Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 306: Cái Tát Cảnh Tỉnh Và Lời Tiên Tri
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:18:23
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Nghiệp Thành theo bản năng buông tay , đồng thời đầu , phía một bóng , bóng dáng Ôn Nhu.
Cùng lúc đó, Ôn Hinh thấy biểu cảm hoảng hốt của , lạnh lùng nhếch khóe miệng một cái, nhanh ch.óng đẩy xe đạp chạy chậm hai bước, nhấc đôi chân dài nhanh như bay trèo lên xe đạp rời khỏi nơi .
Nhìn chằm chằm cô càng lúc càng xa, Chu Nghiệp Thành lúc mới cô chơi xỏ.
Lúc đầu, tại từ bỏ Ôn Hinh? Đều là vì Ôn Nhu, là cô mê hoặc.
Chu Nghiệp Thành đem những oán hận đều đổ lên Ôn Nhu, dường như chỉ như mới tìm lời giải thích hợp lý cho sự trăng hoa của chính .
Anh là trọng tình trọng nghĩa bao, đều là chịu sự mê hoặc của Ôn Nhu.
Cho nên, tất cả sai lầm đều do Ôn Nhu mà , cho nên, Ôn Nhu lời , hầu hạ , đều là đương nhiên, là báo ứng cô đáng nhận!
Không , nếu những suy nghĩ của Ôn Nhu thấy, Ôn Nhu sẽ cảm tưởng gì?
Đó đều là điều Ôn Hinh cần quan tâm.
Lúc mới trọng sinh, cô hận bọn họ, luôn nghĩ xem trả thù bọn họ như thế nào.
theo thời gian trôi qua, cô phát hiện đời ngoại trừ trả thù bọn họ, còn những chuyện quan trọng khác nhiều hơn.
Hơn nữa, cô sống , sống vui vẻ, sống tự tại, Ôn Nhu và Chu Nghiệp Thành luôn sống cái bóng tiêu sái của cô, là một loại trả thù đối với bọn họ chứ?
Cô tận hưởng thật cuộc đời , tiếc nuối, thống khoái tự tại mà sống.
Đạp xe đạp về nhà, lúc đến đầu thôn, thấy xe Jeep của Hạ Cẩm Thiên đỗ ở đó. Mà thì đang dựa cửa xe khoanh tay trời.
Thời tiết chuyển ấm, nửa của chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, vạt áo sơ mi sơ vin trong quần quân đội màu xanh cỏ, tay áo xắn lên lộ hai cánh tay trắng nõn, quần quân đội rộng thùng thình cũng che đôi chân thẳng tắp của .
Tư thế của lười biếng, biểu cảm thảnh thơi, giống như ở đó đang hồi tưởng giấc mộng gì đó.
Nghe thấy tiếng chuông xe, liếc mắt sang, trong nháy mắt nụ liền hiện lên khóe miệng, vẫy vẫy tay, : "Tiểu Hinh Hinh, qua đây."
Ôn Hinh dừng xe đạp nghiêng đầu , tiến lên một bước.
" chuyên môn ở đây đợi em đấy!" Hạ Cẩm Thiên .
Ôn Hinh nhíu nhíu mày so đo : "Anh thể đừng gọi là Tiểu Hinh Hinh, gọi là Tiểu Hinh hoặc Ôn Hinh ?"
"Vì ? Tiểu Hinh Hinh ?" Hạ Cẩm Thiên khó hiểu cô, đôi mắt híp giấu ý đáy lòng.
"Vừa gọi như , còn tưởng rằng gọi ch.ó con." Ôn Hinh ảo não , cứ cảm thấy xưng hô với như chút quái dị, bây giờ cuối cùng cũng tìm nguyên nhân .
"Hả?" Hạ Cẩm Thiên vui vẻ tiếng, "Đâu ai đặt cái tên cho ch.ó, ch.ó đều gọi là Đại Hoàng, Tiểu Hắc ?"
"Dù cũng thoải mái mà!" Ôn Hinh xong mới đẩy xe đạp qua.
Hạ Cẩm Thiên : "Buổi chiều rảnh, giúp em xem bát tự, em rảnh ?"
"Có nha!" Sự tò mò của Ôn Hinh lập tức khơi gợi lên.
Kiếp , cô đối với mấy cái phong thủy, bát tự đều tin, cô là theo chủ nghĩa duy vật kiên định.
kiếp , ngay cả cô và Ôn Nhu đều thể trọng sinh, còn huyền học gì là tồn tại?
"Lên xe!" Hạ Cẩm Thiên nghiêng đầu một cái.
Ôn Hinh dựng xe đạp, lên xe của .
Hạ Cẩm Thiên chính thức lấy một cuốn sổ tay bìa da, nghiêm túc : "Nói bát tự của em cho ."
