Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 332: Tiểu Hinh Chính Là Phúc Tinh

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:35:27
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quý Cảnh Châu nhếch miệng để lộ chiếc răng nanh nhọn, vô hại : “Nghe ở đây tuyển thợ may, đến ứng tuyển!”

 

“Hả?” Ôn Hinh thực sự kinh ngạc, thợ may? Nhìn thế nào cũng giống.

 

“Thật , thợ may,” Quý Cảnh Châu thành thật : “ nghĩ hợp tác xã may mặc lớn như , ngoài may vá, chắc chắn còn cần những khác.”

 

Ôn Hinh mỉm , Quý Cảnh Châu quả thực đầu óc linh hoạt, tin tuyển dụng đăng hai ba ngày, trong những đến ứng tuyển, chỉ nghĩ đến việc cần các vị trí công việc khác.

 

Ôn Hinh : “Để đến công việc khuân vác, chẳng là lãng phí tài năng ?”

 

“Cách mạng là một viên gạch, cần thì chuyển đến đó.” Quý Cảnh Châu hì hì : “Bây giờ đại đội bảy hợp tác xã thủ công hợp tác xã may mặc, ăn phát đạt như , chủ yếu đến đây học hỏi kinh nghiệm.”

 

“Học tập kinh nghiệm ưu tú của các cô, góp một phần sức lực nhỏ bé cho việc xây dựng đại đội.”

 

Lúc chuyện, nụ chân thành, lẽ vì ấn tượng từ kiếp , nên Ôn Hinh tin.

 

Anh đầu óc kinh tế, nếu thực sự thể cống hiến cho đại đội, chắc chắn sẽ lợi lớn.

 

cũng vì thích khôn vặt, Ôn Hinh lo lắng sẽ lách luật quản lý, gây tổn thất cho đại đội.

 

Cân nhắc một chút, cô : “Anh theo qua đây, đưa gặp đại đội trưởng, xem ông sắp xếp gì.”

 

Ôn Hinh đưa Quý Cảnh Châu đến mặt Triệu Thư Phạm.

 

Triệu Thư Phạm là thanh niên trí thức của đại đội sáu, liền nhiệt tình tiếp đãi .

 

Quý Cảnh Châu thành tâm thành ý bày tỏ nguyện vọng đến việc, Triệu Thư Phạm càng vui hơn, : “Cậu thật sự ý tưởng. Đại đội bảy của chúng quả thực cần nhiều tích cực, sẵn sàng cống hiến cho sự phát triển của đại đội như .”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Quý Cảnh Châu ngại ngùng gãi đầu, : “ cũng chỉ chút việc cho thôi.”

 

Triệu Thư Phạm gật đầu, : “Vậy , nếu lòng như , đồng ý cho gia nhập hợp tác xã may mặc của chúng . mà, việc sắp xếp công việc cụ thể thể sẽ điều chỉnh theo tình hình thực tế nhé.”

 

Quý Cảnh Châu phấn khích gật đầu, : “Vâng, cảm ơn đại đội trưởng! nhất định sẽ cố gắng việc!”

 

Ôn Hinh dáng vẻ tràn đầy sức sống của Quý Cảnh Châu, trong lòng khỏi dâng lên một dòng nước ấm. Có lẽ, thực sự thể trở thành một luồng sinh khí mới cho sự phát triển của đại đội…

 

Đợi Quý Cảnh Châu , Triệu Thư Phạm hỏi: “Tiểu Hinh, cô quen Quý Cảnh Châu ?”

 

“Gặp mấy , quen lắm.” Ôn Hinh đáp.

 

“Chàng trai trông tệ!” Triệu Thư Phạm ấn tượng đầu tiên về , hỏi: “Cô thấy sắp xếp cho gì thì hợp?”

 

Ôn Hinh : “Ông đồng ý giữ , dự định ?”

 

“Lúc đó chỉ giữ , thật sự nghĩ sẽ để gì cụ thể.”

 

Triệu Thư Phạm ngại ngùng : “Chắc là nóng vội quá, cô xem thanh niên trí thức của đại đội chúng còn chủ động đến giúp, ngoài, cho nên…”

 

“Vậy thì cứ để thực tập ở hợp tác xã may mặc vài ngày, quan sát xem .” Ôn Hinh đề nghị.

 

Đồng thời cũng nghĩ đến Khương Qua và những khác, bây giờ trong ký túc xá thanh niên trí thức bảy , chỉ Lưu Đại Tráng kế toán ở đại đội, sáu còn đều theo đội sản xuất việc.

 

Tại họ đến hợp tác xã may mặc? Dù là công việc may vá, cũng nhẹ nhàng hơn việc chân tay chứ?

 

Thật họ nghĩ gì?

 

Lúc , đưa thư đến, mang theo một chồng thư dày cộp, còn chu đáo dùng dây chun buộc thư của Ôn Hinh thành một bó đặt bàn.

