Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 299: Viết Thư Hồi Âm

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:18:16
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Mỹ Đào thấp giọng : "Kiến Bình chị dâu như chị, lúc tìm đối tượng chắc chắn sẽ vô tình cố ý so sánh với chị, so với chị, chị giống như mặt trời cao ch.ói lọi, còn ngay cả một chút ánh cũng tính là."

 

"Người từng thấy mặt trời, thể để mắt đến những ngôi nhỏ chứ!"

 

Ôn Hinh chớp mắt suy nghĩ lời cô , bảo: "Đừng tự coi nhẹ , mỗi đều là mặt trời của chính , đều sẽ phát ánh sáng thuộc về ."

 

Trương Mỹ Đào ngẩn ngơ cô, trong lòng hồi lâu nghiền ngẫm câu , hồi học thầy giáo , mỗi đều một câu châm ngôn sống.

 

Lúc đó cô ham chơi, đối với bài tập thầy giáo giao căn bản để ý, lúc , nhớ ngày hôm đó.

 

Nếu để cô nộp bài tập, cô nhất định sẽ câu lên.

 

Coi nó là châm ngôn sống của Mỗi đều là mặt trời của chính , đều sẽ phát ánh sáng thuộc về .

 

Hai nhà cuối cùng cũng thương lượng xong hôn sự, tuy thứ đơn giản, nhưng nhà họ Vu vẫn chuẩn hai trăm đồng sính lễ, đồ nội thất sẽ đóng mới một bộ, ba chuyển một vang đều sẵn.

 

Đây là thứ nhất nhà họ Vu hiện tại thể bỏ , Trương Xuân Sinh cũng cảm thấy khá hài lòng.

 

Vu Lai Thuận nhiệt tình mời Ôn Hinh lúc hôn lễ đến chứng hôn.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Ôn Hinh vui vẻ nhận lời.

 

Đợi tiễn Ôn Hinh , Trương Xuân Ngọc với Trương Xuân Sinh bọn họ:

 

"Mọi xem tính cách Ôn Hinh bao, một chút cũng thù dai, hồi nó mới kết hôn em còn cãi với nó đấy, bây giờ nó mở hợp tác xã thủ công vẫn để em việc cùng, một tháng kiếm thêm hơn mười đồng đấy!"

 

"Mọi hôm nay lúc xem mắt những lời như , Ôn Hinh cũng so đo, còn vẫn giúp khám bệnh bốc t.h.u.ố.c cho , như mà tìm?"

 

Vu Lai Thuận phát cảm thán từ tận đáy lòng: "Cả nhà họ đều là ."

 

Buổi tối về đến nhà, Ôn Hinh cuối cùng cũng rút thời gian thư hồi âm cho Thẩm Liệt Bình.

 

Bàn ăn đặt giường lò, cô một đầu, Tiểu Nguyên và Bình Bình đầu , hai đứa tiếp tục biên soạn câu chuyện.

 

Tiểu Nguyên dường như hứng thú với câu chuyện Bình Bình , Bình Bình bao nhiêu chữ, phần lớn đều là hình vẽ, bé phối chữ bên hình vẽ. Hai đứa vẽ vẽ còn vui vẻ.

 

Triệu Hương Cần vén chăn nước lên cho trứng gà thoáng khí, lật từng quả một lượt. Tính trứng gà ấp 17 ngày, thêm ba bốn ngày nữa sẽ gà con phá vỏ . Triệu Hương Cần vô cùng mong chờ thể ấp gà ác.

 

Ôn Hinh nhấc b.út, nghĩ đến Thẩm Liệt Bình trong thư gọi cô là "Hinh", cô nên gọi là gì đây?

 

Liệt Bình?

 

Bình?

 

Cái nào dường như cũng thuận miệng, đều chút ngượng ngùng, nghĩ nghĩ vẫn xuống "Đồng chí Thẩm Liệt Bình, kiến tự như diện".

 

"Hả?" Tiểu Nguyên tò mò sán liếc một cái, bí hiểm : "Chị Tiểu Hinh đang thư cho rể ?"

 

" , chị hồi âm cho một bức thư."

 

"Vậy tại chị gọi rể là đồng chí thế?" Tiểu Nguyên hỏi kỳ quái, "Bình thường chị cũng chuyện với như ?"

 

Ôn Hinh phồng má : "Em thấy như ?"

 

"Hình như xa lạ," Tiểu Nguyên nghiêng đầu cẩn thận nghĩ nghĩ đề nghị: "Tại chị yêu?"

 

Mặt Ôn Hinh đỏ bừng, cầm b.út máy gõ gõ đầu Tiểu Nguyên, hờn dỗi : "Đi chỗ khác chơi , đừng ở đây rối loạn suy nghĩ của chị."

 

"Xì ~" Tiểu Nguyên lườm cô một cái : "Chị Tiểu Hinh cũng năng !"

 

"Chị ?" Ôn Hinh khó hiểu hỏi.

 

"Ngay cả thư cho yêu cũng , chị ngốc thật!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-299-viet-thu-hoi-am.html.]

