Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 323: Kẻ Thù Của Kẻ Thù
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:35:18
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Rốt cuộc ý gì?” Ôn Nhu tức giận chất vấn.
Chu Nghiệp Thành nhếch mép, trả lời mà hỏi ngược : “Anh còn hỏi em ý gì?”
“Em ?” Ôn Nhu hiểu, lý lẽ hùng hồn.
Chu Nghiệp Thành ngước mắt cô , sắc mặt tái vì tức giận, lạnh lùng hỏi: “Em nhất quyết đến bệnh xá việc? Trong thị trấn rốt cuộc ai?”
“Có ai là ? Em chỉ là việc thôi.” Ôn Nhu phản bác.
“Em đừng tưởng ở đội sản xuất thì gì cả, thương ở xương sườn, chứ điếc cũng mù. Ôn Nhu!”
“Trong thị trấn một họ Chu ?”
“Anh vì công việc của em mà chạy ngược chạy xuôi ?”
“Em hẹn hò với ?”
Sắc mặt Chu Nghiệp Thành tái mét vì tức giận, Ôn Nhu bao giờ thấy nổi giận lớn như .
Anh luôn ôn hòa nho nhã, luôn khí chất phi phàm, biến thành thế ?
Trong một khoảnh khắc, Ôn Nhu cảm thấy còn nhận Chu Nghiệp Thành nữa.
“Anh ai ? Anh gọi đó đến đây, em đối chất với .” Ôn Nhu chối bay chối biến.
Cô đương nhiên hẹn hò với Chu Binh, cô chỉ đang lợi dụng mối quan hệ của Chu Binh để giúp việc mà thôi.
Mục đích cuối cùng của việc tìm việc, là vì Chu Nghiệp Thành ?
Anh hiểu cô thì thôi, cớ gì tức giận đến thế?
“Còn cần ai ?” Chu Nghiệp Thành lạnh: “Em còn tìm đối chất, em đối chất với cả đội sản xuất ?”
“Ôn Nhu, khác , trừ khi đừng , em tưởng đời thật sự bức tường nào lọt gió ?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Chu Nghiệp Thành xong dậy đóng sầm cửa bỏ , đụng Lưu Tân Hoa từ ngoài về.
Cô giả vờ hỏi: “Ôn Nhu, hai cãi !”
Ôn Nhu liếc cô một cái, tức giận mép giường gì.
Kiếp cô từng chuyện của Lưu Tân Hoa, vì cô mà Khương Qua cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m ở đây.
Tuy cô và Khương Qua bạn bè, nhưng đối với Lưu Tân Hoa cũng tuyệt đối cảm tình.
Nếu cô Lưu Tân Hoa chính là chị em cùng cha khác của Khương Qua, lẽ thái độ của cô đối với Lưu Tân Hoa đổi một trăm tám mươi độ .
Tiếc là, cô .
Lưu Tân Hoa thì Ôn Nhu và Ôn Hinh là chị em họ, nhưng quan hệ như nước với lửa.
Mẹ cô dạy rằng, kẻ thù của kẻ thù là bạn, dù cô thích Ôn Nhu, nhưng ảnh hưởng đến việc họ một kẻ thù chung — Ôn Hinh.
“Ôn Nhu, tuy đều họ Ôn, nhưng chị và Ôn Hinh thật sự khác , em thấy chị thấy thiết, nhưng thấy Ôn Hinh cảm giác khó chịu nên lời. Hình như cô quá giả tạo thì !” Lưu Tân Hoa thăm dò .
“Còn , giỏi nhất là giả vờ đáng thương, giỏi nhất là đ.â.m lưng khác.” Ôn Nhu đáp .
“Chị cũng thấy , ?”
Lưu Tân Hoa như tìm tiếng chung, bên cạnh cô : “Chị ? Chính cô lưng em, khiến em điều về đây, chị xem vì em điều điều , bây giờ các thanh niên trí thức đều ghét em.”
“Ôn Nhu, chị sẽ vì thế mà ghét em chứ?”
“Sao thể? Đây của em,” Ôn Nhu lơ đãng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-323-ke-thu-cua-ke-thu.html.]
“Ôn Nhu chị quá, chị giống như một chị gái tri kỷ, em gọi chị là chị ?”
“Tùy em thôi!” Ôn Nhu uể oải .
Lưu Tân Hoa đảo mắt, : “Ôn Nhu, một chuyện em nên . Nghe chị và đồng chí Chu Nghiệp Thành là yêu ?”
“Đương nhiên, chúng đính hôn .” Ôn Nhu tuyên bố chủ quyền một cách nghiêm túc.
