Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 361: Cuộc Gọi Bình An Từ Phương Xa
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:16
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn cảm thấy câu hỏi chút hổ, nhưng thực sự tò mò, đáp án.
Thẩm Liệt Bình Hạ Phong hỏi xong, tiên là trầm mặc một lát, đó mới chậm rãi trả lời: "Không ."
Tiếp đó, dường như nhớ điều gì, bổ sung thêm: "Trước khi kết hôn, lẽ từng thích một cô gái khác, nhưng khi kết hôn với Ôn Hinh, thích chính là cô ."
Nói đến đây, mặt Thẩm Liệt Bình lộ một nụ nhàn nhạt, trong ánh mắt toát lên tình cảm sâu sắc và sự quyến luyến.
Anh dường như đang hồi tưởng những thời gian tươi bên cạnh Ôn Hinh, biểu cảm khuôn mặt cũng trở nên dịu dàng hơn hẳn.
Hạ Phong Thẩm Liệt Bình thì gật đầu, tỏ vẻ hiểu.
Hắn cảm thán : "Cho nên, nhất định kết hôn với thích đúng ? Người cưới về, cũng nhất định là thích từ , ?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Thẩm Liệt Bình trầm tư giây lát, trả lời: "Có thể hiểu như ."
Lúc , Thẩm Liệt Bình đột nhiên nhớ tới chuyện giữa Hạ Phong và Giang Nhược Vũ, liền tò mò hỏi: "Còn thì ? Cậu với Giang Nhược Vũ thế nào ?"
Hạ Phong khổ một tiếng, bất đắc dĩ : "Trước đây thích Giang Nhược Vũ, cũng đấy, nhà còn đính hôn với nhà cô , nhưng lúc đó chướng mắt ."
Thẩm Liệt Bình Hạ Phong , trong lòng dâng lên một trận thổn thức.
Hóa , tình yêu lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, mỗi đều sẽ trải qua đủ loại trắc trở và khó khăn.
chính những trải nghiệm mới khiến chúng càng thêm trân trọng mắt, càng hiểu rõ chân lý của tình yêu.
Hạ Phong vô cùng thành khẩn : "Liệt Bình , luôn coi như em trai ruột, cho nên mới với những lời tâm huyết . Trước khi chuyện xảy , quả thực thích Tiểu Vũ, hơn nữa còn mong chờ một ngày cưới cô . hiện giờ, tương lai nhà họ Giang đầy rẫy sự chắc chắn, mà cô còn chuyện tổn thương Lâm lão, vu oan cho Ôn Hinh, khiến cảm thấy thất vọng. phát hiện sự yêu thích của dành cho cô giảm nhiều. Có đôi khi kìm mà suy nghĩ, nếu tương lai sống cả đời với cô , liệu cảm thấy vui vẻ ?"
"Phong, đối với vấn đề tình cảm, thực sự thể đưa lời khuyên rõ ràng. Dù thì cảnh của mỗi đều là độc nhất vô nhị." Thẩm Liệt Bình khổ tự giễu, "Thật cũng mới bắt đầu từ từ lĩnh ngộ một chân lý về tình cảm gần đây thôi. cảm thấy, là thích Ôn Hinh, thì bất kể cô chuyện gì, đều sẽ chọn bao dung cô , che chở cô . Bởi vì đây là trách nhiệm mà một chồng nên . Đã kết hôn , chúng nên cùng đối mặt với cuộc sống tương lai."
Hạ Phong xong bừng tỉnh đại ngộ gật đầu, lẩm bẩm: "Quả nhiên vẫn là nên kết hôn ."
Đồng thời, cũng ý thức , lẽ tình cảm của đối với Giang Nhược Vũ cũng sâu đậm như trong tưởng tượng.
Mà trong thời gian , thấy tình yêu chân thành giữa Thẩm Liệt Bình và Ôn Hinh, dáng vẻ bọn họ nâng đỡ lẫn , thấu hiểu lẫn khiến hâm mộ.
Vì thế, Hạ Phong quyết định xem xét mối quan hệ giữa và Giang Nhược Vũ, cũng nghiêm túc suy nghĩ xem hai thích hợp để tiếp .
Buổi tối Ôn Hinh ngủ yên giấc, sáng sớm thức dậy, Triệu Hương Cần chuẩn cơm hộp cho bốn bọn họ.
Nhìn thấy Ôn Hinh quầng thâm mắt, Triệu Hương Cần quan tâm hỏi: "Tiểu Hinh, tối qua con ngủ ngon ?"
"Cũng tạm ạ!" Ôn Hinh ủ rũ trả lời.
"Lo lắng cho Đại Bình hả? Nó về về suốt, cũng hơn mười năm , cần lo ." Triệu Hương Cần an ủi.
