Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 362: Màn Ra Mắt Của Cô Giáo Ôn
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:17
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Hinh xong, đầu dây bên trầm mặc trong giây lát, trái tim cô bỗng chốc chìm xuống đáy vực, môi run run hỏi: "Xin hỏi tìm ai ạ?"
Trong điện thoại tiên truyền đến vài tiếng ho khan nhẹ, đó mới là: "Ôn Hinh!"
Là giọng của Thẩm Liệt Bình, giọng khàn, ho nhẹ hai tiếng mới : "Là đây!"
"Anh thế nào ?" Ôn Hinh giọng vẻ khỏe, tim vọt lên tận cổ họng, kịp chờ đợi hỏi.
"Vừa mệt buồn ngủ." Thẩm Liệt Bình xong khẽ .
"Lâm lão ?"
"Vừa đưa đến nhà khách, chuyện bình an."
"Tiền Cường và Tôn Chiếm Tây thì ?" Ôn Hinh truy hỏi.
"Vừa Phạm T.ử Dân , bọn họ bắt một tên phản cách mạng tàu hỏa, áp giải về , đang phối hợp điều tra." Thẩm Liệt Bình thở phào nhẹ nhõm một .
"Tên phản cách mạng đó là đàn ông sẹo ?" Ôn Hinh tò mò hỏi.
"Anh còn thấy, nhưng mà, đoán chắc là ." Nói xong chân thành một tiếng: "Cảm ơn em!"
"Khách sáo với em gì chứ?"
Trái tim đang treo lơ lửng của Ôn Hinh cuối cùng cũng bỏ trong bụng, cô tủm tỉm, ngước mắt kim đồng hồ chỉ mười giờ rưỡi, vội vàng : "Em chuyện với nữa, sắp đến giờ em lên lớp . Tạm biệt nhé!"
Cô đợi Thẩm Liệt Bình bên phản ứng, nhanh ch.óng cúp điện thoại.
Thẩm Liệt Bình tiếng tút tút trong điện thoại, bất đắc dĩ .
Ôn Hinh đạp xe đạp vội vội vàng vàng chạy tới trường học, mới dừng xe cho vững thì chuông tan học tiết ba vang lên.
Ôn Hinh vội vàng tới phòng chuẩn bài tiếng Anh, thở hổn hển, nghỉ ngơi một chút, đợi chuông học vang lên mới đến phòng học.
Trương Văn Quân từ bên ngoài trở về, thấy Ôn Hinh bên bàn, liền hỏi: "Ôn Hinh, cô mới đến ?"
"Ờ, đến muộn một chút."
"Không , nếu cô việc thì cứ việc của cô, dạy cô một tiết." Trương Văn Quân vô cùng hào phóng .
"Bây giờ xong việc , cảm ơn cô nhé!" Ôn Hinh cảm kích.
"Với cần khách sáo, cô việc thì cứ một tiếng." Trương Văn Quân dặn dò xong, hỏi: "Cô mang cơm ?"
"Có mang."
"Đã hâm nóng ?" Trương Văn Quân ánh mắt mờ mịt của Ôn Hinh, liền : "Nhìn là cô hâm nóng cơm hộp ? Chẳng lẽ ăn cơm nguội?"
"Đưa cho ! mang đến phòng trực ban."
"Phòng trực ban thể hâm cơm ?" Ôn Hinh tò mò hỏi.
"Đặt đầu lò sưởi ở phòng trực ban, nóng hổi thì cũng ấm." Trương Văn Quân : "Lần cô đến thì cứ đưa cơm hộp đó, đặt ở tầng sẽ nóng hơn."
Ôn Hinh đưa cơm hộp cho cô , Trương Văn Quân chu đáo giúp cô tên lên đó.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
lúc chuông học vang lên, Ôn Hinh ôm sách tiếng Anh và giáo án về phía lớp 10A1.
Triệu Quốc Phong dựa cửa, thấy Ôn Hinh từ lối nhỏ tới, huýt sáo một cái về phía phòng học, : "Này, Thẩm Vĩ Bình, bạn cùng bàn của đến kìa!"
Thẩm Vĩ Bình nhấc mi mắt lạnh nhạt liếc một cái, rũ mắt xuống.
"Ai thế? Ai thế?" Mấy học sinh nghịch ngợm thò đầu cửa sổ dáo dác.
Triệu Quốc Phong : "Thì là cô giáo tiếng Anh xinh của chúng chứ ai!"
Cậu gian xảo hỏi đám : "Này, các chuẩn xong ?"
"Chuẩn xong !"
Thẩm Vĩ Bình lời , nữa ngước mắt về phía , chỉ thấy cửa phòng học khép hờ một khe hở, đỉnh cửa đặt một cái đồ lau bảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-362-man-ra-mat-cua-co-giao-on.html.]
