Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 345: Nửa Tiếng Không Đủ Làm Chuyện Khác
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:37:00
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Hinh buồn bã cúi mắt, ánh mắt trống rỗng mà đau thương, chậm rãi : “Em mơ thấy ông gặp em ở hành lang, ông còn cùng một đàn ông khác, chúng em đối mặt , ông nhất định nhận em, nhưng chuyện với em.”
Đây là cảnh tượng thật sự xảy tối qua, Ôn Hinh xong liền u sầu Thẩm Liệt Bình.
Thẩm Liệt Bình khẽ nhíu mày, giọng điệu trầm thấp mà dịu dàng : “Em nhớ ông quá .”
Ôn Hinh nhẹ nhàng thở dài, nỗi buồn trong mắt càng thêm đậm đặc, khẽ đáp: “Có lẽ .”
Cô im lặng một lúc, dường như đang cố gắng sắp xếp suy nghĩ, đó tiếp tục : “Anh những giấc mơ đây của em đều thành sự thật, cũng là thật ?”
Thẩm Liệt Bình nở một nụ , ôm c.h.ặ.t cô lòng, nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, an ủi: “Cũng khả năng.”
Ôn Hinh ngẩng đầu, chống tay lên n.g.ự.c , ánh mắt kiên định mà đầy mong đợi chằm chằm mắt , giọng điệu mang theo một tia cầu xin: “Vậy thể giúp em tìm ông ở đây ?”
Thẩm Liệt Bình Ôn Hinh, thật sự cảm thấy cô gái chút quá nhạy cảm.
Trước đây cô mơ mấy quả thật đều thành sự thật, nhưng giống, ba cô qua đời mấy năm , thể c.h.ế.t sống ?
Tuy nhiên, dù trong lòng nghĩ , vẫn chọn tin cô.
Thế là thuận theo hỏi: “Em giúp em tìm, ít nhất cũng cho chút manh mối chứ?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Ôn Hinh gật đầu, đó dậy từ trong lòng , đến bên cửa sổ, từ trong hộp t.h.u.ố.c lấy một tấm ảnh cũ. Trên ảnh là một gia đình ba hạnh phúc, đàn ông tuấn tiêu sái, phụ nữ xinh động lòng , đứa trẻ ngây thơ đáng yêu.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve trong ảnh, ánh mắt lộ nỗi nhớ nhung sâu sắc.
Cô , đưa tấm ảnh cho Thẩm Liệt Bình, dịu dàng : “Đây là tấm ảnh mười năm , ba em chắc sẽ già dặn hơn lúc một chút, hai bên thái dương đều bạc trắng, khóe mắt cũng nếp nhăn sâu.”
Tiếp đó, cô chỉ đàn ông trong ảnh, trong mắt lấp lánh lệ quang, tiếp tục : “Tuy nhiên, ông thích nhất là đeo cặp kính gọng vàng .”
Ôn Hinh mất cha, nỗi nhớ cha của cô thể hiện rõ qua lời . Thẩm Liệt Bình trong lòng khỏi dâng lên một cảm giác thương xót, cầm tấm ảnh cẩn thận xem xét, Ôn Nhân Hậu trong ảnh, đồng t.ử của đột nhiên mở to.
Không thể nào!
— Người đàn ông hôm qua mới gặp.
Lẽ nào giấc mơ của Ôn Hinh là thật?
“Thẩm Liệt Bình, là em vẽ một bức hình dáng gần đây của ba em nhé?” Ôn Hinh đề nghị.
“Không cần, ngũ quan của trưởng thành đổi nhiều .” Thẩm Liệt Bình véo má Ôn Hinh, chân thành : “Em lúc nhỏ thật đáng yêu.”
Ôn Hinh tâm trạng đùa giỡn, bĩu môi : “Em mơ thấy ba ở cùng nhà khách với em, gặp ngay hành lang, đó ông biến mất.”
Thẩm Liệt Bình nheo mắt Ôn Hinh, trong lòng một tia nghi ngờ, tối qua khi phát hiện Ôn Hinh ở hành lang, cô đến mức hồn bay phách lạc, chẳng lẽ lúc đó chính là gặp ba cô?
tối qua cô thật với , mà hôm nay chọn cách với qua giấc mơ?
“Ôn Hinh?”
Thẩm Liệt Bình chằm chằm cô, giọng ôn hòa hỏi: “Tối qua em gặp ông ?”
Ôn Hinh khẽ c.ắ.n môi, trong lòng hiểu rằng thể che giấu nữa, bèn nhẹ nhàng gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Em với thế nào, chuyện thật sự quá kỳ lạ.”
