Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 359: Ôn Hinh, Mày Trả Lại Ngón Tay Cho Tao!

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:14
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Hinh và Thẩm Liệt Bình theo bản năng về phía chiếc xe Jeep, chỉ thấy cửa xe mở , Giang Nhược Vũ từ xe nhảy xuống.

 

trắng bệch một khuôn mặt, giận thể kìm trừng mắt Ôn Hinh, tay dùng băng gạc quấn thật dày, ẩn ẩn còn thấm một ít vết m.á.u.

 

Ôn Hinh đạm mạc thu hồi tầm mắt, từ biệt Thẩm Liệt Bình, Thẩm Liệt Bình định đóng cửa xe, Giang Nhược Vũ một phen túm lấy.

 

"Ôn Hinh, thấy tao như , mày vui vẻ đúng ?" Cô nghiến răng nghiến lợi hỏi.

 

Ôn Hinh lạnh lùng , : "Chuyện của chị liên quan đến ."

 

"Mày còn liên quan? Nếu tên điên vì mày, sẽ đối xử với tao như ?" Giang Nhược Vũ cuồng loạn gào thét: "Đều là mày, là mày hại tao thành cái dạng !"

 

"Mày trả ngón tay cho tao!"

 

"Tao mày nợ m.á.u trả bằng m.á.u!"

 

Thẩm Liệt Bình nhíu c.h.ặ.t mày, vội vàng khuyên nhủ: "Cô bình tĩnh một chút!"

 

" bình tĩnh?" Giang Nhược Vũ giơ tay đến mặt Thẩm Liệt Bình, cảm xúc kích động rống lên: " mất một ngón tay a! Anh còn bảo bình tĩnh?"

 

"Bình tĩnh thể ngón tay mọc ?"

 

"Ôn Hinh, mày trả ngón tay cho tao!"

 

Giang Nhược Vũ vẻ mặt dữ tợn gào thét, đồng thời giương nanh múa vuốt nhào về phía trong xe, phảng phất một con dã thú hung mãnh. Giờ phút Giang Nhược Vũ mất lý trí, giống như một con ch.ó điên điên cuồng, khiến sinh lòng sợ hãi.

 

Ôn Hinh kinh hoảng vạn phần, vội vàng lui sâu trong xe, sợ Giang Nhược Vũ c.ắ.n thương. lúc , Hạ Phong nhanh ch.óng chạy tới, từ phía gắt gao ôm lấy Giang Nhược Vũ, cũng nhu giọng khuyên giải an ủi : "Tiểu Vũ, chuyện quá khứ cứ để nó qua ."

 

Tuy nhiên, Giang Nhược Vũ cũng cảm kích, liều mạng giãy giụa, phẫn nộ chất vấn: "Sao thể tính là xong ? Chẳng lẽ bởi vì vô dụng ? Ngay cả phụ nữ của cũng bảo vệ !"

 

Sắc mặt Hạ Phong trong nháy mắt trở nên xanh mét, gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t răng, hạ thấp giọng : "Em đừng loạn nữa."

 

Nghe câu , cảm xúc Giang Nhược Vũ càng thêm kích động, nữa giơ tay thương đến mắt Hạ Phong, lóc kể lể: "Nhìn tay của em xem, đây đều là do tiểu thúc ban tặng, lúc tại giúp em? Tại bảo vệ em?"

 

Nói xong, cô giơ tay trái lên chuẩn cho Hạ Phong một cái tát vang dội, nhưng Hạ Phong mắt sắc tay nhanh bắt lấy cổ tay. Hạ Phong nhíu mày, mặt lộ thần sắc lạnh lùng, thấp giọng cảnh cáo : "Tiểu Vũ, em bình tĩnh ."

 

"Anh cũng em bình tĩnh, em bình tĩnh thế nào? Em thành tàn tật ! Em bình tĩnh?" Giọng của Giang Nhược Vũ tràn ngập tuyệt vọng và phẫn nộ, nước mắt theo gò má lăn xuống. Cảm xúc của cô mất khống chế, thể chấp nhận hiện thực mất ngón tay.

