Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 287: Vừa Muốn Tiền, Vừa Muốn Việc

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:18:04
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Sao nào? Ôn Nhu, cô cũng báo án ?"

 

Bác sĩ Mộc thấy Ôn Nhu lên tiếng, âm hiểm : "Báo án ! Gặp công an cũng thật, chính là cô quyến rũ ."

 

"Cái đồ già nên nết !" Ôn Nhu tức giận mắng nhiếc một tiếng, sắc mặt đột ngột đổi, ngước mắt lạnh : "Viện trưởng, báo án!"

 

Bác sĩ Mộc sững sờ, định tiếp tục lời nh.ụ.c m.ạ cô , Ôn Nhu cướp lời : "Nói quyến rũ ông, ông cũng tè một bãi mà soi xem, chỉ cần của đồn công an mù, liếc mắt một cái là ngay chuyện gì xảy ."

 

"Bác sĩ Mộc, ông đừng quên, là thanh niên trí thức từ thành phố xuống cắm đội đấy! Hơn nữa ở đây còn đối tượng , năm nay mới tròn hai mươi tuổi thôi, thể để mắt đến loại như ông?"

 

Nhìn cô mặt đổi sắc những lời , so với bộ dạng hoảng hốt lo sợ, lóc sướt mướt đó quả thực như hai khác , bác sĩ Mộc lập tức chấn động đến mức nên lời.

 

Lưu Thúy thực sự nhịn nữa, lớn tiếng : " , chúng nhất định báo án, tuyệt đối thể dễ dàng tha cho gã !"

 

"Viện trưởng, cháu đạp xe đạp đến đây, bác ở đây giúp định cục diện, cháu bây giờ đồn công an một chuyến." Ôn Hinh lúc chuyện lặng lẽ quan sát thần sắc của Ôn Nhu.

 

Trong lòng cô hiểu rõ Ôn Nhu, là một chịu thiệt thòi.

 

Ôn Nhu đang tính toán gì, nhưng cô thể khẳng định một điểm, Ôn Nhu tuyệt đối sẽ dễ dàng tha cho bác sĩ Mộc.

 

bây giờ báo án, cô thể nhận bao nhiêu lợi ích? Không chỉ hỏng thanh danh, khi chẳng vớt vát gì.

 

Cách lợi , rõ ràng phong cách của Ôn Nhu.

 

Ôn Hinh nghĩ thông suốt , Ôn Nhu chỉ là hư trương thanh thế, báo án là giả, dọa cho bác sĩ Mộc sợ mới là thật.

 

"Được." Viện trưởng Trần đáp một tiếng, đó vẻ mặt nghiêm túc chằm chằm bác sĩ Mộc.

 

Lúc đây, trong lòng Ôn Nhu đang thầm tính toán, nếu thực sự lựa chọn báo án, thì bác sĩ Mộc sẽ đối mặt với hậu quả gì?

 

Còn nếu báo án, bản thể từ đó thu lợi ích gì?

 

Mắt thấy Ôn Hinh sắp bước khỏi cửa, chuẩn đến đồn công an, bác sĩ Mộc cuối cùng cũng chống đỡ nổi nữa, hét lớn một tiếng: "Đợi !"

 

Chỉ thấy sắc mặt ông trở nên trắng bệch hơn một chút, thái độ hống hách ngang ngược ban đầu cũng trong nháy mắt yếu nhiều.

 

"Ôn Nhu, cô thực sự định báo án ?" Ông chằm chằm Ôn Nhu, trong giọng mang theo một tia dám tin.

 

"Không thì còn thế nào?" Ôn Nhu chút yếu thế hỏi ngược .

 

"Ôn Nhu, báo án đối với chúng đều lợi, chẳng lẽ cô lớn chuyện, để đều khó coi?"

 

Bác sĩ Mộc giơ tay vung vẩy vài cái giữa hai , khẩy : "Hay là chúng giải quyết riêng ."

 

Giải quyết riêng?

 

Ôn Hinh dừng bước, dò hỏi sang Ôn Nhu, cái chẳng trúng ý cô ?

 

"Giải quyết riêng?" Ôn Nhu khoanh tay, đôi mắt hạnh đầy toan tính đảo một vòng, hỏi: "Ông giải quyết thế nào?"

 

"Được !" Bác sĩ Mộc vẻ mặt nhận thua, bất lực xua tay : "Coi như xui xẻo gánh tội khác, bồi thường tiền cho cô thế nào?"

 

"Bồi thường tiền?" Ôn Nhu giọng điệu khinh thường.

 

Bác sĩ Mộc vội vàng tiếp: " đưa cô một trăm đồng, chuyện coi như từng xảy , cô thấy ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-287-vua-muon-tien-vua-muon-viec.html.]

Trong lòng ông thầm lầm bầm, một trăm đồng ông cũng thấy lỗ chổng vó, đến cọng lông cũng chạm móc một trăm đồng, quả thực lỗ to.

