Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 367: Cái Tát Của Chu Nghiệp Thành Và Cuốn Sách Bị Xé

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:22
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Hinh giúp Vu Cường và Trương Mỹ Đào chủ trì hôn lễ.

 

Nhìn cảnh tượng náo nhiệt, khiến cô khỏi nhớ tình cảnh cô và Thẩm Liệt Bình kết hôn, ngày đó, là Vu Chiếm Đức giúp bọn họ chứng hôn.

 

Ông còn cố ý học theo dẫn chương trình trong đài phát thanh chuyện, "Bà Ôn Hinh, ông Thẩm Liệt Bình", thời điểm , đều xưng hô là đồng chí, một phen lời đó của ông còn dẫn tới sự nhạo của .

 

Bây giờ ngẫm , chẳng qua mới là chuyện ba tháng , giống như trôi qua lâu.

 

Tin tức Thẩm Kiến Bình học tập ở tỉnh giống như mọc cánh, truyền khắp công xã Tân Dân.

 

Các thanh niên trí thức cũng tin tức , khiếp sợ nhất đương nhiên là Chu Nghiệp Thành và Ôn Nhu.

 

Sáng hôm nay, Ôn Nhu còn trạm y tế việc.

 

"Thẩm Kiến Bình là em trai Thẩm Liệt Bình ? Cậu tỉnh tham gia học tập cái gì?" Chu Nghiệp Thành khó hiểu lầm bầm.

 

"Chỉ là học tập, tình hình cụ thể." Ôn Nhu cực kỳ bất ngờ.

 

Dạo mới , Chu Binh và Thẩm Kiến Bình đoạn tuyệt tình nghĩa em, coi như dưng nước lã .

 

Chuyện giống với kiếp a!

 

Kiếp , Chu Binh và Thẩm Kiến Bình đến mức mặc chung một cái quần, cắt đứt là cắt đứt?

 

Chuyện còn nghĩ thông, Thẩm Kiến Bình tỉnh học tập ?

 

Kiếp , còn chuyện tỉnh học tập?

 

Ôn Hinh từng , Chu Nghiệp Thành cũng từng , chẳng lẽ giống như biến cố nhà bọn họ, đều là tình huống mới xuất hiện ở kiếp ?

 

Vừa nghĩ tới những chuyện liên tiếp xảy đều khác với kiếp , Ôn Nhu đối với tương lai cũng cảm thấy một chút mờ mịt và hoảng sợ.

 

"Ôn Nhu," Chu Nghiệp Thành thăm dò : "Em hỏi thăm Ôn Hinh xem, Thẩm Kiến Bình học cái gì?"

 

"Cô với em một câu cũng , em hỏi thăm cô kiểu gì?" Ôn Nhu tâm phiền ý loạn .

 

"Anh đoán nhất định là Ôn Hinh thông qua thầy Lục liên hệ, thầy Lục hiện tại là cán bộ tỉnh, sắp xếp một còn dễ dàng?"

 

Chu Nghiệp Thành phân tích, nhưng nghĩ đến chuyện như , càng sâu sắc thêm sự hối hận của .

 

Quan hệ giữa Ôn Hinh và Lục Hán Sinh thế mà mật thiết như , thể dễ dàng sắp xếp cho Thẩm Kiến Bình tỉnh, nếu chia tay với Ôn Hinh, chuyện bực chẳng là của ? Còn thể đến lượt khác?

 

Đều tại Ôn Nhu cứ quấn lấy , mới khiến ma xui quỷ khiến tin lời cô .

 

"Không nhất định là Ôn Hinh," Ôn Nhu phản bác, tuy rằng cô cũng nghĩ đến điểm , nhưng cô tuyệt đối thừa nhận.

 

"Còn thể là đại đội bọn họ sắp xếp gì đó thì !"

 

"Đại đội bọn họ thể sắp xếp gì? Nếu là sắp xếp học tập, đại đội nhiều như , cứ nhất định là Thẩm Kiến Bình ? Cả đại đội đều tìm học giỏi hơn ?"

 

Chu Nghiệp Thành tức giận phản bác: "Anh thấy nhất định là Ôn Hinh giúp đỡ mới ."

 

"Cho dù là cô giúp đỡ thì thể thế nào? Dù cũng sẽ giúp ." Ôn Nhu xong hung hăng lườm Chu Nghiệp Thành một cái.

 

Chu Nghiệp Thành hạ khóe miệng vẻ mặt vui.

 

Lúc khí giữa hai đang căng thẳng, một nữ thanh niên trí thức tới đưa sách cho Chu Nghiệp Thành.

 

Ôn Nhu thấy liền chút nổi nóng, tới ai khác chính là Triệu Thải Hà, mấy hôm , Lưu Tân Hoa tiết lộ tin tức, Triệu Thải Hà gần đây qua mật với Chu Nghiệp Thành, Ôn Nhu theo dõi mấy ngày đều kết quả.

 

Lúc mới trạm y tế việc, hai bắt đầu đổi sách xem ?

 

Triệu Thải Hà đưa sách qua, chút thẹn thùng rũ mắt : "Đồng chí Chu Nghiệp Thành, cuốn sách cho mượn xem xong hết , thật!"

 

"Cô xem nhanh thật đấy," Chu Nghiệp Thành đổi dáng vẻ chua ngoa , mày mắt mang hỏi: "Cô thích nhất đoạn nào?"

