Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 378: Ảo Ảnh Tiền Kiếp, Huynh Muội Tương Phùng
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:33
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là chuyện gì xảy ?
Hạ Cẩm Thiên kỳ quái gian nhà tranh , ngôi nhà đó dường như một luồng sức mạnh thần bí đang thu hút .
qua đó, mà là giơ tay dùng sức tát một cái.
Đau!
Anh đang mơ?
Hạ Cẩm Thiên ôm lấy khuôn mặt đau rát, đến bên cạnh giếng nước, thò đầu trong giếng, nào trong giếng phản chiếu một bóng mặc đồ cổ trang, hoảng hốt rụt về, hoảng loạn bốn phía.
Xúc cảm bên thành giếng là lạnh lẽo, ngẩng đầu thấy mặt trời, bốn phía sáng như ban ngày, đất chân tơi xốp, khí trong vườn rau tươi mới.
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?
Anh một loại t.h.u.ố.c mê, khi dính sẽ sinh ảo giác giống như ăn nấm độc.
Chẳng lẽ những thứ đều là ảo giác của ?
Chẳng lẽ Ôn Hinh động tay chân với ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Ôn Hinh?" Hạ Cẩm Thiên bực bội hét lên một tiếng.
"Cô rốt cuộc cái gì?"
"Cô gì ?"
Câu hỏi của truyền rõ ràng tai Ôn Hinh, Ôn Hinh lúc cũng ngơ ngác.
Người đàn ông một giây còn đối diện, một to lớn như a, chui trong vòng tay của cô ?
Lần cô giải thích với Hạ Cẩm Thiên thế nào đây, phát hiện bí mật của vòng tay, thể từ bỏ?
Giờ phút , Ôn Hinh thật sự là một đầu hai cái to.
"Ôn Hinh, cô nhất lập tức đưa t.h.u.ố.c giải cho ." Hạ Cẩm Thiên đổi giọng điệu lười biếng, lạnh lùng lệnh.
Anh thực sự chọc giận .
Ôn Hinh bất lực đỡ trán, cô từng gặp tình huống như , dùng ý niệm đuổi Hạ Cẩm Thiên ngoài, thử mấy đều thành công.
Cái đây?
"Ôn Hinh!"
" cô hạ độc , cô đợi tỉnh táo , sẽ tha cho cô!"
Hạ Cẩm Thiên nhốt trong gian, dần dần trở nên nóng nảy.
Anh đùng đùng nổi giận về phía nhà tranh, hung hăng đá cửa phòng một cái, cánh cửa gỗ chắc chắn lắm, lúc kiên cố như tường đồng vách sắt, đá một cái nhúc nhích tí nào.
Hạ Cẩm Thiên nóng nảy, đến cửa sổ đối diện với song cửa gỗ, dùng sức đ.ấ.m một quyền, cửa sổ cũng nhúc nhích.
Mẹ kiếp!
Anh tức đến c.h.ử.i thề, đối với nhà tranh đá đ.á.n.h.
Trong lòng kiên định cho rằng những thứ mắt đều là ảo giác, lúc chắc chắn vẫn còn ở trong phòng nhà khách, Ôn Hinh đang trốn ở chỗ thấy.
Khá lắm, dám đối xử với như , quả thực chán sống .
Nhất cử nhất động của trong gian đều hiện lên trong đầu Ôn Hinh, Ôn Hinh thấy cửa phòng đập ầm ầm.
Bỗng nhiên, Hạ Cẩm Thiên dừng , âm trầm, : "Cô đưa t.h.u.ố.c giải cho đúng ?"
"Cô vẫn còn ở bên cạnh đúng ?"
" sắp tiểu đây!"
Anh xong liền cởi thắt lưng, Ôn Hinh bất lực nhắm mắt , cô cũng tiểu, nhưng ở trong gian, gian sẽ truyền hình trực tiếp tất cả thứ của trong đầu cô.
"Này, bình tĩnh một chút a!" Ôn Hinh nhịn .
"Ôn Hinh?" Động tác cởi thắt lưng của Hạ Cẩm Thiên đột nhiên dừng , quanh bốn phía một vòng hỏi: "Ôn Hinh, cô trốn ở ?"
"Cút đây!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-378-ao-anh-tien-kiep-huynh-muoi-tuong-phung.html.]
"Ha ha," Hạ Cẩm Thiên dường như nắm điểm yếu của Ôn Hinh, cảnh cáo : "Cô chẳng lẽ đang trộm ?"
"Vậy cởi thật đấy." Anh còn cố ý nhấn mạnh một : "Cởi sạch sành sanh!"
Anh tự phân tích: "Cái giếng nước mắt , chẳng lẽ là bồn cầu trong nhà vệ sinh?"
"Ha ha, bồn cầu thì bồn cầu, bây giờ nhảy cho cô xem."