“, mấy ngày nay em thấy Triệu Thái Hà và Chu Nghiệp Thành khá gần gũi.”
Lời của Lưu Tân Hoa dứt, Ôn Nhu lập tức chau mày, “Triệu Thái Hà?”
Kiếp , Ôn Hinh về thanh niên trí thức , hình như thật sự ý với Chu Nghiệp Thành, đó Chu Nghiệp Thành từ chối.
Lẽ nào, kiếp cô để ý đến Chu Nghiệp Thành?
“Này, chị nhỏ thôi, chị tự để ý một chút, tuyệt đối đừng là em , em thật sự coi chị là chị gái mới cho chị .” Lưu Tân Hoa lộ vẻ mặt vô tội và lo lắng.
Ôn Nhu kìm nén lửa giận : “Em yên tâm, chị sẽ bán bạn bè, càng đến chị em .”
Ngày hôm , kỳ nghỉ bận rộn mùa màng kết thúc, bọn trẻ trở trường học.
Ôn Hinh cũng đến trường báo danh, cô cầm thư giới thiệu đến trường cấp hai, trực tiếp tìm đến văn phòng hiệu trưởng.
Hiệu trưởng trường cấp hai Tân Dân họ Vương, ba mươi tuổi, cao gầy.
Ông nhiệt tình tiếp đón Ôn Hinh, trò chuyện một lúc, giới thiệu cô với một giáo viên khác trong tổ tiếng Anh.
Đây là một cô giáo, tên là Trương Văn Quân, tầm thước, mặt tròn nhỏ, trông hiền lành dễ mến.
Nghe đây dạy địa lý, tự học tiếng Anh chuyển sang giáo viên tiếng Anh, cũng coi là tài.
“Cô Ôn, cô sẽ cùng phòng việc với cô Trương, đây là bàn việc của cô.” Hiệu trưởng Vương .
“Khối cấp ba của trường chúng hai lớp, môn tiếng Anh là môn mới mở từ năm , tiết nhiều, lịch học cụ thể, cô bàn bạc với cô Trương nhé!”
Nói xong hiệu trưởng Vương rời khỏi tổ tiếng Anh.
Một khối cấp ba chỉ hai lớp, Ôn Hinh lập tức cảm thấy công việc chắc áp lực gì.
Trương Văn Quân đặt một cuốn giáo án lên bàn Ôn Hinh, : “Cô Ôn, mong cô đến lắm đấy!”
“Màn thể hiện của cô trong đại hội phê đấu thật sự quá ấn tượng, đặc biệt thỉnh giáo cô một cách phát âm từ tiếng Anh.” Trương Văn Quân thành khẩn : “ dân chuyên ngành, chút kiến thức đủ dùng!”
Thấy thái độ khiêm tốn học hỏi của cô , Ôn Hinh ôn hòa : “ cũng là học sinh mà , chúng cùng học tập, cùng tiến bộ.”
“Vâng!” Trương Văn Quân gật đầu sảng khoái : “Bây giờ một tuần sáu tiết, cô đến chúng mỗi ba tiết, mỗi phụ trách một lớp.”
“Thành tích của hai lớp bình thường cũng tương đương , cô cứ tùy ý chọn một lớp.”
“Cô Trương, Thẩm Vĩ Bình ở lớp mấy?” Ôn Hinh nhẹ giọng hỏi.
“Thẩm Vĩ Bình? Lớp một.” Trương Văn Quân hỏi thêm một câu, “Cậu là em chồng cô ?”
“Vâng!” Ôn Hinh gật đầu : “Nếu tiện, dạy lớp một nhé!”
“Được thôi,” Trương Văn Quân sảng khoái đồng ý, trực tiếp chuyển bài tập tiếng Anh của lớp một đến bàn cô.
Cô với Ôn Hinh: “Học sinh Thẩm Vĩ Bình , bình thường giỏi ăn , nhưng thành tích tiếng Anh thật sự , trai là Thẩm Kiến Bình học cấp hai ở đây, cô đấy lúc đó còn thể lên huyện học cấp ba, Thẩm Kiến Bình đỗ với điểm cao nhất.”
“Anh cả của là Thẩm Liệt Bình ở trong quân đội cũng xuất sắc, em trai là Thẩm Hòa Bình cũng đang học ở trường , bây giờ là lớp sáu, đứa trẻ đó đầu óc cũng nhanh nhạy, chỉ là ham chơi.”
Nghe Trương Văn Quân giới thiệu, Ôn Hinh phát hiện cô dường như khá quen thuộc với mấy đứa trẻ nhà họ Thẩm.
“Cô Trương, cô và nhà họ Thẩm ?”