Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 356: Chúng Ta Vốn Dĩ Là Người Cùng Một Loại
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:11
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô xác thực như ." Ôn Hinh thản nhiên trả lời.
Nghe lời , Hạ Cẩm Thiên từ ghế lên, hai tay đút túi mặt Giang Nhược Vũ, từ cao xuống, mày kiếm mắt sáng lạnh lùng cô , nghiến răng :
"Tiểu Hinh Hinh là bạn quan trọng nhất của , cô thế mà dám vu oan cho cô ."
Không chỉ Giang Nhược Vũ lời cảm thấy khiếp sợ, Hạ Phong cũng đồng dạng khiếp sợ.
Hắn từ nhỏ lớn lên, còn Hạ Cẩm Thiên thừa nhận ai là bạn của , mà Ôn Hinh chỉ là bạn, còn là quan trọng nhất?
Bọn họ quen như thế nào? Chuyện từ khi nào?
"Cho dù A Phong bảo vệ cô, cô cũng trả một cái giá." Hạ Cẩm Thiên xong lạnh lùng cúi túm lấy Giang Nhược Vũ từ đất lên.
Giang Nhược Vũ giãy giụa, nhưng cô sức lực bằng Hạ Cẩm Thiên, Hạ Cẩm Thiên dùng sức đẩy một cái liền đẩy cô ngã xuống giường.
Sắc mặt âm trầm của khiến rét mà run, Hạ Phong vội vàng chắn mặt khuyên nhủ: "Tiểu thúc, chú để cháu khuyên cô thêm chút nữa."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Hạ Cẩm Thiên lạnh lùng liếc , mặt chút đổi : "A Phong, tới đây để xem lấy lòng một phụ nữ, mà là đòi công đạo cho Tiểu Hinh Hinh."
Nghe lời da mặt Hạ Phong giật giật, hôn sự của cháu đích tôn Hạ gia đều quan trọng bằng việc Ôn Hinh vu oan?
"Hạ Cẩm Thiên!" Ôn Hinh gì, vẫn lên tiếng ngăn cản : "Cô sẽ chịu sự trừng phạt thích đáng, còn việc, đây."
"Đừng vội." Hạ Cẩm Thiên như gọi cô , "Tiểu Hinh Hinh, lúc cô vu oan, chẳng lẽ từng nghĩ tới để cô trả giá đắt ?"
Ôn Hinh ngẩn , lắc đầu : "Đây chuyện thể quyết định."
"Cô chỉ cần trả lời," Hạ Cẩm Thiên gắt gao chằm chằm mắt cô, hỏi: "Có từng nghĩ tới ?"
"..." Ôn Hinh một thoáng chần chờ, để cô trả giá là giả, cho nên lúc thấy Tôn Chiếm Tây trói cô , trong lòng còn xẹt qua một tia sảng khoái.
nếu trả lời , dường như thừa nhận cô và Hạ Cẩm Thiên là cùng một loại .
Bọn họ giống chỗ nào?
"Mặc nhận ?"
Hạ Cẩm Thiên nhếch môi , kéo động nốt ruồi lệ nơi khóe mắt, tăng thêm vài phần tà mị cho nụ của .
"Tiểu thúc, chúng thể dùng tư hình." Hạ Phong kinh hoảng , dường như nghĩ tới hình ảnh đáng sợ nào đó, hán t.ử mặc quân trang trán thế mà toát một tầng mồ hôi lạnh.
Hạ Phong bỗng nhiên nghĩ đến Hạ Cẩm Thiên coi trọng Ôn Hinh như , vội vàng hướng cô cầu cứu.
"Đồng chí Ôn Hinh, cô mau khuyên nhủ tiểu thúc ."
"Câm miệng," Hạ Cẩm Thiên quát lạnh một tiếng, "Chỗ đến lượt chuyện."
Hạ Phong c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nắm c.h.ặ.t nắm tay, đây là chú , là con trai út ông nội thương yêu nhất, là tiểu tổ tông một hai, độc lai độc vãng ở Hạ gia.
Hắn chọc nổi!
mà, Giang Nhược Vũ là thích, chẳng lẽ cứ trơ mắt Hạ Cẩm Thiên tổn thương cô ?
Hạ Phong sức nháy mắt với Ôn Hinh, lúc chỉ thể gửi gắm hy vọng cô, hy vọng cô thể khuyên Hạ Cẩm Thiên.
Trong lòng Ôn Hinh cũng chút khẩn trương, nuốt một ngụm nước bọt, phát hiện trong miệng dường như hong khô.
Hạ Cẩm Thiên gì?
Cũng sẽ để một mảng sẹo d.a.o lưng Giang Nhược Vũ?
Còn hiện trường biểu diễn cho cô xem? Chứng minh bọn họ là cùng một loại ?
"Hạ Cẩm Thiên, thật sự , Thẩm Liệt Bình còn đang đợi ." Ôn Hinh cố vẻ trấn tĩnh .
"Đừng vội." Hạ Cẩm Thiên mỉm , vén ống quần lên, từ bắp chân rút một con d.a.o găm, đến bên giường cúi túm lấy tay Giang Nhược Vũ, liền cắt đứt dây giày đang trói hai tay cô .
