Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 312: Muốn Ngồi Mát Ăn Bát Vàng?

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:35:07
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vẫn là thành phố bản lĩnh,” Thôi Gia Vượng giọng chua loét: “Nói lập hợp tác xã may mặc là máy móc mua về ngay.”

 

“Này, bà xem hợp tác xã may mặc vẫn do một Ôn Hinh quản lý ?” Trần Lệ Yến tò mò hỏi.

 

“Chắc chắn !”

 

Thôi Gia Vượng : “Lần còn tốn nhiều tiền hơn hợp tác xã thủ công nữa, mấy cái máy tốn một nghìn, mua vải còn tốn nhiều tiền hơn mua len, cô bỏ tiền thì mấy cái máy cũng chạy , bà ?”

 

“Chuyện thì đúng là như , chỉ thấy hai cái nghề kiếm tiền đều do một quyết định, bất hợp lý ?”

 

Trần Lệ Yến chậm rãi : “Cô còn đến trường trung học giáo viên, cho dù ba đầu sáu tay cũng lo xuể ! Sao để khác giúp đỡ?”

 

“Bà lý, chúng đề nghị với đội trưởng.”

 

Thôi Gia Vượng quyết định, đợi xe tải , phòng của hợp tác xã may mặc, hai tay đút túi quần một vòng như thị sát.

 

Thấy Ôn Hinh và Lưu Quế Lan đang lắp ráp một chiếc máy, liền hỏi: “Phó đội trưởng, cần giúp ?”

 

“Cần chứ!” Ôn Hinh ngẩng đầu với : “Anh giúp lắp hết mấy cái máy .”

 

“Ối, nhiều thế bảo lắp hết? .”

 

Thôi Gia Vượng vỗ vỗ máy vắt sổ : “Cái thứ còn thấy bao giờ, lắp thế nào? Lỡ hỏng, còn đền tiền.”

 

“Không giúp còn hỏi, định ủng hộ chúng về mặt tinh thần ?” Ôn Hinh giọng đùa cợt.

 

Thôi Gia Vượng thản nhiên: “Nhiều máy may thế , chắc cần tìm ít nhỉ?”

 

“Bây giờ đang là mùa vụ bận rộn, dễ tìm !”

 

“Nghe ruộng thiếu nước nghiêm trọng, chủ nhiệm Thôi ý kiến gì ?” Ôn Hinh chuyển chủ đề hỏi.

 

“Thì thế nào ? Tưới nước chứ !” Thôi Gia Vượng một cách đương nhiên: “Trồng trọt chẳng là như , đấu với trời, đấu với đất, niềm vui vô tận mà?”

 

“Đấu cũng đấu trí đấu dũng chứ!”

 

Ôn Hinh thẳng , lắc lắc cái cổ mỏi nhừ : “Tất cả đều dựa sức gánh nước thì quá khó khăn, những mảnh ruộng gần hồ chứa thì dễ, còn những nơi xa thì ? Chúng vẫn nghĩ một cách giải quyết triệt để.”

 

Thôi Gia Vượng : “Cách giải quyết triệt để thì một cái.”

 

“Anh !”

 

“Đào giếng!” Thôi Gia Vượng chỉ tay xuống đất : “Đào giếng ngay đầu bờ ruộng, mấy mảnh ruộng đào một cái giếng, tin là đủ nước tưới?”

 

“Cách , đào?” Ôn Hinh hỏi.

 

“Tiền từ ?” Thôi Gia Vượng xòe hai tay : “Đào giếng cần nhân công, lắp ống cần vật liệu, cái nào mà cần tiền? Thật sự mà đào giếng, chút thu hoạch tăng thêm cũng đủ bù vốn.”

 

đây là cách giải quyết triệt để, vẫn thể tiếp tục dùng mà!”

 

“Năm nào mưa thuận gió hòa ai mà dùng giếng? Chẳng qua năm nay hạn hán nghiêm trọng thôi.”

 

Ôn Hinh suy nghĩ một chút, trái đất đang dần nóng lên, hạn hán mùa xuân chắc ít !

 

“Chuyện nên nghiên cứu kỹ lưỡng, ông ? Đội trưởng?” Ôn Hinh hỏi Triệu Thư Phạm đang nghiên cứu bản vẽ máy vắt sổ.

 

Triệu Thư Phạm ngẩng đầu đáp: “ cũng đang nghĩ đến chuyện đào giếng, vẫn là lo về vốn.”

 

“Đại đội chúng huy động xã viên, vấn đề nhân công giải quyết, chỉ cần mua ống nước là ?” Ôn Hinh hỏi.

 

Triệu Thư Phạm mỉm , “Cô vung tiền ?”

 

Ôn Hinh bất đắc dĩ chống hông, : “Các ông cứ lo chuyện đào giếng ! Tiền sẽ nghĩ cách.”

 

“Ôi, phó đội trưởng đúng là sảng khoái, cũng là cách!” Thôi Gia Vượng nhân cơ hội nịnh bợ.