 

Bị một đứa trẻ mười tuổi khinh bỉ , Ôn Hinh đầy đầu vạch đen, xé giấy thư vo thành cục, giả vờ tức giận ném Tiểu Nguyên.

 

Bình Bình ở bên cạnh che miệng nhỏ giọng : "Lần thư còn dùng tên em cơ! Viết cả khỏe ."

 

Ha ha, ha ha...

 

Hai đứa trẻ kiêng nể gì nhạo lên.

 

Ôn Hinh hổ đỏ bừng cả mặt, lúc thư Bình Bình khéo ở bên cạnh, cô bé cũng thư cho Thẩm Liệt Bình, Ôn Hinh liền mượn tên cô bé .

 

Còn tưởng thiên y vô phùng, ngờ ngay cả Bình Bình cũng thấu tâm tư của cô.

 

Cô buồn bực bàn, má nóng hổi dán lên mặt bàn lạnh lẽo, như thể cho mặt cô dễ chịu hơn một chút.

 

Phiền quá !

 

Thông tin liên lạc phát triển thật sự phiền quá ! Tại thư?

 

Nếu là hiện đại, gọi cú điện thoại, gửi cái tin nhắn đơn giản bao, bây giờ thư.

 

xoắn xuýt, đây Ôn Nhu thư cho Thẩm Liệt Bình, lúc đầu Ôn Nhu còn sẽ kiểm tra một lượt, xác nhận nội dung xong mới gửi , dứt khoát quản nữa, tùy tiện Ôn Hinh thế nào.

 

Lúc đó cô lấy phận Ôn Nhu thư cho , mở đầu sẽ gọi "Đồng chí Liệt Bình", thực cô cũng như .

 

cứ cảm thấy đó là xưng hô thuộc về Ôn Nhu, cô dùng.

 

Thấy cô bàn, giống như con chim cút bất lực, Triệu Hương Cần cưng chiều : "Con cứ gọi nó là Liệt Bình, tuy lớn hơn con mấy tuổi, nhưng hai đứa là vợ chồng, vợ chồng thì cần gọi cả họ cả tên, bỏ họ tỏ thiết."

 

Ôn Hinh ngẩng đầu cằm kê lên bàn, ngượng ngùng Triệu Hương Cần một cái, hỏi: "Mẹ, đây từng thư cho bố ?"

 

"Hai bọn thư gì?" Triệu Hương Cần : "Bọn kết hôn xong thì sống cùng , xa lâu nhất cũng quá một tháng, cần dùng đến thư. Đoán chừng thư đến nhà, ông về ."

 

"Haizz... thư khó thế a!" Ôn Hinh thở dài một tiếng, Triệu Hương Cần hiền từ : "Chỉ cần là con gửi cho nó, cho dù là một tờ giấy trắng, nó cũng vui."

 

"Ha ha, , đừng trêu con." Ôn Hinh lên, mây mù trong lòng dần dần tan .

 

Nhấc b.út : "Liệt Bình, kiến tự như diện."

 

Đã mở đầu, tiếp xuống liền trôi chảy hơn nhiều, nhanh dông dài một trang rưỡi giấy thư, đó gấp bỏ phong bì.

 

Đợi cô xong tắt đèn, Triệu Hương Cần thắp lên một ngọn nến, Ôn Hinh và bà cùng soi trứng.

 

Khoảng cách đến thời gian nở càng gần, hình thái gà con trong vỏ trứng càng rõ ràng, bây giờ thể thấy đầu gà con .

 

Nhìn từng sinh mệnh nhỏ bé sự chăm sóc tỉ mỉ của đời, trong lòng Ôn Hinh cũng nảy sinh một cỗ cảm giác thành tựu.

 

Mùa xuân phương Bắc vô cùng ngắn, dường như chớp mắt cái đến mùa hè .

 

Hoa hạnh rụng, hoa lê và hoa hải đường lượt nở rộ. Hai cây kim ngân hoa Ôn Hinh trồng cũng hồi phục, đ.â.m chồi non xanh mướt.

 

Triệu Hương Cần ở vườn rau đều trồng hạt rau, hẹ lưu niên mọc cao một ngón tay, hành lá cũng xanh mơn mởn, cũng thấy cảnh sắc điền viên sinh cơ bừng bừng.

 

Buổi sáng Ôn Hinh chuẩn ngoài, thấy Trương Mạn thần sắc hoảng trương đến tìm cô.

 

"Ôn Hinh, mau xem xem, Lưu Tân Hoa thương ."

 

"Lưu Tân Hoa? Cô ?" Ôn Hinh kinh ngạc hỏi.

 

"Tớ cũng rõ, hình như là Khương Qua đùa với cô , đẩy cô một cái, cô liền đập càng xe. Bây giờ ch.óng mặt dậy nổi, hình như nặng, Khương Qua đều sợ đến phát ."

 

Nghe xong lời Trương Mạn, Ôn Hinh đạp xe đạp liền vội vàng về phía ký túc xá thanh niên trí thức.

 

 

Loading...