 

Tuy nhiên, ông đ.á.n.h giá quá thấp khẩu vị của Ôn Nhu, một trăm đồng căn bản thể thỏa mãn cô .

 

khinh miệt hừ lạnh một tiếng : "Ôn Hinh, báo án ? Còn mau ?"

 

Ôn Hinh đoán điều kiện bác sĩ Mộc đưa đủ, liền ngoài, bác sĩ Mộc nóng như lửa đốt, nữa gọi giật cô .

 

"Tiểu Ôn, cô vội cái gì? Chúng đây đang thương lượng giải quyết ?"

 

Ôn Hinh dừng chân, viện trưởng Trần mất kiên nhẫn : "Hai rốt cuộc giải quyết thế nào? Nhanh gọn lên chút, chỗ là bệnh viện, tòa án hòa giải dân sự."

 

Ôn Nhu rũ mắt nhếch mép, khẽ : " cũng sẵn lòng chấp nhận giải quyết riêng, điều... một trăm đồng thực sự quá ít."

 

Bác sĩ Mộc dường như thấy một tia hy vọng, ông nhanh ch.óng giơ hai ngón tay lên, chút vội vàng : "Hai trăm. Chỉ cần cô đồng ý, ba bọn họ chứng, chuyện coi như giải quyết xong."

 

Tuy nhiên, Ôn Nhu hề vì thế mà d.a.o động, cô lạnh lùng chằm chằm bộ mặt khiến buồn nôn của bác sĩ Mộc, chút thương lượng : "Hai trăm, đồng thời ông lập tức cút khỏi trạm y tế, để đây tiếp tục ."

 

Bác sĩ Mộc rõ ràng ngờ Ôn Nhu sẽ đưa điều kiện như , ông lập tức kinh ngạc đến há hốc mồm, hai mắt chằm chằm Ôn Nhu, mặt lộ vẻ khó tin.

 

Qua một lúc lâu, bác sĩ Mộc mới hồn , ông bất giác lạnh một tiếng, ngoài mạnh trong yếu hét lên: "Cô mà còn vọng tưởng tiếp quản công việc của ? Hừ, cô đừng rượu mời uống uống rượu phạt!"

 

Đối mặt với sự uy h.i.ế.p của bác sĩ Mộc, Ôn Nhu chỉ khẽ nhếch khóe miệng, dùng giọng điệu nhất quyết đạt đáp : "Rốt cuộc là ai rượu mời uống uống rượu phạt, trong lòng ông tự rõ nhất."

 

Bác sĩ Mộc nghiến c.h.ặ.t răng, trong mắt lóe lên một tia tức giận, "Cô thật sự định lớn chuyện ? Nói thật cho cô , cô đừng hòng lấy từ dù chỉ một xu!"

 

"Tiền, tự nhiên là ; công việc, cũng tuyệt đối sẽ từ bỏ." Ánh mắt Ôn Nhu vô cùng kiên định, chút ý lùi bước nào.

 

Bác sĩ Mộc trừng lớn mắt, rõ ràng ngờ Ôn Nhu kiên quyết như .

 

"Cô !"

 

Ông mắt thấy sắp về hưu , sắp cầm lương hưu sống cuộc sống tuổi già an nhàn, thể đem công việc dâng cho Ôn Nhu?

 

Viện trưởng Trần thầm toát mồ hôi lạnh cho , Ôn Nhu giống vẻ bề ngoài hiền lành lương thiện, tâm tư của cô thật sự đủ độc ác.

 

May mà, Ôn Hinh và Lưu Thúy kịp thời đẩy ông , nếu , ở đây đối chất với Ôn Nhu bây giờ chính là ông .

 

"Bớt nhảm!"

 

Ôn Nhu vẻ mặt mất kiên nhẫn vắt chéo chân, hai tay khoanh n.g.ự.c, lạnh lùng : "Bác sĩ Mộc, bây giờ đưa cho ông là phương án giải quyết nhất đấy, như còn thể giữ danh dự cho ông."

 

"Nếu ầm ĩ đến đồn công an, e là ông chỉ mất việc, còn đối mặt với cảnh tù tội."

 

"Tội lưu manh, chà chà, sẽ phán thế nào nhỉ? Với cái tuổi của ông chắc c.h.ế.t rũ xương trong đó chứ?"

 

Lời của cô dừng một chút, đó dùng giọng điệu nắm chắc phần thắng tiếp: "Lợi hại trong đó, chắc hẳn ông rõ ràng, bác, sĩ, Mộc!"

 

nhấn mạnh ba chữ cuối cùng, như bùa đòi mạng của Diêm Vương.

 

Bác sĩ Mộc kinh hãi đến mặt cắt còn giọt m.á.u, mồ hôi lạnh túa như tắm, ông dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trán, hư trương thanh thế : "Ôn Nhu, lớn chuyện danh tiếng của cô cũng hỏng."

 

"Danh tiếng của ?"

 

Ôn Nhu vẻ ch.ó cùng rứt giậu, lạnh ...

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

 

Loading...