Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 363: Bài Học Đầu Tiên Về Những Ước Mơ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:18
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Quốc Phong : "Thưa cô, cô cứ giống như cô Trương , dẫn bọn em chuyện phiếm, hát hò, một tiết học cứ thế là qua thôi."
"Ha ha, tiết chúng mở tiệc liên hoan !" Có lập vợ họa.
Ôn Hinh bục giảng, ánh mắt chậm rãi quét qua cả lớp, ánh mắt cô bình tĩnh và ôn hòa, nhưng trong đó toát một loại uy nghiêm thể xem nhẹ.
Cô nhẹ nhàng mở miệng : "Nếu các trò chuyện phiếm, thôi! Vậy thì trong tiết đầu tiên chúng hãy chuyện cho trò."
Tiếp đó, cô cao giọng hơn một chút, đặt một câu hỏi cho học sinh: "Các em, các em nước bắt đầu học tiếng Anh từ khi nào ?"
Câu hỏi khiến lớp học rơi trầm mặc ngắn ngủi, đó liền vang lên một trận thảo luận ồn ào.
Có bạn , bạn thì nhắc tới mấy năm còn đang học tiếng Nga, còn cho rằng trường học năm ngoái mới bắt đầu mở lớp tiếng Anh.
Đối mặt với những câu trả lời muôn hình muôn vẻ , Ôn Hinh nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm : "Thật sớm từ năm 1840, nước bắt đầu tiếp xúc và học tiếng Anh ."
Nghe đáp án , trong phòng học lập tức truyền đến tiếng hô kinh ngạc.
Triệu Quốc Phong dẫn đầu phát tiếng nghi ngờ: "Hả? Lúc đó chẳng vẫn là thời nhà Thanh ?" Trên mặt tràn đầy biểu cảm khó tin.
Ôn Hinh gật đầu, tỏ vẻ khẳng định, và giải thích: " , chính là thời kỳ đó. Lúc , cùng với sự xâm lược của các cường quốc phương Tây cũng như sự suy tàn của chế độ phong kiến, nước dần dần nhận thức giao lưu với bên ngoài, hiểu thế giới, thì nhất định nắm vững một ngoại ngữ tiên tiến. Vì thế, học tiếng Anh trở thành một nhu cầu của xã hội lúc bấy giờ."
"Vào năm 1840, sự hạn chế của các hiệp ước thời kỳ Trung Quốc thực dân hóa, nước Anh bắt đầu phái giáo sĩ đến Trung Quốc tiến hành giáo d.ụ.c tiếng Anh, đây là khởi điểm nước bắt đầu học tiếng Anh."
"Còn nước Trung Hoa mới của chúng thì từ giữa những năm 1960, tiếng Anh trở thành ngoại ngữ thứ nhất."
"Sớm thế ? Chúng em từng ." Triệu Quốc Phong cho là đúng : "Học Toán Lý Hóa, khắp thiên hạ sợ, học tiếng Anh chẳng là theo con đường tư bản chủ nghĩa ?"
Ôn Hinh lắc đầu, "Tiếng Anh là một ngôn ngữ tương đối đơn giản, ngữ pháp và quy tắc đ.á.n.h vần của nó khá dễ. Điều khiến tiếng Anh trở thành ngôn ngữ học ngoại ngữ một cầu. Rất nhiều tổ chức quốc tế và giao lưu quốc tế đều sử dụng tiếng Anh ngôn ngữ việc. Ví dụ như Liên Hợp Quốc, Tổ chức Thương mại Thế giới và Ủy ban Olympic Quốc tế đều sử dụng tiếng Anh ngôn ngữ chính thức."
"'Văn vô nhất, võ vô nhị', chúng thể học văn hóa nước ngoài, nhưng nhất định học khoa học kỹ thuật của nước ngoài, mới thể vượt qua các quốc gia khác về thực lực quân sự và thực lực khoa học kỹ thuật, mà khoa học kỹ thuật nước ngoài phần lớn đều dùng tiếng Anh để ghi chép và giao lưu."
"Thưa cô, cô những điều đều quá xa vời với bọn em!" Triệu Quốc Phong thờ ơ : "Bọn em nghiệp xong thì gì? Đến đội sản xuất việc, chăn lợn, ruộng, đều cần kỹ thuật tiên tiến gì, tiếng Anh tác dụng gì chứ?"
"Ha ha..." Lời của dẫn tới một trận vang.
"Trò lý tưởng ? Trò Triệu Quốc Phong." Ôn Hinh tủm tỉm hỏi.
"Em chẳng lý tưởng gì, ăn no mặc ấm, cưới vợ, vợ con đầu gối tay ấp, thế là đủ !" Triệu Quốc Phong vẻ mặt thỏa mãn .
"Các bạn khác thì ? Các em đều lý tưởng giống bạn ?" Ôn Hinh một vòng quanh lớp.
Học sinh bên vẻ mặt mờ mịt, ghé tai thì thầm, như đang suy tư điều gì.