“Dù ba em cũng qua đời tròn sáu năm , em lo nếu với em gặp ba, sẽ cho rằng em điên.”
“Hơn nữa, em cũng hiểu tại ba chịu nhận em, nên em sợ nếu vội vàng nhận sẽ gây phiền phức cần thiết cho ba.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-345-nua-tieng-khong-du-lam-chuyen-khac.html.]
“ em thật sự chuyện của ông , nên mới như .”
“Anh giận vì em lừa dối ?” Ôn Hinh cẩn thận quan sát biểu cảm của , lo lắng hỏi.
“Tất nhiên là .” Thẩm Liệt Bình đưa cánh tay thon dài kéo cô lòng, để cô vững đùi .
Sau đó, nhẹ nhàng ôm lấy cô, giọng điệu dịu dàng : “Những điều em lo lắng đều đúng, sẽ âm thầm điều tra chuyện .”
“Tối qua ngủ ?” Ôn Hinh đàn ông mặt, phát hiện hốc mắt chút sâu, khỏi quan tâm hỏi.
Thẩm Liệt Bình khẽ , mang theo chút mệt mỏi trả lời: “Chợp mắt một lúc.”
Tiếp đó, nhẹ nhàng ôm Ôn Hinh lòng, ôm c.h.ặ.t cô, nhẹ nhàng đặt cằm lên vai cô, dịu dàng : “Chiều đưa em về.”
Ôn Hinh vội vàng lắc đầu, khẽ đáp: “Anh cần đưa em , em tự xe .”
Tuy nhiên, Thẩm Liệt Bình kiên quyết : “Anh đưa em về.”
Ánh mắt tràn đầy dịu dàng và kiên định, như thể chỉ cần cô từ chối một nữa, chính là phụ bạc tấm chân tình của . Điều khiến Ôn Hinh thể nhẫn tâm từ chối nữa.
Ôn Hinh cảm thấy chút áy náy, tự trách : “Lúc về đ.á.n.h thức em dậy thì , như cũng thể nghỉ ngơi đàng hoàng.”
Thẩm Liệt Bình , đột nhiên chuyển chủ đề, hỏi Ôn Hinh: “Em đói ?”
Ôn Hinh lắc đầu.
Thế là, Thẩm Liệt Bình bế cô lên, cẩn thận đặt lên chiếc giường lớn mềm mại, đó vén chăn lên, cũng chui chăn, sát bên Ôn Hinh.
“Em với nửa tiếng.” Thẩm Liệt Bình dịu dàng , giọng điệu mang theo một sức hấp dẫn khó thể cưỡng .
Ôn Hinh chút lo lắng , nhịn hỏi: “Nửa tiếng, đủ ngủ ?”
Dù , cô Thẩm Liệt Bình cần ngủ đủ giấc mới thể duy trì tinh thần , đặc biệt là khi lái xe càng tránh mệt mỏi, nếu sẽ gây nguy cơ an lớn.
“Đủ, yên tâm !” Thẩm Liệt Bình vỗ vỗ chiếc gối bên cạnh, hiệu cho cô xuống.
Ôn Hinh một lúc, trong lòng tim đập thình thịch, cô cảm thấy hai họ bây giờ tiếp xúc cơ thể ngày càng thường xuyên, chung một chăn xảy chuyện gì ?
Dù cũng là cô nam quả nữ chung một phòng, hơn nữa còn là giường.
Tuy nhiên, Thẩm Liệt Bình tối qua nửa tiếng đủ, nên chắc chỉ là một lúc thôi.
Thấy cô động đậy, Thẩm Liệt Bình nhấc mí mắt, nheo mắt hỏi: “Em định đây ?”
“Không ,” Ôn Hinh ngượng ngùng , vén chăn .
Người chạm giường, cánh tay kéo lòng, bình thường cao to vạm vỡ, nhưng từng cảm giác trực quan như , trong lòng mà trở nên nhỏ bé thế .
Hơn nữa cơ bắp của thật rắn chắc, gối đầu lên cánh tay như gối lên gối sứ.
Ôn Hinh ngước mắt , nhắm mắt hôn lên trán cô một cái, khẽ thì thầm: “Nửa tiếng, đủ chuyện khác, cứ …”
Trong lòng vẫn canh cánh chuyện đó!
Ôn Hinh mặt đỏ bừng, trán tựa vai , tim đập thình thịch, ép nhắm mắt trong thở nhẹ nhàng của .
Gần nửa tiếng , cửa phòng đột nhiên gõ, truyền đến giọng gấp gáp của Giang Nhược Vũ: “Anh Liệt Bình, bác Lâm ông …”