Ôn Hinh cho , trong sổ, đó nhiều chữ phía những chữ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-306-cai-tat-canh-tinh-va-loi-tien-tri.html.]
Ngón tay thon dài còn thỉnh thoảng bấm đốt ngón tay tính toán, lông mày lúc thì nhíu c.h.ặ.t lúc thì giãn , chuyên nghiệp, còn thật giống.
Cho dù mặc áo sơ mi trắng, Ôn Hinh dáng vẻ của trong thoáng chốc mà biến thành đạo bào.
Cô dụi dụi mắt, mới xác định hoa mắt, xuất hiện ảo giác.
"Anh cái gì?" Hạ Cẩm Thiên hỏi.
"Không nên là đều tính cái gì ?" Ôn Hinh tò mò hỏi, híp mắt .
Hạ Cẩm Thiên vẻ mặt nghiêm túc, bảo: "Cái thể hết cho em, chỉ thể trả lời em ba câu hỏi. Em nghĩ kỹ hãy hỏi ."
Ôn Hinh chút nghĩ ngợi buột miệng hỏi: "Bố thế nào?"
"Rất ." Hạ Cẩm Thiên c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt .
Nghe câu trả lời , Ôn Hinh liền cảm thấy cô thừa thãi lên xe, qua đời thể nào ?
đến , cô còn hai câu hỏi, bèn thuận miệng hỏi: "Ở ?"
Anh liếc cô một cái thấy cô hỏi vẻ lơ đãng, bèn nghiêm túc hỏi: "Đây là câu hỏi thứ hai?"
"Ừm," Ôn Hinh biểu cảm nghiêm túc gật đầu.
Anh vẽ một vòng tròn giấy, : "Cách nơi xa, nơi cách mặt đất sâu."
Ôn Hinh giơ tay che trán, trong lòng nghĩ là mộ địa của bọn họ.
Bởi vì là nhiễm vi khuẩn mà c.h.ế.t, cho nên phần mộ chôn cất sâu hơn phần mộ bình thường, còn dùng vật liệu đặc biệt bịt kín .
Nếu bọn họ chôn ở trong đất sâu, còn thể còn sống chứ?
" cảm thấy khá kỳ lạ," Hạ Cẩm Thiên như điều suy nghĩ lầm bầm: "Nơi lòng đất sâu, là ánh sáng?"
"Hạ Cẩm Thiên, thật nên thật với ."
Ôn Hinh gập cuốn sổ tay của , tay đè lên bìa chằm chằm hai mắt , chút thương cảm : "Bố qua đời sáu năm , tận mắt thấy bọn họ hạ táng."
Hạ Cẩm Thiên ngẩn , lông mày nhíu c.h.ặ.t hỏi: "Em lừa ?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Anh xem bát tự từng sai sót, ngay cả Thiên sư núi Long Hổ đều là kỳ tài trăm năm khó gặp, thể lầm?
" đương nhiên hy vọng những gì đều là thật, ai mà hy vọng bố còn sống." Ôn Hinh thấp giọng nỉ non: "Anh bọn họ ở nơi lòng đất sâu, hẳn là mộ địa của bọn họ !"
"Tiểu Hinh Hinh, mệnh cách trời sinh của em chính là song đầy đủ, đây là lúc em sinh định sẵn , giống như sinh khiếm khuyết về phương diện nào đó, bệnh tật, đều là từ khoảnh khắc sinh quyết định."
Hạ Cẩm Thiên giải thích một hồi, ngữ khí vô cùng chắc chắn : "Chỉ cần đây là bát tự của em, thì sẽ sai."
Ôn Hinh ảm đạm rũ mắt xuống, : " ."
"Em còn câu hỏi thứ ba, câu hỏi cuối cùng, em hỏi cái gì?" Tay Hạ Cẩm Thiên ấn lên một nửa bìa khác của cuốn sổ tay, hai mắt chằm chằm mặt Ôn Hinh.
"Cái cuối cùng?" Ôn Hinh như điều suy nghĩ nghĩ ngợi, : "Vậy thì theo câu hỏi phía , nếu bọn họ vẫn còn, còn sẽ gặp bố ?"
Hạ Cẩm Thiên nhíu mày, bất đắc dĩ liếc xéo cô một cái, dời tay cô lật cuốn sổ tay, tỉ mỉ tính toán một hồi, : "Sẽ, các sẽ gặp ở nơi cao."
"Nơi cao?" Ôn Hinh về phía ngoài cửa sổ, giống như ngoài cửa sổ một ngọn núi cao , ánh mắt cô từ lên , về phía nơi cao cao.
"Là thiên đường nhỉ!" Cô lẩm bẩm một .
Hạ Cẩm Thiên bộp một cái gập cuốn sổ tay ...