"Ai lý tưởng đều thể , ví dụ như lý tưởng của là một bác sĩ ưu tú."
Ôn Hinh nhạt : "Tuy rằng hiện tại ở đây, nhưng cũng quên lý tưởng bác sĩ, hơn nữa vẫn đang nỗ lực vì nó. Còn các em?"
Phòng học một mảnh trầm mặc, qua một lúc, mới một nữ sinh rụt rè giơ tay lên, Ôn Hinh gật đầu hiệu với cô bé, nữ sinh rụt rè lên, đây là một nữ sinh để tóc ngắn ngang vai, dáng vẻ thanh tú.
Ôn Hinh hỏi: "Em hãy tự giới thiệu một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-363-bai-hoc-dau-tien-ve-nhung-uoc-mo.html.]
"Em... em tên là Phương Linh Linh." Nữ sinh khẩn trương vò vạt áo, giọng nhỏ như muỗi kêu trả lời.
May mà Ôn Hinh , khích lệ : "Trò Phương Linh Linh, em lý tưởng gì, chia sẻ cho ?"
"Em... em một ca sĩ." Phương Linh Linh lấy hết dũng khí .
giọng dứt liền đón nhận tiếng nhạo của đám Triệu Quốc Phong, "Cậu chuyện còn đỏ mặt, còn ca sĩ? Đừng đùa ?"
"Cậu hát Đồ Rê Mí ?"
"Ca sĩ, hát một bài thử xem nào?"
Nghe thấy lời bọn họ, Phương Linh Linh đỏ mặt xuống như một con rối gỗ nhỏ, cúi đầu thật sâu, giống như một con đà điểu vùi trong cát.
"Mấy trò thể yên lặng ?" Ôn Hinh quát lạnh một tiếng, "Mấy nam sinh to xác, bản chí hướng gì thì thôi, tại nhạo ước mơ của khác?"
"Có ước mơ thì ai cũng đều đáng nể. Chỉ sức mạnh của ước mơ mới thể kích thích và khích lệ sinh mệnh của chúng , thoát khỏi sự tầm thường và dung tục, khắc phục nhược điểm của nhân tính, tới ưu tú và kiệt xuất."
Lời cô dứt, Thẩm Vĩ Bình giơ tay lên, Ôn Hinh liếc một cái hỏi: "Trò Thẩm Vĩ Bình, em lý tưởng gì, lên xem."
Thẩm Vĩ Bình sự chú ý của cả lớp lên, sắc mặt bình tĩnh : "Lý tưởng của em là một nhà khoa học, báo hiệu tổ quốc."
"Ừ, !" Ôn Hinh tán thưởng gật đầu.
Không ngờ Thẩm Vĩ Bình luôn giỏi ăn , lý tưởng hoài bão lớn như .
Tốt bao, báo hiệu tổ quốc, chứ nguy hại xã hội.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Chứng tỏ thằng nhóc hiện tại vẫn lớn lệch, trẻ nhỏ dễ dạy!
Tiếp đó các bạn học khác sôi nổi giơ tay lý tưởng của .
Có bác sĩ, giáo viên, kỹ thuật viên nông nghiệp... Lý tưởng của bọn họ muôn hình muôn vẻ, đủ loại màu sắc, nhưng giống như vàng ròng lấp lánh tỏa sáng.
Triệu Quốc Phong các bạn phát biểu, trong lòng khỏi chút xúc động. Cậu vốn cảm thấy suy nghĩ của thực tế, nhưng xong lý tưởng của , đột nhiên ý thức hóa cuộc sống còn nhiều khả năng như .
Ôn Hinh biểu cảm đổi của Triệu Quốc Phong, bắt đầu suy nghĩ vấn đề .
Nhoáng cái một tiết học trôi qua, tiết tiếng Anh đầu tiên biến thành buổi tọa đàm.
Ôn Hinh tổng kết : "Các em, bất kể lý tưởng của các em là gì, chỉ cần kiên trì ngừng theo đuổi, thì nhất định thể thực hiện. Đồng thời, học tập kiến thức cũng vô cùng quan trọng, nó thể giúp các em hiểu rõ thế giới hơn, thực hiện ước mơ. Cho nên, hãy trân trọng mỗi cơ hội học tập, đặt nền móng vững chắc cho tương lai của chính ."
Những lời khảng khái sục sôi của Ôn Hinh, đón nhận tràng pháo tay nhiệt liệt của các học sinh.
Trong một thời gian dài, những học sinh giống như con thuyền lênh đênh biển sương mù dày đặc, mất phương hướng, một phen lời của Ôn Hinh giống như ngọn hải đăng biển, một nữa chỉ rõ phương hướng cho bọn họ.
Ôn Hinh còn giao cho bọn họ một bài tập, yêu cầu mỗi lý tưởng của giấy, ngày mai nộp cho cán sự môn.
Triệu Quốc Phong hỏi: "Thưa cô, của em chẳng tính là lý tưởng gì, thì cần nhỉ!"