Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 365: Tin Vui Của Nhị Bình Và Lời Mời Làm Chứng Hôn

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:20
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Thúy tới phòng khám của Ôn Hinh, cửa oán giận : "Cô còn mặt mũi mà thế nhỉ?"

 

Ôn Hinh nhún vai : "Em nghĩ gì, tám phần là cắm đội quá mệt, nhẹ nhàng bằng y tá chăng!"

 

Lưu Thúy thể tin nổi hỏi: "Không sợ gặp nhà bác sĩ Mộc ?"

 

"Chắc chắn là sợ !"

 

, Ôn Hinh, đại đội trưởng Thẩm trông trai ?" Lưu Thúy vẻ mặt hưng phấn hỏi, "Lão Phạm nhà chị cứ khen suốt, thật sự là ba câu rời đại đội trưởng Thẩm."

 

Ôn Hinh mỉm , trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, "Anh , cũng bình thường thôi! mà..."

 

Lưu Thúy tò mò truy hỏi, " mà cái gì?"

 

Ôn Hinh híp mắt : "Chính là một cơ bắp cuồn cuộn mọc cực kỳ hảo."

 

Nói , cô từ trong ngăn kéo lấy mấy tờ giấy vẽ, cẩn thận từng li từng tí mở , chỉ bức tranh bên với Lưu Thúy, "Chị xem, đây là cánh tay của , nhóm cơ mọc bao, quả thực chính là quỷ khốc thần sầu a!"

 

Lưu Thúy trừng lớn mắt, vẻ mặt thể tin nổi cô, "Tiểu Hinh, em chồng em, là cơ bắp ?"

 

Ôn Hinh chớp mắt, nghịch ngợm hỏi : "Nếu thì ? Còn cái gì?"

 

Lưu Thúy phì một tiếng, "Ai hai vợ chồng các em cái gì."

 

Khuôn mặt xinh của Ôn Hinh nháy mắt ửng lên một ráng hồng, lườm Lưu Thúy một cái, nũng nịu : "Chị học thói của thím Lý và dì Vương ?"

 

Một buổi chiều trôi qua nhanh, Ôn Hinh tan tầm thuận tiện một chuyến đến nhà Trương Á Đông, đợi cô về đến nhà thì ba đứa học cũng về đến nơi.

 

Triệu Hương Cần gọi bọn trẻ ăn cơm, bàn cơm Thẩm Vĩ Bình liên tục Ôn Hinh mấy , Ôn Hinh đều để ý đến .

 

Cô đang canh cánh trong lòng chuyện hôm nay dùng cái lau bảng ném cô, hơn nữa quyết định ăn cơm xong sẽ chuyện với .

 

Lại ngờ, bàn cơm Thẩm Vĩ Bình luôn thích chuyện mở miệng .

 

"Chị dâu, chuyện hôm nay em ." Thẩm Vĩ Bình đột nhiên .

 

"Chuyện gì?" Lời của lập tức gợi lên hứng thú của Thẩm Hòa Bình, hai mắt trừng tròn xoe, tò mò hỏi.

 

"Không chuyện gì." Thẩm Vĩ Bình chút chột .

 

"Không chuyện gì là chuyện gì?" Thẩm Hòa Bình buông tha truy hỏi, "Anh thả đuôi chuột bục giảng ? Hay là bỏ sâu róm cốc nước của chị dâu?"

 

Nghe đến đây, Ôn Hinh và Triệu Hương Cần đều kinh ngạc về phía , Thẩm Hòa Bình lúc mới ý thức lỡ miệng, vội vàng cúi đầu, còn ở gầm bàn đá Thẩm Vĩ Bình một cái, nhỏ giọng : "Rốt cuộc là chuyện gì?"

 

"Tứ Bình?" Triệu Hương Cần vẻ mặt nghiêm túc Thẩm Hòa Bình, nghiêm khắc hỏi: "Chuyện con con đều từng ?"

 

"Không !" Thẩm Hòa Bình thề thốt phủ nhận, "Là khác trong lớp con , con chỉ thấy thôi."

 

"Con thấy mà con ngăn cản? Cứ để bọn nó dọa giáo viên như thế?" Triệu Hương Cần trách cứ: "Sao con thể trơ mắt chứ?"

 

"A, con nữa là chứ gì?" Thẩm Hòa Bình thờ ơ .

 

Triệu Hương Cần sang Thẩm Vĩ Bình hỏi: "Tam Bình, hôm nay con cái gì ?"

 

"Con gì cả?" Thẩm Vĩ Bình dứt khoát đặt bát cơm xuống, vẻ mặt nghiêm túc : "Là bọn Triệu Quốc Phong đặt cái lau bảng lên cửa, con định lấy xuống, chị dâu mở cửa ."

 

"Sau đó thì ?" Thẩm Hòa Bình lập tức hứng thú, truy hỏi: "Rơi trúng đầu chị dâu?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-365-tin-vui-cua-nhi-binh-va-loi-moi-lam-chung-hon.html.]

