Chu Nghiệp Thành giật nảy .
Vạn ngờ tới Ôn Nhu dùng phương thức chứng minh bản , cho nên, cô vẫn là yêu nhỉ?
Nếu yêu , thể nguyện ý thất với chứ?
Nếu Ôn Nhu, chẳng là thể chặn họng những đó?
Nhiệt tình của Chu Nghiệp Thành trong nháy mắt châm ngòi.
Sau một hồi mây mưa, Ôn Nhu rúc trong n.g.ự.c Chu Nghiệp Thành, nhu giọng hỏi: "Anh Nghiệp Thành, còn chia tay với em ?"
"Ôn Nhu, đừng những lời như , đó chỉ là nhất thời lỡ lời, yêu em, cả đời đều yêu em."
Chu Nghiệp Thành thề thốt , đầu tiên của Ôn Nhu cho , nội tâm thỏa mãn cực kỳ, đắc ý cực kỳ.
Nghe lời của Ôn Nhu rốt cuộc yên lòng, cô sớm muộn gì cũng kết hôn với Chu Nghiệp Thành, phát sinh quan hệ chỉ là chuyện sớm muộn.
Chỉ cần thể trói c.h.ặ.t Chu Nghiệp Thành, sớm một chút gì thể?
Cho dù và Triệu Thải Hà liếc mắt đưa tình, cô tin, thứ cô thể cho Chu Nghiệp Thành, Triệu Thải Hà cũng thể cho?
Ôn Nhu dương dương tự đắc nghĩ: Nắm bắt một đàn ông, thì thể chỉ nghĩ nắm bắt trái tim của , còn nắm bắt nửa của , ai bảo đàn ông đều là sinh vật suy nghĩ bằng nửa chứ?
Cô mới chơi cái trò yêu đương tinh thần , quan hệ xác thịt thực sự của hai mới là vững chắc nhất.
Kiếp , cô chính là như một tay nắm lấy Thẩm Liệt Bình, một tay nắm lấy Chu Nghiệp Thành, khi Chu Nghiệp Thành trở thành giàu nhất, cô vẫn luôn cân bằng quan hệ của bọn họ đấy!
Bỗng nhiên nghĩ tới Thẩm Liệt Bình, điều cho trong lòng Ôn Nhu đột ngột chút mất mát, đầu tiên với Chu Nghiệp Thành đau ngứa, cũng chỉ thế thôi!
Nhìn vẻ Chu Nghiệp Thành nhận sự thỏa mãn cực lớn, thế là đủ .
Anh còn trẻ, ngày tháng lành của cô còn ở phía !