 

mà, mấy ngày nữa cô ở trường trung học , bây giờ hợp tác xã thủ công hợp tác xã may mặc, cô quản lý xuể ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-312-muon-ngoi-mat-an-bat-vang.html.]

Thôi Gia Vượng dò hỏi: “Có cần chúng giúp cô chia sẻ gánh nặng ?”

 

Chia sẻ gánh nặng? Không gây thêm phiền phức .

 

Ôn Hinh Triệu Hương Cần , năm phụ nữ mà Trần Lệ Yến tìm đến cũng đang đòi tăng lương! Có vẻ như tăng lương là .

 

Mấy ngày nay cho lệ, chừng ngày nào đó năm họ cũng đình công, hợp tác xã thủ công sẽ ngừng hoạt động.

 

Cứ nắm thóp thế !

 

“Nói thật lòng, hợp tác xã may mặc đến đây, thể nhúng tay nữa.”

 

Ôn Hinh dựa một chiếc máy may lắp xong, chậm rãi : “Ngoài việc bỏ tiền , chẳng giúp gì cả, bây giờ đúng là lúc cần .”

 

“Chủ nhiệm Thôi lòng như , thì phiền vất vả một chút đến các hợp tác xã cung tiêu lân cận để mua vải, đó thương lượng với họ về việc bán quần áo do hợp tác xã may mặc của chúng sản xuất.”

 

“Chỉ cần chủ nhiệm Thôi giải quyết kênh cung tiêu , hợp tác xã may mặc nhất định sẽ phát triển rực rỡ.”

 

Thấy cô lập nên hợp tác xã may mặc, đến mát ăn bát vàng?

 

Nghĩ quá nhỉ! Người thể giúp nhiều, tại cứ để xen ?

 

Cho dù Thôi Gia Vượng thật sự năng lực nắm bắt mảng cung tiêu, Ôn Hinh cũng sẽ giao cho .

 

Cô ghét , ghét loại phẩm hạnh đoan chính .

 

Một đàn ông trách nhiệm với gia đình , thì thể bao nhiêu trách nhiệm với những việc khác?

 

Nhìn một việc nhỏ, thể thấy bộ.

 

Hợp tác xã may mặc đầu tư nhiều vốn hơn hợp tác xã thủ công, thu nhập cũng sẽ gấp mấy hợp tác xã thủ công, ai cũng thấy đây là một miếng thịt béo bở liền đến c.ắ.n một miếng?

 

Ôn Hinh đúng là ba đầu sáu tay để quản lý nhiều việc như , nhưng để ai phụ trách, cô sẽ lựa chọn cẩn thận.

 

Tuyệt đối sẽ giao phó công việc một cách tùy tiện.

 

Thôi Gia Vượng xong, da mặt co giật, lộ một nụ .

 

“Phó đội trưởng đây khó ? chỉ là một nông dân, chuyện bán hàng?”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

“Nếu cô bảo mua vải, cầm giấy giới thiệu là , nhưng cô bảo bán đồ, thì đây là ép quá đáng .”

 

“Khăn choàng và hoa cài đầu cũng bán như mà! Không chào hàng thì ai đồ của chúng ?”

 

Ôn Hinh thản nhiên nhếch mép, “Nếu chủ nhiệm Thôi việc bán hàng, thì hợp tác xã may mặc còn chỗ nào cần nữa?”

 

Ôn Hinh vỗ vỗ máy, : “Nếu chủ nhiệm Thôi hứng thú với việc may vá, thì thể tìm dì Lý dạy cho, thợ may nam cũng hiếm thật đấy.”

 

“Hoặc là giúp vận chuyển ! Việc nặng nhọc đúng là cần các đồng chí nam .”

 

Thôi Gia Vượng mím môi lộ vẻ vui, Ôn Hinh rõ ràng là đang khó , chính là buông tay quản lý hợp tác xã may mặc.

 

Vậy thì ngược xem, cô tìm nhiều thợ may như ?

 

Đừng tưởng còn dễ như hợp tác xã thủ công tìm mấy , đây là hai mươi cái máy, cần nhiều lắm đấy!

 

Triệu Thư Phạm và Ôn Hinh đều là mới của đại đội, nền tảng quần chúng trong đội sản xuất, đến lúc đó họ một việc cũng tìm .

 

Không cho quản ? Vậy thì quản đến cùng.

 

Nhìn bao nhiêu cái máy ở đây rỉ sét, đến lúc đó Ôn Hinh lóc đến cầu xin giúp đỡ, sẽ nhân cơ hội bắt cô giao quyền quản lý hợp tác xã may mặc , cô còn ngoan ngoãn theo?

 

Ôn Hinh và bận rộn đến hơn tám giờ tối, cuối cùng cũng lắp đặt xong tất cả máy móc.

 

Nhìn căn phòng đầy những chiếc máy may sắp xếp ngăn nắp, mặt họ đều lộ nụ hài lòng.

 

Triệu Thư Phạm hỏi: “Tiểu Hinh, bước tiếp theo là tuyển ?”

 

 

Loading...