 

Thẩm Vĩ Bình lườm một cái, "Không ."

 

"Vậy là đặt góc độ đúng !" Thẩm Hòa Bình phân tích.

 

Nghe lời , Triệu Hương Cần cầm đũa gõ một cái lên trán , "Con còn từng ?"

 

"Ui da!" Thẩm Hòa Bình đau đớn ôm trán, vẻ mặt vô tội , tủi hỏi: "Mẹ, đ.á.n.h con gì?"

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Triệu Hương Cần trừng mắt, tức giận : "Mẹ đ.á.n.h con ? Tứ Bình, nếu để con ở trường chịu học hành t.ử tế, suốt ngày hồ nháo, xem đ.á.n.h gãy chân con ?"

 

"A," Thẩm Hòa Bình lời , lập tức phục lầm bầm: "Lúc hai ở nhà cũng đ.á.n.h gãy chân hai, hai ở nhà nữa, đ.á.n.h gãy chân con, chẳng lẽ chỉ con và hai mọc chân thôi ?"

 

Triệu Hương Cần xong, tức giận suýt nữa đưa tay đ.á.n.h , trong miệng mắng: "Thằng nhóc hiểu chuyện như thế hả? Anh cả và ba con vẫn luôn lời, cũng cần bận tâm. Hai đứa chúng mày thì , ngày nào cũng gây chuyện thị phi, khiến bớt lo."

 

Lúc , Thẩm Bình Bình nhịn phì một tiếng, : "Anh hai và tư là con rết, nhiều chân sợ đ.á.n.h." Nói xong, cô bé còn nghịch ngợm nháy mắt với Thẩm Hòa Bình.

 

Nghe câu , đều nhịn ha hả, ngay cả Triệu Hương Cần cũng chọc cho dở dở .

 

Khóe miệng Thẩm Vĩ Bình cong cong, thăm dò đ.á.n.h giá sắc mặt Ôn Hinh.

 

Ôn Hinh nở nụ thoải mái với : "Chị tha thứ cho em đấy!"

 

Nghe , Thẩm Vĩ Bình âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Ôn Hinh : "Lý tưởng của em ! Em cần gì cứ với chị, chị nhất định dốc lực giúp em."

 

"Dạ..." Thẩm Vĩ Bình do dự một chút : "Em xem một sách về phương diện điện t.ử, hiện tại kiến thức trong sách giáo khoa đều quá đơn giản, trường học cũng sách chuyên sâu hơn."

 

"Em sớm với chị chứ!" Ôn Hinh oán trách : "Đợi chị tỉnh thành nữa nhất định sẽ lưu ý giúp em."

 

"Cảm ơn chị dâu!" Thẩm Vĩ Bình nhạt.

 

" , còn một tin với các con !" Triệu Hương Cần .

 

Bọn Ôn Hinh đều tò mò Triệu Hương Cần, chỉ thấy mặt bà tràn ngập vui sướng và tự hào, vui vẻ : "Nhị Bình thông qua kiểm tra, chính thức trở thành học viên của lớp bồi dưỡng tiếng Anh ."

 

"Thật ạ?" Bốn gần như đồng thanh hỏi, trong ánh mắt bọn họ tràn ngập kinh hỉ và mong chờ, mặt cũng đều hiện lên nụ hưng phấn.

 

Đặc biệt là Thẩm Vĩ Bình, dường như thấy hy vọng học tập trong tương lai của từ chuyện của Thẩm Kiến Bình.

 

"Đương nhiên là thật," Triệu Hương Cần : "Điện thoại gọi đến đại đội bộ, là thông tin viên chính miệng chuyển lời. Đại đội trưởng Triệu còn , đây là chuyện vui lớn bằng trời đấy!"

 

Nghe tin tức , đều cảm thấy vô cùng kích động. Thẩm Vĩ Bình nắm c.h.ặ.t nắm tay, trong mắt lóe lên ánh sáng kiên định, tin tưởng chỉ cần nỗ lực học tập, thì nhất định thể thực hiện ước mơ của .

 

Mà Thẩm Bình Bình thì vui vẻ nhảy cẫng lên, vỗ tay khen .

 

Thẩm Bình Bình đột nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng hỏi: "Anh hai bao lâu mới về ạ?"

 

Triệu Hương Cần nghĩ một chút trả lời: "Nghe lớp bồi dưỡng học nửa năm đấy!"

 

Thẩm Bình Bình xong chút mất mát.

 

Triệu Hương Cần các con, trong mắt tràn ngập vui mừng và tự hào, bà cảm thán : "Nhìn ? Vẫn là văn hóa hơn a! Anh hai các con học tập ở tỉnh, cần chúng tốn tiền, tất cả chi phí đều do nhà nước gánh vác. Đợi đến khi nó thành bồi dưỡng, chừng còn thể phân phối một công việc đấy!"

 

Bà dừng một chút, tiếp tục :

 

 

Loading...