 

“Ôn Hinh, đây đều là của cô.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-332-tieu-hinh-chinh-la-phuc-tinh.html.]

Làm Ôn Hinh chút ngại ngùng, luôn miệng cảm ơn.

 

Ôn Hinh đếm dấu bưu điện phong bì, Thẩm Liệt Bình thật sự mỗi ngày cho cô một lá thư.

 

Triệu Thư Phạm liếc : “Vợ chồng son tình cảm thật ! Không như chúng cưới lâu , lười cả chuyện.”

 

Ôn Hinh ngượng ngùng , cất hết thư ba lô.

 

Lúc , điện thoại reo, Ôn Hinh tình cờ gần điện thoại, liền nhấc máy.

 

Tình cờ gọi là Lục Hán Sinh, thông báo cho Ôn Hinh để Thẩm Kiến Bình ngày mai hoặc ngày nhất định đến tỉnh thành, tham gia sàng lọc lớp đào tạo tiếng Anh, đồng thời dặn dò chi tiết các loại giấy tờ và giấy giới thiệu cần chuẩn .

 

Cúp điện thoại, tâm trạng Ôn Hinh vô cùng kích động.

 

“Tiểu Hinh, điện thoại của đại đội bộ sắp thành đường dây riêng của cô , mười cuộc gọi thì tám cuộc là tìm cô.” Triệu Thư Phạm trêu chọc.

 

“Lần là ai ? Nhìn cô khách sáo thế , chắc chắn Thẩm Liệt Bình nhỉ?”

 

Ôn Hinh điềm nhiên , đáp: “Là thầy giáo của .”

 

“Ồ? Lục thư ký?” Vẻ mặt Triệu Thư Phạm lập tức trở nên nghiêm túc kính trọng.

 

Ôn Hinh gật đầu : “Bảo chuẩn một giấy tờ, ông ở đây giúp một tờ giấy giới thiệu nhé!”

 

Triệu Thư Phạm sảng khoái giấy giới thiệu, còn hỏi thêm: “Thẩm Kiến Bình tỉnh thành dùng giấy giới thiệu gì?”

 

“Anh tỉnh thành tham gia một khóa đào tạo.” Ôn Hinh đáp.

 

Về đến nhà, Ôn Hinh kể chuyện Bình Bình nhảy lớp và Thẩm Kiến Bình đào tạo cho Triệu Hương Cần và Thẩm Kiến Bình , Triệu Hương Cần kích động vô cùng.

 

“Mẹ Bình Bình nhà ngốc, chỉ là khai khiếu thôi!” Triệu Hương Cần nắm tay Ôn Hinh : “Lần con châm cứu một cái, lập tức khai khiếu .”

 

“Ôi, thật là ba con trời phù hộ! Mẹ …”

 

một vòng trong nhà, thất vọng thở dài : “Trong nhà hết giấy , báo cáo với ba con đây?”

 

“Mẹ, cần chuyện gì cũng đốt giấy cho ba, ông sẽ thấy phiền đấy.” Thẩm Kiến Bình .

 

“Phiền gì chứ? Ông vui còn kịp!”

 

Triệu Hương Cần phấn khích bẻ ngón tay tính toán: “Anh cả con ở trong quân đội , chị dâu con một kiêm ba chức, con cũng sắp tỉnh thành, bây giờ Bình Bình lên lớp ba, nhà là chuyện vui!”

 

, nhà chúng gần đây thật sự là chuyện vui liên tiếp.” Ôn Hinh .

 

“Mẹ Tiểu Hinh chính là phúc tinh của nhà , con xem từ khi nó về dâu, nhà thuận buồm xuôi gió.” Triệu Hương Cần vẻ mặt ơn Ôn Hinh.

 

“Mẹ, đừng , đây đều là kết quả của sự nỗ lực của .” Ôn Hinh chút ngại ngùng .

 

“Để xem ai còn dám Tiểu Hinh bát tự , thế thì thế nào mới là ?” Triệu Hương Cần tức giận .

 

, đây những đó thật quá đáng.” Thẩm Kiến Bình cũng nhớ những uất ức mà Ôn Hinh chịu, bênh vực cô.

 

“Tiểu Hinh , mới là mệnh đại phú đại quý vượng phu!” Triệu Hương Cần nhịn khen ngợi.

 

Ôn Hinh khen đến đỏ mặt, vội vàng xua tay: “Đâu khoa trương như .”

 

Triệu Hương Cần chịu buông tha, tiếp tục : “Mẹ đều là lời thật lòng, Tiểu Hinh, con đừng khiêm tốn.”

 

Từ khi Thẩm Kim Xuyên qua đời, nhà bà từng lúc nào thuận lợi, đặc biệt là Thẩm Liệt Bình, vốn dĩ đang trong quân đội, lên đến chức doanh trưởng, sắp thăng đoàn trưởng thời điểm quan trọng, giáng chức liên đội trưởng. Anh là niềm hy vọng của cả nhà!

 

 

Loading...