Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 355: Đi Theo Tôi, Cho Cô Xem Một Thứ Hay Ho
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:10
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng của để lộ một tia mờ mịt.
Ôn Hinh c.ắ.n răng, quyết định thẳng sự thật. "Chính là dùng d.a.o đ.â.m thương !"
Ánh mắt cô kiên định mà sắc bén, gắt gao khóa c.h.ặ.t đôi mắt Hạ Cẩm Thiên.
Sắc mặt Hạ Cẩm Thiên trong nháy mắt trở nên âm trầm, khóe miệng co giật một chút, nhưng ngay đó khôi phục bình tĩnh.
Anh như việc gì , giọng điệu thoải mái : "Ồ, hóa là cô . Sao ?"
"Cô dùng d.a.o rạch nhiều nhát lưng, để nhiều sẹo." Ôn Hinh chậm rãi , ánh mắt vẫn luôn dừng mặt Hạ Cẩm Thiên.
Cô thật sự , là ?
Không xuất phát từ tâm lý gì, cảm thấy đáp án đối với cô quan trọng.
Cô coi Hạ Cẩm Thiên là bạn, nếu bạn bè là một kẻ biến thái thích t.r.a t.ấ.n khác, cô còn thể bạn với ?
Nếu một , đối với một , nhưng chuyện cực kỳ ác liệt với khác, là đây?
Ôn Hinh cảm thấy vấn đề chút khó trả lời.
"Là ?" Giọng điệu Ôn Hinh bình tĩnh, nhưng ánh mắt tràn ngập nghi vấn và thẳng thắn.
Hạ Cẩm Thiên né tránh ánh mắt của cô, gật đầu thừa nhận. chùm chìa khóa đang lắc lư trong tay đột nhiên dừng , nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Nhịp tim chút tăng tốc, bởi vì tiếp theo sẽ xảy chuyện gì. Anh chớp mắt chằm chằm Ôn Hinh, cố gắng hiểu suy nghĩ của cô từ biểu cảm mặt.
Ôn Hinh hít sâu một , sắc mặt bình tĩnh hỏi nữa: "Tại như ?"
Giọng vẫn bình tĩnh, nhưng mang theo một tia kiên định, Hạ Cẩm Thiên nhíu mày, khóe miệng nhếch lên, lộ một nụ bất cần.
"Cô suýt chút nữa để sẹo, để sẹo cho cô bình thường ?"
Giọng điệu của tràn đầy sự đương nhiên, dường như cũng cảm thấy sai điều gì. Sau đó, bước lên phía một bước, rút ngắn cách với Ôn Hinh.
Anh chằm chằm đôi mắt Ôn Hinh, trong mắt lóe lên một loại ánh sáng khiêu khích.
"Tiểu Hinh Hinh, cô là hưng sư vấn tội? Hay là khen ngợi ?"
Giọng của trầm thấp và đầy từ tính, phảng phất như đang khiêu chiến giới hạn của Ôn Hinh.
Ôn Hinh theo bản năng lui về phía một bước, lắc đầu : " ."
"Không ?" Hạ Cẩm Thiên tủm tỉm : "Cô hẳn là nên khen hai câu mới đúng."
"Tại khen ?" Ôn Hinh cảm thấy thể hiểu nổi, t.r.a t.ấ.n thành như , còn biểu dương?
Anh là biến thái, là bản cô là biến thái?
"Bởi vì chúng là cùng một loại nha!" Hạ Cẩm Thiên thấp giọng , "Cô ?"
Hai mắt Ôn Hinh mở to, thể tin nổi , nữa lắc đầu. Cô thể cùng một loại với ?
Cô từng nghĩ tới dùng thủ đoạn như để t.r.a t.ấ.n khác nha!
"Bớt giả bộ ." Hạ Cẩm Thiên nửa tin nửa ngờ , một phen nắm lấy cổ tay Ôn Hinh, : "Đi theo ."
"Anh gì?" Ôn Hinh kinh hoảng rút tay về, gắt gao nắm c.h.ặ.t, lôi kéo cô về phía một căn phòng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Anh buông tay !" Ôn Hinh giãy giụa : "Còn buông tay, sẽ kêu đấy!"
Hạ Cẩm Thiên bất đắc dĩ nghiêng đầu, dừng bước, đầu về phía Ôn Hinh, khóe miệng treo một nụ như như , hỏi: "Căng thẳng cái gì? thể gì cô chứ?"
Ôn Hinh lời , trong lòng khỏi thắt , đúng , thể gì , nhưng cảm giác thật sự .
"Anh buông tay !" Ôn Hinh trừng lớn mắt, hung hăng chằm chằm Hạ Cẩm Thiên.
Hạ Cẩm Thiên dường như cũng để ý sự phẫn nộ của Ôn Hinh, ngược càng dùng sức nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, đó tiếp tục về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-355-di-theo-toi-cho-co-xem-mot-thu-hay-ho.html.]
Dừng một cánh cửa, thùng thùng gõ vang cửa phòng.
