Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 325: Kẻ Trốn Học Và Người Bị Phạt Ở Lại
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:35:20
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Văn Quân thật lòng với Ôn Hinh: “Cô còn quá trẻ, đối với đám học sinh cô tuyệt đối tỏ dễ dãi, nếu sẽ trị chúng.”
“Cô thấy mấy học sinh hàng ! Trừ Thẩm Vĩ Bình , học hành chẳng , nhưng mấy trò vô bổ thì đứa nào cũng giỏi.”
“Cái lông mày rậm mắt to tên là Triệu Quốc Phong, đối với giáo viên nữ cũng đùa cợt, chuyện với tuyệt đối đừng cả nể.”
Nghe cô dặn dò, Ôn Hinh gật đầu.
Kiếp , cô từng hướng dẫn bác sĩ thực tập, tuy cũng gọi là cô giáo, giáo sư, nhưng khác với một giáo viên thực sự bục giảng ba thước.
Trải nghiệm nghề giáo là một điều mới mẻ, trong lòng Ôn Hinh tràn đầy mong đợi.
Ôn Hinh ở phòng soạn giáo án cho đến chiều, khi khối cấp hai tan học, cô cổng trường đợi Thẩm Hòa Bình.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
đợi đến khi học sinh cấp hai về hết, học sinh cấp ba bắt đầu học mà vẫn thấy bóng dáng .
Ôn Hinh một vòng quanh sân thể d.ụ.c, mấy đứa trẻ đang chơi bóng rổ, trong đó cũng Thẩm Hòa Bình.
Thằng nhóc , ?
Lúc , một thầy giáo tới, hỏi: “Em học sinh, lớp , em còn về lớp?”
Ôn Hinh mỉm : “Chào thầy, em là giáo viên mới đến, đang tìm một học sinh.”
“Cô là giáo viên… mới đến?” Vương Tường kinh ngạc, Ôn Hinh từ xuống , trong lòng thầm kinh ngạc.
Chỉ thấy Ôn Hinh hình cao ráo cân đối, mặc một bộ vest nữ vặn, mày như tranh vẽ, môi đỏ răng trắng, tóc đen như mực.
Đứng gốc cây cứ như một ngôi điện ảnh bước , thật là xinh !
Vương Tường nhanh ch.óng tới, mày mắt tươi chìa tay với Ôn Hinh, tự giới thiệu: “Chào cô, là giáo viên thể d.ụ.c của trường, Vương Tường.”
“Ôn Hinh, giáo viên tiếng Anh.” Ôn Hinh nhẹ nhàng bắt tay .
Bàn tay nhỏ mềm mại xương bàn tay thô ráp của Vương Tường nhẹ nhàng nắm lấy, Vương Tường để lộ vẻ gì mà cong khóe miệng, nhưng trong lòng xao xuyến.
— Bàn tay thật mềm mại, cứ như nắm một cục bông , nếu cầm trong tay nắn bóp một lúc, nghĩ thôi cũng thấy cảm giác đó thật đê mê.
Anh hỏi: “Cô tìm học sinh nào?”
“Thẩm Hòa Bình, em chắc học lớp sáu.” Ôn Hinh đáp, nhận ánh mắt khác thường của Vương Tường.
“Ồ, cô !” Vương Tường lắc đầu : “Thằng nhóc đó cả buổi chiều ở trường, tiết đầu tiên buổi chiều của lớp chúng là thể d.ụ.c, thấy .”
“Ồ.” Ôn Hinh nhàn nhạt đáp một tiếng, nhưng trong lòng kinh ngạc.
— Tứ Bình trốn học? Còn trốn cả buổi chiều?
“Cảm ơn thầy Vương, .” Ôn Hinh mỉm chào tạm biệt .
Vương Tường dáng thẳng tắp, bước uyển chuyển của cô con đường nhỏ, tim cũng đập loạn nhịp.
Khi Ôn Hinh đạp xe về đến nhà, cặp sách của Thẩm Hòa Bình vứt giường ở phòng phía đông, thì chạy mất tăm.
Mà Thẩm Bình Bình tan học sớm hơn về đến nhà.
“Mẹ, Tứ Bình về lúc nào ?” Ôn Hinh sang phòng phía tây hỏi Triệu Hương Cần.
Triệu Hương Cần lúc đang ôm con gà con ủ rũ trong tay mà lo lắng, lơ đãng : “Vừa nãy thì !”
“Mẹ, gà con ?” Ôn Hinh chống tay lên mép giường chuồng úm, hơn một trăm con gà con nở hết, một đám lông tơ xù xì, chiêm chiếp ríu rít náo nhiệt.
mấy con gà con rõ ràng khỏe, mắt lim dim như mở nổi.
