Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 330: Nhảy Lớp

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:35:25
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phần đầu là phép cộng trừ, đối với Bình Bình gì khó, cô bé trả lời nhanh, xong một nửa, Bình Bình đột nhiên dừng b.út, nghiêm túc hỏi: “Chị dâu, nếu đạt thì lên lớp hai, bao nhiêu điểm thì lên lớp ba?”

 

Cô bé đột nhiên nghĩ , Tiểu Nguyên học lớp ba , nếu cô bé học lớp hai, vẫn thấp hơn Tiểu Nguyên một lớp.

 

Câu hỏi đấy, Ôn Hinh mỉm về phía hiệu trưởng Cao hỏi: “Hiệu trưởng Cao, ông xem?”

 

Hiệu trưởng Cao ánh mắt khinh miệt liếc qua, thầm nghĩ đừng đằng chân lân đằng đầu, lớp hai còn học, nhảy lên lớp ba?

 

câu hỏi , ông nhất định đưa giải pháp.

 

Bao nhiêu năm nay trong trường họ từng hiện tượng nhảy lớp, lưu ban thì ít.

 

Vừa đạt là thể lên lớp hai, ông đặt tiêu chuẩn để lên lớp ba.

 

Hiệu trưởng Cao xong lời của Mạnh Bỉnh Côn, suy nghĩ một chút, mỉm : “Thế , sáu mươi điểm coi như đạt, tám mươi lăm điểm là khá, còn chín mươi lăm điểm trở lên thể coi là xuất sắc. Nếu con bé thật sự đạt điểm cao chín mươi lăm, thì cứ cho con bé nhảy thẳng hai lớp.”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

— Dựa Thẩm Bình Bình mà thể đạt thành tích chín mươi lăm điểm ?

 

Ông đích xem Mạnh Bỉnh Côn đề, cho dù là học sinh thành tích xuất sắc nhất lớp hai hiện tại, cũng chắc thi chín mươi lăm điểm.

 

Ngay lúc , Mạnh Bỉnh Côn lên tiếng: “Bài kiểm tra tính nhé!”

 

“Lần mới coi là bài thi chính thức. Chị dâu của Thẩm Bình Bình, cô còn nhớ giao ước đây của chúng ? Nếu trong vòng năm phút con bé thể thành bài thi, hoặc thành tích đạt, thì cô xin , đúng ?”

 

.” Ôn Hinh chút do dự đáp .

 

Đồng thời trong lòng thầm nghĩ: Cô xem phần bài mà Thẩm Bình Bình trả lời, phát hiện tất cả đều đúng.

 

Tuy để đạt tiêu chuẩn xuất sắc lẽ khó, nhưng đạt chắc thành vấn đề.

 

Tiếp đó, cô về phía Mạnh Bỉnh Côn, nhắc nhở: “Nếu Thẩm Bình Bình thể thuận lợi qua mức đạt, thầy Mạnh cũng nên thực hiện lời hứa đây ?”

 

Mạnh Bỉnh Côn lạnh một tiếng, đáp: “Đó là đương nhiên!”

 

“Bình Bình, cố lên nhé!” Ôn Hinh cổ vũ Bình Bình.

 

Bình Bình gật đầu thật mạnh, cúi đầu bắt đầu tính toán.

 

Phép tính nhân khó cô bé, nhưng tốc độ tính toán rõ ràng chậm .

 

Ôn Hinh thầm đếm thời gian, bây giờ qua ba phút, Bình Bình còn mười mấy bài toán chia cuối cùng, cô bé dừng b.út, ngẩng đầu hỏi: “Chị dâu, phép chia tính thế nào ạ?”

 

Ừm…

 

Ôn Hinh suy nghĩ một chút, Bình Bình học kiến thức về phép nhân chia một cách hệ thống, nếu với cô bé về chia, chia, thương, cô bé thể hiểu.

 

Phải một cách đơn giản trực tiếp, liền nhẹ nhàng đáp: “Bình Bình, dấu chia chứa bao nhiêu dấu chia, con bấy nhiêu dấu bằng.”

 

“Ồ!” Bình Bình dường như hiểu, tiếp tục bài, tốc độ trả lời rõ ràng chậm hơn so với khi phép nhân.

 

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, đến bốn phút, phía còn năm bài.

 

Ôn Hinh tính toán, dù năm bài , bây giờ cũng thể coi là khá.

 

Vừa thể bắt Mạnh Bỉnh Côn xin , thể lên lớp hai, một mũi tên trúng hai đích, vô cùng hảo.

 

Thấy thời gian đến năm phút, Bình Bình đến bài cuối cùng, Mạnh Bỉnh Côn thể chờ đợi mà tuyên bố, “Hết giờ!”

 

Bình Bình bất đắc dĩ dừng b.út, mắt chằm chằm bài toán đó, vẫn đang suy nghĩ, Ôn Hinh liếc qua, trong lòng mắng Mạnh Bỉnh Côn một nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-330-nhay-lop.html.]

