Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 353: Oan Gia Ngõ Hẹp, Bất Ngờ Gặp Lại Ôn Nhu
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:08
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Liệt Bình hỏi: "Bánh ngọt tặng cho em là của Đạo Hương Thôn ?"
" !" Ôn Hinh gật đầu, hai mắt ngạc nhiên mở to, thể tin nổi hỏi: "Chẳng lẽ, chồng của chị Lưu Thúy chính là chiến hữu của ?"
"Ha ha, ha ha..." Thẩm Liệt Bình sảng khoái: "Anh cũng ngờ, vị thần y mà lão Phạm ngày nào cũng nhắc tới chính là em."
"Thật ? Trùng hợp ?" Ôn Hinh kinh ngạc che miệng nhỏ, đôi mắt to chớp chớp liên tục.
Thật sự là quá khó tin, thế giới lớn như , bọn họ dễ dàng gặp như thế, là duyên phận lớn đến mức nào.
"Lão Phạm là chính trị viên đại đội, tên là Phạm T.ử Dân, nếu nhầm thì chúng đang về cùng một gia đình."
"Trùng hợp quá !" Ôn Hinh phấn khích : "Đợi về em hỏi chị Lưu một chút là ngay."
"Được." Thẩm Liệt Bình cưng chiều sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ở bên cạnh cô, thật sự chỗ nào cũng bất ngờ.
Trước cuộc sống của bình lặng như một vũng nước đọng, từ khi ở bên Ôn Hinh, mới trở nên sinh động thú vị.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Nghe , hôn sự của Chu Binh và Triệu Hồng Diễm Ôn Nhu cho hỏng bét ," Thẩm Liệt Bình .
"Sao ?"
"Triệu Hồng Diễm thư cho chuyện ."
Nghe thấy Triệu Hồng Diễm còn thư cho , Ôn Hinh chút ghen tuông, đôi mắt to vui liếc Thẩm Liệt Bình.
"Anh chỉ xem chứ trả lời, chẳng gì để cả." Thẩm Liệt Bình an ủi xoa xoa tóc cô, : "Anh em thích cô , cũng thích."
"Cô thư cho còn gì nữa?" Ôn Hinh nhịn hỏi.
"Nói cô đ.á.n.h Ôn Nhu một trận, gì khác." Thẩm Liệt Bình trả lời.
Triệu Hồng Diễm còn xem mắt, thích xem mắt, thì cách nào chứ? Còn khuyên nhủ nhà một chút.
Thẩm Liệt Bình sẽ khuyên chứ? Cô chỉ là một cô em họ biểu, cũng em gái ruột. Anh quản nhiều như ?
Hơn nữa Triệu Hồng Diễm loạn trong hôn lễ của , chọc cho Ôn Hinh tức giận đến mức động thủ.
Cô còn mặt mũi thư cho ?
Anh thể giống như chăm sóc cô ?
Hiện tại và Ôn Hinh mới là một nhà, tổn thương Ôn Hinh chính là tổn thương , cho dù là họ hàng thích thì thế nào? Họ hàng thể sống với cả đời ? Anh che chở Ôn Hinh, chẳng lẽ còn khuỷu tay rẽ ngoài?
Tuy rằng hiểu tình yêu, nhưng thể phân biệt sơ xa gần.
"Cô chắc chắn họ Ôn đều thứ gì ." Ôn Hinh phồng má vui lầm bầm.
"Không , cùng gửi thư tới còn thư của Triệu Cương cho , cảm ơn em giúp chăm sóc con cái đấy!" Thẩm Liệt Bình ánh mắt nhu hòa Ôn Hinh, càng càng thấy , càng cảm thấy nỡ dời mắt .
"Ai giúp chứ? Trẻ con bệnh thì còn cách nào khác." Ôn Hinh .
Thẩm Liệt Bình híp mắt : "Vợ tâm thiện, ai gặp cũng khen."
"Đáng ghét, đắn." Gò má Ôn Hinh ửng hồng, thẹn thùng sang chỗ khác.
Hai cửa hàng thực phẩm phụ mua ít đồ ăn, hai cái túi to, Thẩm Liệt Bình liền hối hận thể tiễn cô.
Không cho cô mua nhiều như , cô cái nào là mua cho ai, một món cũng thể thiếu.
Ví dụ như, bột dầu là cho Triệu Hương Cần, bánh quy lớn và bánh mì là để bọn nhỏ học mang theo, đường phèn là trong nhà cần dùng, sô cô la là cho Bình Bình...
Mỗi một món đều thể lý do, Thẩm Liệt Bình đành cái túi của cô càng ngày càng to, giúp cô xách lên xe.
Ôn Hinh định lên xe, bỗng nhiên từ ven đường chạy tới một tên ăn mày quần áo tả tơi, một phen túm lấy cửa xe, dùng giọng khàn khàn : "Làm ơn phước, thương xót với!"
Tên ăn mày ăn mặc bẩn rách, tóc tai như tổ gà che khuất hơn nửa khuôn mặt, nửa khuôn mặt lộ bẩn thỉu màu da vốn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-353-oan-gia-ngo-hep-bat-ngo-gap-lai-on-nhu.html.]