“Sáng nay cho chúng uống chút nước, cũng xuống đất, lạnh, phân lỏng thế ?” Triệu Hương Cần lo lắng : “Trưa nay thấy Mạnh Phàm Trân vứt năm sáu con gà con, cũng là mới nở. Có dịch bệnh gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-325-ke-tron-hoc-va-nguoi-bi-phat-o-lai.html.]
“Tiểu Hinh, con là bác sĩ đông y, xem bệnh cho gà con ?” Triệu Hương Cần mong đợi hỏi.
Ôn Hinh định cô , nhưng đột nhiên nghĩ đến giếng nước trong gian ngọc bội, thể nuôi dưỡng vạn vật ?
Biết thể cứu sống mấy con gà con !
Hơn nữa, t.h.u.ố.c trị tiêu chảy cho , động vật nhỏ cũng thể dùng chứ! Cứu ngựa c.h.ế.t như ngựa sống !
Thế là cô nhàn nhạt : “Con pha một ít nước t.h.u.ố.c thử xem !”
“Được, ,” Triệu Hương Cần xót xa áp con gà con má, mới đặt chuồng úm.
Ôn Hinh lấy một chậu nước giếng từ gian, cho thêm mấy loại thảo d.ư.ợ.c nồi lớn đun sôi, để nguội đổ máng uống của gà con, bắt mấy con gà ủ rũ , lượt cho uống nước t.h.u.ố.c.
Có tác dụng thì chờ xem kết quả.
, bận rộn một hồi, hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, trong đó Thẩm Hòa Bình về một , Bình Bình tan học phạt ở , về muộn một chút, chạy chơi.
Dù là phạt ở , năm giờ mà Bình Bình vẫn về, là ?
Ôn Hinh kiếp Thẩm Bình Bình từng xảy một tai nạn, thần kinh lập tức căng thẳng.
Tuy chuyện đó đến lúc xảy , nhưng kiếp nhiều chuyện đổi, ai sự kiện nào đó xảy sớm hơn ?
Triệu Hương Cần lúc cũng cuối cùng nhớ con gái út về nhà, miệng , nhưng trong lòng cũng lo lắng yên.
Ôn Hinh và Triệu Hương Cần đóng cổng lớn, đạp xe dọc theo con đường nhỏ học về phía trường.
Vừa xa gặp Thẩm Bình Bình, lúc mặt trời sắp lặn, chỉ còn lộ nửa khuôn mặt màu cam đỏ, ráng chiều trời cũng nhuộm thành màu cam đỏ, vô cùng.
Thẩm Bình Bình từ phía tây khoác ráng chiều về, nhưng bước chân của cô bé trở nên vô cùng nặng nề.
Tim Ôn Hinh đột nhiên chùng xuống, nhanh ch.óng đạp mấy vòng xe đến mặt cô bé.
“Bình Bình, bây giờ con mới về?” Ôn Hinh trong lòng sốt ruột như lửa đốt, nhưng giọng điệu nhẹ nhàng hỏi, sợ cô bé hoảng sợ.
Lúc , mặt Thẩm Bình Bình đẫm nước mắt.
Nhìn thấy hai con tới, cô bé “oa” một tiếng nức nở.
Điều càng Ôn Hinh hoảng sợ, Triệu Hương Cần vội hỏi: “Con gái yêu, ? Khóc gì thế!”
Thẩm Bình Bình nắm c.h.ặ.t t.a.y, lao lòng Triệu Hương Cần nức nở.
Ôn Hinh mượn ánh hoàng hôn, cẩn thận quan sát trang phục của Thẩm Bình Bình từ xuống , quần áo chỉnh tề, vết bẩn, chắc sẽ …
Cuối cùng, khi Thẩm Bình Bình một trận, tâm trạng định .
Triệu Hương Cần truy hỏi: “Con gái, xảy chuyện gì, con gì?”
Bình Bình rời khỏi lòng , áy náy xòe lòng bàn tay để lộ huy chương công quân “Tiểu Anh Hùng”, nghẹn ngào với Ôn Hinh: “Chị dâu, xin ! Cái hỏng .”
“Hỏng ?”
Ôn Hinh ngạc nhiên huy chương công quân lấp lánh ánh vàng hoàng hôn, đây là bộ quân phục kiểu mới mà cửa hàng cung tiêu xã mới nhập về mấy hôm , cô mua cho Tứ Bình, Tiểu Nguyên và Bình Bình mỗi một bộ.
Bình Bình đặc biệt quý bộ quần áo , hôm nay khai giảng mới mặc.
Triệu Hương Cần xót xa : “Làm ? Mới mặc một ngày hỏng ?”
Ôn Hinh nhẹ nhàng lắc đầu với bà, thản nhiên cầm huy chương công quân lên xem : “Hỏng thì hỏng thôi, !”
“Con vì chuyện mà nhè ? Còn chuyện gì khác ?”
Bình Bình lắc đầu, …