Cái thứ gì ? Ông đề khó, phép nhân chia vượt chương trình, còn phép chia dư.

 

Bình Bình từng học một chút nào về phép chia.

 

Quá đáng!

 

Hiệu trưởng Cao cầm bài kiểm tra qua, đích dùng b.út đỏ chấm bài, thấy những dấu “√” màu đỏ càng lúc càng nhiều, trán Mạnh Bỉnh Côn bắt đầu đổ mồ hôi.

 

Đột nhiên, Bình Bình lên tiếng: “Bài cuối cùng, trong 55 6 9, còn dư một.”

 

Hiệu trưởng Cao chấm đến bài , đang định vẽ dấu “×” chỗ trống, thấy lời của Bình Bình, ông thể tin nổi ngẩng đầu qua.

 

Ông đây cũng từng dạy toán, phép chia dư là khó giảng nhất, nhiều học sinh thế nào cũng hiểu , nhưng Thẩm Bình Bình, học sinh ngốc nhất , từng tiếp xúc với phép chia, thể dễ dàng đúng?

 

Học sinh như mà ngốc ở ? Rõ ràng là một thiên tài.

 

Ông sửa dấu “×” vẽ một nửa thành một dấu “√” đỏ thật to.

 

“Hiệu trưởng, bài tính, qua năm phút .” Mạnh Bỉnh Côn vội .

 

Hiệu trưởng Cao giơ bài kiểm tra trong tay lên, nhíu mày, bất đắc dĩ liếc Mạnh Bỉnh Côn một cái, khi chuyển ánh mắt sang Thẩm Bình Bình, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn.

 

Giọng cũng chút phấn khích và kinh ngạc, “Dù trả lời bài cuối cùng, Thẩm Bình Bình cũng chín mươi chín điểm, đạt đến mức xuất sắc.”

 

Bình Bình kinh ngạc che miệng nhỏ của , niềm vui sướng hiện rõ mặt, Ôn Hinh mỉm hài lòng.

 

Ánh mắt sắc bén chuyển sang Mạnh Bỉnh Côn, lúc Mạnh Bỉnh Côn như đống lửa, như gai ở lưng.

 

“Cô Tôn, cứ để Thẩm Bình Bình đến lớp cô !” Hiệu trưởng Cao trực tiếp .

 

Tôn Quế Linh là chủ nhiệm lớp ba một, nhận lấy bài kiểm tra xem một lượt, vui vẻ : “Không vấn đề gì.”

 

Thẩm Bình Bình trực tiếp nhảy hai lớp, đặc cách lên lớp ba.

 

Hiệu trưởng Cao : “Thẩm Bình Bình bây giờ cứ cầm cặp sách theo cô Tôn ! Đến giờ lớp , giải tán !”

 

Hửm? Ôn Hinh vui, nhưng quên chuyện Mạnh Bỉnh Côn xin . Cứ thế giải tán? Muốn cho qua chuyện? Không cửa .

 

“Hiệu trưởng Cao, ông quên một chuyện quan trọng ?” Giọng cô lạnh , nhắc nhở.

 

Các giáo viên trong phòng soạn giáo án đều gì, chỉ là tất cả đều giả vờ .

 

“Chị dâu của Thẩm Bình Bình, thật cô xem, con bé thể lên lớp ba, chứng minh nó gian lận, cũng đứa trẻ ngốc, mà còn thông minh. Như ?” Hiệu trưởng Cao hòa giải.

 

Ôn Hinh những lời , suýt nữa bật vì tức giận, đây là logic gì ?

 

Cô lập tức phản bác: “Vậy hỏi ông, nếu một ngày trộm đồ của ông, trả cho ông, chẳng lẽ ông sẽ cảm thấy đó từng trộm ?”

 

Hiệu trưởng Cao hỏi đến á khẩu, nhất thời trả lời thế nào. Các giáo viên khác cũng đều im lặng, trong lòng họ hiểu, Ôn Hinh lý.

 

Ôn Hinh tiếp tục : “Nếu như , thì chúng nên để sai chịu sự trừng phạt thích đáng, chứ dễ dàng bỏ qua cho họ.”

 

“Nếu , loại chuyện sẽ chỉ ngày càng nhiều, bọn trẻ cũng sẽ thật sự nhận sai lầm của .”

 

Hiệu trưởng Cao bất đắc dĩ thở dài, ông Ôn Hinh đúng, nhưng ông cũng vì chuyện mất mặt Mạnh Bỉnh Côn.

 

Ông là giáo viên ưu tú của trường, thể giáo viên và học sinh xin một học sinh, truyền ngoài sẽ chê, mặt giáo viên và học sinh sẽ mất mặt bao, còn thể trị đám nhóc quỷ ?

 

“Chị dâu của Thẩm Bình Bình, điểm dừng !” Giọng hiệu trưởng Cao trầm xuống.

 

 

Loading...