Vóc dáng cao, hình gầy nhỏ, đường khập khiễng, hẳn là một phụ nữ, Ôn Hinh thấy mạc danh một cảm giác quen thuộc.
Thẩm Liệt Bình từ trong túi móc năm hào đặt trong cái bát sứt mẻ của cô , nhưng tên ăn mày rõ ràng thỏa mãn, túm lấy vạt áo cầu xin : "Thủ trưởng, cho thêm chút nữa ! Ba ngày ăn gì cả!"
" bánh mì, cho cô ?" Ôn Hinh quan tâm hỏi.
Nghe giọng của cô, tên ăn mày động tác khựng , hai luồng ánh mắt chứa đầy lửa giận từ trong khe hở tóc tai b.ắ.n tới, chằm chằm mặt Ôn Hinh.
Thật sự là Ôn Hinh!
Cô thoạt xinh hơn nhiều, sắc mặt hồng hào, ăn mặc sang trọng.
Sao cô còn c.h.ế.t !
Tên ăn mày chằm chằm Ôn Hinh, mắt thấy Ôn Hinh đưa bánh mì tới, cô đột nhiên tay, giơ cái bát sứt lên đập mạnh về phía mặt Ôn Hinh.
Thẩm Liệt Bình đang ngay bên cửa xe, chờ đóng cửa ghế phụ mới lái xe.
Lại ngờ tới, sẽ thấy một màn .
Nói thật lòng, từ khi Hạ Cẩm Thiên giúp Ôn Hinh đỡ một d.a.o, thường xuyên giả thiết nếu ở bên cạnh Ôn Hinh, Ôn Hinh gặp nguy hiểm nên thế nào?
Hôm nay, cảnh tượng từng diễn tập trong nội tâm, mà trình diễn trong hiện thực.
Chẳng qua kẻ côn đồ cầm d.a.o, mà là cầm một cái bát sứt.
Ôn Hinh nào ngờ tới tình huống , căn bản kịp né tránh, mắt thấy cái bát đập về phía , trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, cánh tay dài của Thẩm Liệt Bình vươn , bàn tay to trực tiếp đỡ lấy cái bát sứ, đồng thời vươn một tay khác, túm lấy bả vai tên ăn mày kéo cô , cũng dùng sức đẩy một cái.
Thân hình gầy nhỏ của tên ăn mày liền ngã xuống đất.
"Ôn Hinh, tao g.i.ế.c mày!" Tên ăn mày phát tiếng thét ch.ói tai, từ đất bò dậy còn lao về phía Ôn Hinh.
Lúc , Thẩm Liệt Bình rầm một cái đóng cửa xe , thẳng tắp tung một cước, vặn đá n.g.ự.c tên ăn mày, đá cô bay ngoài.
Trong nháy mắt cô ngã xuống đất, Ôn Hinh mới thấy mặt cô .
Vậy mà là Ôn Noãn!
Mới hai tháng gặp, cô biến thành thế ?
"Ôn Hinh, mày c.h.ế.t ?" Ôn Noãn đau đớn rạp mặt đất, giống như một con ác quỷ bò từ địa ngục, chằm chằm Ôn Hinh c.h.ử.i ầm lên.
"Mày hại tao thành thế , tại mày còn sống?"
"Đều là tại mày, mày tao gặp chuyện gì ?"
"Là mày hại tao nông nỗi quỷ quỷ."
Thẩm Liệt Bình cũng từng gặp Ôn Noãn, lúc mới nhận cô , âm thầm kinh hãi.
Ôn Hinh mở cửa xe, Thẩm Liệt Bình lập tức cảnh giác qua, đều ở trong trạng thái đề phòng cao độ.
Anh nắm lấy tay Ôn Hinh cho cô tiến lên, trầm giọng : "Có lời gì cứ ở đây ."
"Em với cô chẳng gì để cả." Ôn Hinh nghiêng đầu đầy hứng thú Ôn Noãn, trong lòng xẹt qua một tia sảng khoái.
Cô vốn thể gọi Thẩm Liệt Bình lên xe, nhưng chính là xuống kỹ kết cục của Ôn Noãn.
Cô châm chọc hỏi Ôn Noãn: "Lúc cô dẫn theo hai tên lưu manh đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c , rơi tình cảnh ?"
"Mày còn mặt mũi mà hỏi." Ôn Noãn cuồng loạn gào lên: "Đều là mày hại!"
"Cô như cũng gánh nổi ," Ôn Hinh mỉm , trong mắt Ôn Noãn, cô lúc bao nhiêu đắc ý bấy nhiêu đắc ý.
Ôn Noãn hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cô căn bản gì Ôn Hinh, đừng đến tên ma quỷ khắc đầy sẹo d.a.o lên lưng cô , chính là Thẩm Liệt Bình mắt, cô cũng đối thủ.
Ôn Hinh như hả? Đi đến cũng che chở.