"Vâng, con ." Ôn Hinh bỏ cơm hộp của túi, thấy Thẩm Vĩ Bình và Thẩm Hòa Bình cùng cửa.
Một lát , mấy bé gái trong đội sản xuất ríu rít ngoài cổng gọi Bình Bình học.
Mắt thấy ba đứa học đều , Ôn Hinh là mà vẫn động đậy.
Triệu Hương Cần cảm thấy kỳ lạ, liền hỏi: "Tiểu Hinh, con còn ? Hôm nay con đến trạm y tế đến trường học?"
"Buổi sáng đến trường, buổi chiều đến trạm y tế ạ." Ôn Hinh trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-361-cuoc-goi-binh-an-tu-phuong-xa.html.]
Cô đồng hồ treo tường, ước tính xem còn bao lâu nữa Thẩm Liệt Bình mới tới Bắc Kinh.
Anh , tới Bắc Kinh sẽ gọi điện thoại cho cô.
Cứ ở nhà chờ cũng cách, Ôn Hinh đạp xe đạp tới văn phòng đại đội.
Cô cửa liền thấy Quý Cảnh Châu chạy tới, dừng ở cửa, thở hồng hộc đồng hồ đeo tay, : "Năm cây bốn mươi hai phút, tốc độ vẫn chậm a!"
"Anh chạy bộ tới đây ?" Ôn Hinh kinh ngạc hỏi.
"Ừ, chạy bộ , coi như rèn luyện thể. Sáng năm cây , tối năm cây ." Quý Cảnh Châu trả lời.
"Rất ." Ôn Hinh .
"Đồng chí Ôn Hinh, cô tới đại đội bộ sớm thế việc gì ?" Quý Cảnh Châu vô cùng tò mò hỏi.
" tới chờ một cuộc điện thoại." Ôn Hinh thật, tiếp đó hỏi thăm: "Anh việc ở đây quen ?"
"Quen chứ, gì mà quen." Quý Cảnh Châu hì hì : "Nói thật lòng, chút việc chẳng nhẹ nhàng hơn vác bao tải ở đội sản xuất ?"
"Cũng đúng."
Ôn Hinh và Quý Cảnh Châu cùng đại đội bộ, Quý Cảnh Châu liền tới xưởng của hợp tác xã may mặc.
Ôn Hinh trong văn phòng chằm chằm máy điện thoại, nhịn đồng hồ đeo tay.
Hôm nay mới tính là ngày đầu tiên cô lên lớp dạy tiếng Anh, tiết tiếng Anh đều sắp xếp tiết ba hoặc tiết bốn buổi sáng, cho dù cô đến muộn một chút cũng .
Chỉ là, sẽ khiến các giáo viên khác thấy thoải mái, một giáo viên mới mà muộn về sớm thì còn thể thống gì?
Trong lòng cô rối rắm, nhưng vẫn kiên trì ở đây chờ điện thoại, nhận điện thoại cô yên tâm chứ?
Cảm giác lo lắng treo ruột vì một thật sự khó chịu, nhưng đây chẳng cũng là một loại hạnh phúc ? Cuối cùng cũng một để cô bận lòng.
Thời gian tí tách trôi qua, nhanh đến tám giờ rưỡi, đám Lưu Quế Lan đều tới hợp tác xã may mặc việc.
Ôn Hinh tính toán, nếu tàu hỏa mất mười tiếng, Thẩm Liệt Bình hơn sáu giờ tới nơi , bây giờ còn báo tin, chắc là lái xe về nhỉ?
Nếu lái xe thì mất bao nhiêu thời gian? Mười ba mười bốn tiếng?
Xem cô còn đợi thêm một chút.
càng chờ đợi, trong lòng càng hoảng, luôn nhớ tới đàn ông vết sẹo sống mũi , ánh mắt hung ác và khẩu s.ú.n.g rơi mặt đất.
Lại còn nhớ tới Thẩm Liệt Bình thương cánh tay trái, Tiền Cường thương chân, còn Tôn Chiếm Tây và Lâm lão...
Ôn Hinh thật sự dám nghĩ tiếp nữa, cô tin tưởng Thẩm Liệt Bình nhất định sẽ đổi phương thức di chuyển, nhất định sẽ hóa nguy thành an, bình an đến nơi.
Cô bỗng nhiên nhớ tới một câu, là câu thần chú Thẩm Liệt Bình dạy cô phê đấu đó, khi gặp khó khăn thể niệm một chút.
Vì thế Ôn Hinh liền thầm niệm trong lòng: "Thiên La Thần, Địa La Thần, lìa nạn, nạn lìa , hết thảy tai ương hóa vi trần!"
Không niệm bao nhiêu , tiếng chuông điện thoại khổ sở chờ đợi rốt cuộc cũng vang lên, Ôn Hinh kịp chờ đợi chộp lấy ống , hít sâu một bình tâm trạng, : "A lô, xin chào!"