 

" thích nhất..."

 

Tâm trạng Triệu Thải Hà chút thẹn thùng chút nhảy nhót, mặt nổi lên hai ráng mây hồng, chậm rãi : "Cái quý nhất của con là sự sống. Đời chỉ sống một . Phải sống cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và đớn hèn của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-367-cai-tat-cua-chu-nghiep-thanh-va-cuon-sach-bi-xe.html.]

 

"Hay quá, cũng thích đoạn ." Chu Nghiệp Thành hưng phấn .

 

"Thật ?" Triệu Thải Hà kích động ngước mắt , khi thấy đôi mắt sáng lấp lánh của , ngượng ngùng cúi đầu.

 

Một màn , Ôn Nhu thấy rõ ràng rành mạch.

 

Được lắm!

 

Thừa dịp cô ở đây, hai bọn họ cứ thế , chuyện vui vẻ đúng !

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

"Đây là sách gì thế?" Ôn Nhu vươn tay giật lấy cuốn sách từ trong tay Chu Nghiệp Thành, tùy tiện lật xem, một chiếc lá cây từ trang sách bay xuống, Ôn Nhu cúi đầu .

 

Chỉ thấy lá cây nét chữ thanh tú, "Cái quý nhất của con là sự sống Thải Hà."

 

Hỏa khí của Ôn Nhu bùng một cái liền bốc lên, ý gì?

 

Chuyên môn một chiếc lá cây truyền tình ý?

 

Chơi lãng mạn gớm nhỉ!

 

"Đây là cô ?"

 

Chu Nghiệp Thành vui vẻ nhặt lên, Triệu Thải Hà vén tóc ngượng ngùng : "Không kẹp sách, nên thuận tay một cái."

 

"Thuận tay?" Ôn Nhu đoạt lấy chiếc lá cây bóp nát vụn trong lòng bàn tay, Triệu Thải Hà khiếp sợ .

 

Ôn Nhu trực tiếp vung một cái tát qua, "Cô ăn đòn hả?"

 

"Biết rõ và Chu Nghiệp Thành là yêu, còn loại đồ vật ? Còn hỏi mượn sách ?"

 

"Cô quyến rũ ?"

 

Đối mặt với sự chất vấn liên tiếp của Ôn Nhu, Triệu Thải Hà sợ tới mức cũng nước mắt, che mặt ngơ ngác .

 

"Ôn Nhu, em cái gì ?" Chu Nghiệp Thành che chở Triệu Thải Hà quát.

 

"Anh còn che chở cô ?" Ôn Nhu khó tin trừng mắt Chu Nghiệp Thành, : "Em trạm y tế việc, em giúp mưu tính tương lai, cùng cô ở đây hoa tiền nguyệt hạ?"

 

"Đồng chí Ôn Nhu, đừng bậy." Chu Nghiệp Thành nghĩa chính ngôn từ sa sầm mặt : " và đồng chí Thải Hà, là tình hữu nghị cách mạng thuần túy."

 

"Nam nữ còn tình hữu nghị?" Ôn Nhu lạnh : "Triệu Thải Hà, cô với sinh mệnh chỉ một , là ý gì?"

 

"Đồng chí Ôn Nhu, đây chỉ là một câu trong sách, cảm thấy cho nên..." Triệu Thải Hà tủi biện giải.

 

"Đều là cuốn sách , cho cô xem!" Ôn Nhu đoạt lấy cuốn sách , dùng sức xé hai nửa.

 

Chu Nghiệp Thành vô cùng quý trọng sách vở, thấy cô như , tức giận đến trừng tròn mắt, chất vấn: "Ôn Nhu, em điên ? Em ?"

 

"Em ?"

 

Ôn Nhu trừng mắt , căm giận : "Em , em giúp mưu tính tương lai, cùng cô ở đây thảo luận một cuốn sách."

 

"Được lắm! Em cho các thảo luận, cho các mượn sách..."

 

"Đồng chí Ôn Nhu, cô đừng xé cuốn sách a! Sách quý giá bao!" Triệu Thải Hà lóc khuyên can, kết quả.

 

Chu Nghiệp Thành Triệu Thải Hà giống như một con thỏ trắng nhỏ thương, mà Ôn Nhu lúc giống như một con xoa hung thần ác sát, thật sự là phiền thấu .

 

Ôn Nhu xé rách cuốn sách , mấy cái xé cuốn sách thành nhiều mảnh, Chu Nghiệp Thành tức giận sắc mặt xanh mét, giơ tay tát Ôn Nhu một cái tát vang dội.

 

"Đủ !" Chu Nghiệp Thành quát to một tiếng, "Ôn Nhu, em bình tĩnh một chút, tự kiểm điểm !"

 

"Em kiểm điểm?" Ôn Nhu càng khiếp sợ hơn, trơ mắt Chu Nghiệp Thành và Triệu Thải Hà khỏi cửa phòng.

 

Không ngờ, Chu Nghiệp Thành kiếp ôn nhu săn sóc, thế mà động thủ đ.á.n.h cô , thế mà vì Triệu Thải Hà đ.á.n.h cô !

 

Cảm xúc của Ôn Nhu trong nháy mắt sụp đổ, ở mép giường gào .

 

 

Loading...