Không ngờ mở cửa là Hạ Phong, Hạ Phong thấy Hạ Cẩm Thiên lôi kéo Ôn Hinh khỏi sửng sốt.
"Tiểu thúc, đây là?"
Tiểu thúc?
Nghe xưng hô , Ôn Hinh cũng kham khổ sửng sốt, chỉ cảm thấy khó thể tin.
Hạ Cẩm Thiên là chú của Hạ Phong?
Anh còn trẻ hơn Hạ Phong vài tuổi !
"Để cô xem chút đồ vật." Hạ Cẩm Thiên lôi Ôn Hinh cửa liền buông lỏng tay .
Ôn Hinh mới vững, liền một tiếng thét ch.ói tai.
"Ôn Hinh, mày tới gì?"
"Mày tới xem tao trò ?"
Ôn Hinh theo tiếng , chỉ thấy Giang Nhược Vũ hai tay trói lưng, đất hai mắt đỏ ngầu trừng mắt cô.
"Mày cút ngoài!"
Cô dứt lời, thấy Hạ Cẩm Thiên nhấc chân đá bay một chiếc dép lê, lệch nghiêng vặn tát mặt Giang Nhược Vũ.
Mũi Giang Nhược Vũ trong nháy mắt chảy hai vệt m.á.u, Hạ Phong xoay giúp cô , Hạ Cẩm Thiên hừ lạnh một tiếng, đành dừng động tác, trơ mắt Giang Nhược Vũ chảy m.á.u.
"Giang Nhược Vũ?" Ôn Hinh khó hiểu Hạ Cẩm Thiên, rõ đưa cô tới đây mục đích gì.
Hạ Cẩm Thiên trong phòng, Hạ Phong vội vàng kéo một cái ghế mời xuống.
"Nói chuyện thế nào ?" Hạ Cẩm Thiên hỏi.
Không đợi Hạ Phong trả lời, Giang Nhược Vũ liền hung hăng phỉ nhổ một tiếng.
" mới sẽ gả cho ." Giang Nhược Vũ vẻ mặt phẫn nộ Hạ Phong, trong mắt tràn đầy chán ghét cùng bất khuất.
Giọng của cô mang theo sự quyết tuyệt kiên định, phảng phất truyền đạt sự bất mãn cho thế giới.
Hạ Phong nhíu c.h.ặ.t mày, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Tiểu Vũ, là đang giúp em mà! Chẳng lẽ em nếu em tòa án quân sự, hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào ?"
Ánh mắt Giang Nhược Vũ trở nên sắc bén hơn, cô chằm chằm Hạ Phong, chút yếu thế đáp trả: " cần giúp! Ba tuyệt đối sẽ mặc kệ !"
Hạ Phong lắc đầu, "Tiểu Vũ, em thật đúng là ngây thơ. Hiện tại ba em và trai em đều đang bận rộn phủi sạch quan hệ với em, em còn ý thức tính nghiêm trọng của vấn đề ?"
Sắc mặt Giang Nhược Vũ trong nháy mắt trắng bệch, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, nhưng cô vẫn quật cường c.ắ.n môi, chịu tin tưởng lời Hạ Phong . Cô kiên định tin rằng nhà của sẽ vứt bỏ , bất luận xảy chuyện gì.
Lúc , Hạ Cẩm Thiên lạnh lùng mở miệng, giọng của giống như truyền đến từ hầm băng, khiến rét mà run.
"Nha đầu nhà họ Giang, cô còn rõ tình huống ? Hiện tại ba cô và trai cô đều đang điều tra, bọn họ ốc còn mang nổi ốc, bảo vệ cô?"
Lời của chút tình cảm nào, phảng phất chỉ là đang trần thuật một sự thật.
Giang Nhược Vũ trừng lớn mắt, khó thể tin Hạ Cẩm Thiên, "Anh dối!"
Giọng của cô run rẩy, nỗi sợ hãi và bất an trong lòng dần dần lan tràn. cô vẫn tin tưởng tất cả những gì đàn ông mắt , cô thà tin phán đoán của chính .
"Nha đầu nhà họ Giang, cần thiết lừa cô, hiện tại chỉ Hạ gia chúng thể bảo vệ cô."
Hạ Cẩm Thiên vui liếc Hạ Phong một cái, lạnh : " Hạ gia chúng , bảo vệ ngoài."
Anh xong, bất đắc dĩ giải thích với Ôn Hinh: "Cháu trai thích cô , đành lòng để cô tù, tới chính là để xử lý chuyện ."
Lúc chuyện, Hạ Phong cụp mi rũ mắt ở một bên, dường như vô cùng kiêng kị Hạ Cẩm Thiên, thở mạnh cũng dám, khác một trời một vực với vẻ vui vẻ ngày thường.
Hạ Cẩm Thiên chuyển hướng sang Ôn Hinh hỏi: "Nghe cô vì vu oan cho cô mới cố ý khiến Lâm thủ trưởng dị ứng, suýt chút nữa mất mạng. Có ?"