 

Thẩm Liệt Bình lẳng lặng ở nơi đó, cô gái mắt từng quen thuộc mà hiện tại trở nên xa lạ. Nhớ tới thời gian ở chung với Giang Nhược Vũ ngày xưa, lúc đó, vẫn luôn coi cô như em gái mà cưng chiều.

 

tuy rằng chút tùy hứng, thích mở một ít vui đùa ảnh hưởng cục, ác liệt đến tình trạng , hiện tại chỉ là tự tự chịu mà thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-359-on-hinh-may-tra-lai-ngon-tay-cho-tao.html.]

Nhìn cô biến thành như , trong lòng một chút khổ sở. nên an ủi cô như thế nào, bởi vì trong lòng trừ bỏ khổ sở, càng nhiều là oán trách.

 

Oán trách cô vì vu hãm Ôn Hinh, hại Lâm lão dị ứng.

 

Hiện tại rơi kết cục như , gieo gió gặt bão cũng quá đáng nha!

 

Hạ Phong áy náy Thẩm Liệt Bình, trong mắt đầy vẻ xin , nhẹ giọng : " trông chừng cô , các !"

 

Thẩm Liệt Bình gật đầu, chậm rãi đóng cửa xe .

 

Theo tiếng động cơ xe Jeep khởi động, Giang Nhược Vũ đột nhiên giống như phát điên, liều mạng giãy giụa, ý đồ đuổi theo Ôn Hinh.

 

Trong ánh mắt cô để lộ một loại điên cuồng và quyết tuyệt, phảng phất dùng hết bộ sức lực để nắm lấy tia hy vọng . Hạ Phong bất đắc dĩ, đành tung một cú c.h.ặ.t t.a.y, đ.á.n.h ngất cô . Thân thể Giang Nhược Vũ mềm nhũn ngã trong lòng n.g.ự.c , mặt còn tàn lưu vệt nước mắt.

 

Hạ Phong gật đầu với Thẩm Liệt Bình, ôm Giang Nhược Vũ nhà khách.

 

Thẩm Liệt Bình vẫn luôn đưa mắt chiếc xe Jeep chở Ôn Hinh xa, lúc mới buồn bã mất mát trở về.

 

Ôn Hinh thần tình lạc lõng ở trong xe, Tiền Cường với cô: "Chuyện của Giang Nhược Vũ vốn dĩ trách chị, là cô tự tự chịu."

 

"Đại đội trưởng chị lên xe là thích ngủ, chị an tâm ngủ , em lái xe vững lắm."

 

Ôn Hinh mỉm : "Vất vả cho ."

 

"Không vất vả, thể giúp đại đội trưởng chút việc, em vui còn kịp !" Tiền Cường : "Đại đội trưởng lắm, chúng em ai khó khăn đều là đầu tiên giúp đỡ, nhưng chúng em luôn giúp chuyện gì."

 

"Anh là đại đội trưởng, đều là việc nên ." Ôn Hinh thản nhiên , nội tâm nhịn cảm thấy kiêu ngạo vì Thẩm Liệt Bình.

 

"Đại đội trưởng trở về là lên chức doanh trưởng , chúng em còn luyến tiếc !" Tiền Cường tiếc nuối : " mà, càng nhiều vẫn là cảm thấy cao hứng cho ."

 

"Cậu bao nhiêu tuổi ?" Ôn Hinh hỏi.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

"Hai mươi hai ạ."

 

"Quen Thẩm Liệt Bình mấy năm ?"

 

"Năm năm, em mười bảy tuổi lính, đại đội trưởng một em trai cũng mười bảy tuổi, đợi đến cuối năm liền cho lính. Haizz, đừng nhắc tới em hâm mộ bao nhiêu, em trai em nếu thể cùng em lính thì mấy."

 

Nghe Tiền Cường thao thao bất tuyệt, mặt Ôn Hinh lộ nụ , tâm trạng buồn bực Giang Nhược Vũ ầm ĩ, chậm rãi tan .

 

Cô gối đầu lên quần áo ở ghế , chậm rãi nhắm mắt .

 

 

Loading...