Anh xong sải bước về phía giếng nước, Ôn Hinh vội vàng : "Anh đừng nhảy a! Sẽ c.h.ế.t đuối đấy."
"Mẹ kiếp, ông đây sắp cô ép điên ." Hạ Cẩm Thiên mắng một câu, tay chống thành giếng định nhảy xuống.
Ôn Hinh tâm niệm động, bản cũng tiến gian, một phen kéo lấy cánh tay Hạ Cẩm Thiên, lớn tiếng :
"Anh thể nhảy!"
"Ôn Hinh?" Hạ Cẩm Thiên xuất hiện từ hư , giật kinh hãi.
"Cô thật bản lĩnh, xem thường cô ."
Anh với giọng lạnh lẽo, đưa tay liền bóp lấy cổ Ôn Hinh, phẫn nộ lệnh: "Đưa t.h.u.ố.c giải cho !"
" t.h.u.ố.c giải," Ôn Hinh gắt gao nắm lấy tay , cảm giác thật sự bóp c.h.ế.t cô, hô hấp đều trở nên khó khăn.
"Không ? Vậy những ảo giác khi nào mới thể biến mất?" Hạ Cẩm Thiên bức hỏi.
"Anh buông tay !" Ôn Hinh đ.á.n.h mu bàn tay , trong cổ họng phát tiếng ho khan khó khăn.
Hạ Cẩm Thiên mềm lòng buông tay , đồng thời đẩy cô một cái, Ôn Hinh lùi hai bước ngã mặt đất.
Cô há miệng thở dốc từng ngụm lớn, Hạ Cẩm Thiên xổm mặt cô, trái , quả thực là thật.
Ảo giác của còn tính chọn lọc ?
Hạ Cẩm Thiên cảm giác trong đầu hỗn loạn một mảnh, phân biệt hiện thực và ảo giác nữa .
"Ôn Hinh!" Hạ Cẩm Thiên một phen nắm lấy bả vai Ôn Hinh, hung tợn hỏi: "Có cô c.h.ế.t ? Lại dám hạ t.h.u.ố.c ?"
"..." Ôn Hinh trăm miệng cũng thể bào chữa.
lúc , cửa nhà tranh kẽo kẹt một tiếng mở .
Hai theo tiếng động, một bóng mặc đồ cổ trang xuất hiện mặt bọn họ, nam t.ử dáng cao gầy, mặc một bộ trường bào màu thiên thanh, gió mát từ từ, tà áo nhẹ bay, tiên phong đạo cốt hồn nhiên thiên thành.
Bọn họ rõ mặt mũi của đó, nhưng một loại cảm giác đặc biệt quen thuộc, Ôn Hinh liếc mắt Hạ Cẩm Thiên một cái, nam t.ử cổ trang , bỗng nhiên phát hiện mặt hai một nốt ruồi lệ giống như đúc.
Hạ Cẩm Thiên khó tin hỏi, " đây là đang mơ ? Đây là ảo giác?"
Nam t.ử cổ trang trong tay bưng một cái hũ sứ, từ trong nhà tranh bước khoan t.h.a.i , đó dường như thấy hai , quanh bốn phía, thâm tình chân thành :
"Hinh Nhi, đây là thế ngoại đào nguyên vi dùng tâm huyết cả đời tạo cho , ở chỗ vĩnh viễn sẽ ai quấy rầy."
Nghe lời của đó, Ôn Hinh chỉ cảm thấy n.g.ự.c đau nhói một trận, cô khỏi ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c, cẩn thận quan sát mắt.
Hinh Nhi mà đó , là em gái yêu dấu của đó !
Không gian chính là đó tự tay tạo cho em gái.
Mà em gái bây giờ biến thành tro cốt trong hũ sứ?
Biểu tình của nam t.ử vô cùng đau thương, đó chôn hũ sứ bên cạnh giếng nước, đó bên giếng ngưng thị giếng nước, phát một tiếng than bi thương.
"Hinh Nhi, vi báo thù rửa hận cho , ở cửu tuyền thể nhắm mắt ."
"Kiếp , vi thể bảo vệ cho , hãy chậm một chút, đợi vi , kiếp chúng gặp ."
Nam t.ử xong, tung nhảy một cái nhảy trong giếng.
Hạ Cẩm Thiên kinh hô một tiếng, chạy đến bên giếng thấy nước giếng phẳng lặng gợn sóng, nam t.ử nhảy xuống giếng cũng chỉ là ảo giác của bọn họ.
"Vừa cô thấy chứ?" Hạ Cẩm Thiên khó tin hỏi Ôn Hinh.
Ôn Hinh chỉ chỉ mặt đất chân : "Anh thể giẫm tro cốt ."
Hạ Cẩm Thiên vội vàng sang một bên, vái lạy về phía giếng nước, mờ mịt luống cuống hỏi: "Ôn Hinh, bây giờ thật sự là ảo giác ?"
"Cô mau thật với , kiếp sắp điên !"