Chỉ cần tới đẩy cửa , cái lau bảng chắc chắn sẽ rơi chính xác xuống đầu đó, cho bụi bặm đầy mặt.
Loại trò đùa dai bọn họ từng , chỉ trêu chọc bạn nữ, còn trêu chọc cả cô giáo.
Trước đây, Thẩm Vĩ Bình đều như thấy, tham gia cũng phản đối.
hôm nay trêu chọc là Ôn Hinh, là chị dâu của .
Thẩm Vĩ Bình bật dậy, quát: "Triệu Quốc Phong, cái gì đấy?"
"Suỵt, suỵt, đừng hét, hét cái gì?" Triệu Quốc Phong hiệu im lặng với , "Sắp đến ."
Nói xong chạy chậm về chỗ , bắt chéo chân chờ xem kịch vui.
Thẩm Vĩ Bình vội vội vàng vàng về phía cửa, tới cửa đưa tay định lấy cái lau bảng, đầu ngón tay mới chạm , cửa phòng học Ôn Hinh đẩy .
Cái lau bảng từ từ rơi xuống, rơi trúng vai Ôn Hinh, từ vai cô rơi xuống đất.
Trên vai Ôn Hinh để một vệt phấn trắng lớn, đất cũng bốc lên một đám bụi phấn trắng.
Ôn Hinh cái lau bảng hai mắt bốc lửa, về phía kẻ đầu têu, khiến cô vô cùng bất ngờ là, tên xa mắt là Thẩm Vĩ Bình? Chú em chồng của cô?
"Trò Thẩm Vĩ Bình?" Ôn Hinh nén giận hỏi: "Trò đang cái gì ?"
"Em..." Thẩm Vĩ Bình thầm mắng trong lòng thật con nó oan uổng, chị dâu chắc chắn hiểu lầm .
"Trò cảm thấy như vui ?" Ôn Hinh trách cứ: "Trò đùa dai như thích."
"Không em, em là ..." Thẩm Vĩ Bình vội vàng giải thích.
"Dám mà dám nhận?" Ôn Hinh trừng mắt Thẩm Vĩ Bình một cái, căn bản giải thích, : "Chuẩn học, trò về chỗ !"
Trong lòng cô buồn bực, em nhà họ Thẩm đều thích đùa dai như ?
Thẩm Kiến Bình từng dùng chuột dọa cô, bây giờ Thẩm Vĩ Bình dùng đồ lau bảng trêu chọc cô, cô là chị dâu của bọn họ, là giáo viên nữa?
Thẩm Vĩ Bình bây giờ giải thích Ôn Hinh cũng , đành ngượng ngùng về chỗ .
Lúc , Triệu Quốc Phong giơ tay hì hì : "Thưa cô, tính như , cô phạt ạ?"
" đấy ạ, thưa cô, là cho sân thể d.ụ.c chạy hai vòng ạ!" Một nam sinh khác phụ họa.
"Thưa cô, đuổi ngoài phòng học ạ." Lại đề nghị.
Ôn Hinh lạnh lùng quét mắt một vòng, hỏi: "Là các trò là giáo viên, là giáo viên?"
" quyết định thế nào, cần các trò dạy ?"
Nhìn sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị của cô, là cô thực sự tức giận , nhưng giống với các bạn nữ và cô giáo khác, cô tức giận nhưng chọc , cũng chọc cho đỏ mặt tía tai.
Triệu Quốc Phong chút nắm bắt tính tình của Ôn Hinh, đành im lặng tiếng, nháy mắt với hai đứa bên cạnh, tất cả đều ngậm miệng ồn ào nữa.
Ôn Hinh đặt giáo án lên bàn, hai tay chống lên bục giảng quét mắt quanh phòng học một vòng, dõng dạc : "Hello everyone!"
Trong phòng học một mảnh yên tĩnh, Ôn Hinh đợi hai ba giây, hỏi: "Các trò chào ?"
Triệu Quốc Phong dẫn đầu : "Em chào cô ạ!"
Ôn Hinh lắc đầu, hỏi: "Lớp ai là cán sự môn tiếng Anh?"
Học sinh đều về phía Thẩm Vĩ Bình, Thẩm Vĩ Bình đành giơ tay đáp .
Ôn Hinh : "Trò Thẩm Vĩ Bình, bắt đầu từ hôm nay, mỗi lên lớp chúng đều dùng tiếng Anh chào hỏi , Hello everyone, trò dẫn các bạn Hello, teacher."
"Bây giờ chúng thử một ," Ôn Hinh , Thẩm Vĩ Bình phối hợp mẫu một .
Triệu Quốc Phong ở lầm bầm, "Học cái thứ tác dụng gì? Nói với ai chứ?"
Câu khéo Ôn Hinh , khi bài học, cô quyết định công tác tư tưởng về việc học tiếng Anh cho đám học sinh .