Giang Nhược Vũ cảm giác cổ tay buông lỏng, hoảng loạn bò dậy, một cổ tay Hạ Cẩm Thiên gắt gao nắm lấy, cô giãy giụa, thét ch.ói tai.
"Anh là tên điên, buông !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-356-chung-ta-von-di-la-nguoi-cung-mot-loai.html.]
"Anh gì? Hạ Phong, cứu em!"
"Hạ Phong!"
Hạ Cẩm Thiên lôi kéo cổ tay cô , ấn lên tủ đầu giường, châm chọc hỏi: "Bây giờ nhớ tới A Phong ?"
"Hạ Phong, cứu em, em nguyện ý gả cho , cứu em với." Giang Nhược Vũ hoảng loạn còn chủ kiến .
Ở nhà từng qua một ít lời đồn về vị tiểu thúc Hạ gia , tất cả đều là m.á.u tanh bạo lực.
Cô ngờ một ngày sẽ rơi tay .
Hạ Phong tiến lên một bước : "Tiểu thúc, chú đừng như ."
"A Phong, nếu cô sắp gả cho , cô khẳng định còn thê t.h.ả.m hơn thế ." Giọng điệu lười biếng của Hạ Cẩm Thiên, ẩn chứa sự lạnh lùng thể nghi ngờ.
Anh chỉ liếc Hạ Phong một cái, liền tay nâng d.a.o hạ, c.h.ặ.t đứt một ngón tay út của Giang Nhược Vũ.
Giang Nhược Vũ phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương, chỗ ngón tay đứt m.á.u chảy như suối.
Sắc mặt Hạ Phong trắng bệch vội vàng chộp lấy một cái khăn lông qua bịt vết thương cho Giang Nhược Vũ.
Cùng lúc đó, cửa phòng từ bên ngoài dùng sức đá văng, Thẩm Liệt Bình đen mặt xuất hiện ở ngoài cửa.
Anh nhanh ch.óng quét mắt một vòng trong phòng, thấy Ôn Hinh ngây bên giường, Hạ Phong ôm Giang Nhược Vũ đang kêu t.h.ả.m thiết, mà Hạ Cẩm Thiên đang chậm rãi lau vết m.á.u d.a.o găm.
Anh sải bước , hỏi: "Các đang gì?"
Hạ Phong c.ắ.n c.h.ặ.t răng : " đưa Tiểu Vũ bệnh viện."
Nói xong liền nhặt ngón tay đứt tủ đầu giường lên, Hạ Cẩm Thiên một chân dẫm lên, "Đây là câu trả lời dành cho Lâm thủ trưởng."
"Hạ Cẩm Thiên!"
Hạ Phong nhịn gọi thẳng tên huý, nếu mang ngón tay đứt nối kịp thời, ngón tay của Giang Nhược Vũ coi như phế bỏ.
Sắc mặt Hạ Cẩm Thiên âm hàn, cổ tay run lên, con d.a.o găm sắc bén nhoáng lên mắt Hạ Phong, mũi d.a.o dừng ở nơi cách hốc mắt một tấc.
Anh nhướng mày hỏi: "Ai cho cái gan đó?"
"Tiểu, tiểu thúc..." Hạ Phong vội vàng sửa miệng.
"Cút ! Hôn lễ của các sẽ tham gia." Hạ Cẩm Thiên lơ đãng .
Hạ Phong nghiến răng bế Giang Nhược Vũ lao khỏi cửa phòng.
Thẩm Liệt Bình lúc chải vuốt rõ ràng sự việc, bên cạnh Ôn Hinh hỏi: "Sao em ở đây?"
"Em theo tới." Ôn Hinh về phía Hạ Cẩm Thiên, ngón tay run rẩy thể nâng lên.
Cô sợ nâng tay lên sẽ nhịn hưng phấn vỗ tay.
Cô phát hiện ý nghĩ của , tự dọa nhảy dựng.
Hạ Cẩm Thiên là một tâm ngoan thủ lạt, điều là thể nghi ngờ, mà cô thế mà đang âm thầm vỗ tay cho hành vi của .
Vậy thì cô cũng là như ?
Cô và Hạ Cẩm Thiên thật sự là cùng một loại ?
"Giang Nhược Vũ nên đưa về tiếp nhận điều tra." Thẩm Liệt Bình với Hạ Cẩm Thiên, dùng giọng điệu bình thản phản đối cách của .
"Thẩm Liệt Bình, cô vu oan cho Tiểu Hinh Hinh, chỉ để cô trở về tiếp nhận điều tra? Cứ như hời cho cô ?" Hạ Cẩm Thiên lạnh nhếch khóe miệng, " cũng tâm thiện như ."
Anh nhặt ngón tay đứt đầu giường lên gói khăn tay, lười biếng với Ôn Hinh: "Tiểu Hinh Hinh, hiện tại tâm trạng cô tồi chứ?"
"Thế mới đúng, chúng mới là cùng một đường."
"Không," Ôn Hinh nụ của , kinh hãi lui về phía một bước, lắc đầu : " và giống ."
"Chỗ nào giống?" Hạ Cẩm Thiên vén mí mắt lên, như hỏi.