Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 272: Lòng Tham Không Đáy, Rắn Đòi Nuốt Voi
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:17:06
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiền của là tiền của , tiền của Thẩm Liệt Bình cũng là tiền của , cho mượn, chính là cho mượn."
Câu của Ôn Hinh thốt , quả thực giống như một hòn đá ném xuống dậy lên ngàn con sóng, Thẩm Ngân Xuyên và Vương Thanh tức đến mức nghẹn họng.
"Chị dâu cả, con dâu chị thật sự là quá gì!" Thẩm Ngân Xuyên giận kìm .
" , coi chúng em là một nhà mà!" Vương Thanh phụ họa.
Lúc , Triệu Hương Cần vẻ mặt ngưng trọng mở miệng : "Lão Nhị, Thanh , Tiểu Hinh là con dâu nhà chị, bất cứ quyết định nào nó đưa , chị đều sẽ lực ủng hộ."
Nghe thấy lời , sắc mặt Thẩm Ngân Xuyên càng trở nên âm trầm, ông hung hăng lườm Ôn Hinh một cái, tức giận : "Được lắm, chị dâu cả, em coi như hiểu , bây giờ nhà chị phất lên , chúng em đúng là trèo cao với tới nổi!"
Vương Thanh cũng dậy, trong lòng đầy bất mãn : "Chị dâu cả, chị nghĩ xem đến lúc Đông Bình kết hôn, điều kiện nhà em kém như , cái gì cũng lấy , nhà gái coi thường, mặt chị chẳng lẽ hào quang ?"
"Thanh , chuyện thật sự chẳng gì to tát cả. Nếu con dâu tương lai của thím thật sự là sống, con bé sẽ để ý những thứ bề ngoài ."
Triệu Hương Cần vui vẻ : "Nghĩ lúc Tiểu Hinh nhà chị gả nhà , nhà cũng cái gì !"
"Chị cũng chỉ cho chúng nó một cái chăn mới mà thôi, nhưng ai mà ngờ , đêm đầu tiên Tiểu Hinh và Đại Bình về nhà, ngay cả trần nhà cũng sập xuống! hai đứa nó bây giờ chẳng cũng sống ?"
"Cho nên mà, sống qua ngày quan trọng là ở con , chứ những vật ngoài quan trọng ."
"Thím về nhà nhất định rõ ràng với con dâu, vay mượn khắp nơi để đám cưới, tương lai trả nợ vẫn là chính bọn nó, cần gì vì sĩ diện mà khổ chính chứ?"
Những lời của Triệu Hương Cần đều là xuất phát từ đáy lòng, nhưng vợ chồng Thẩm Ngân Xuyên lọt tai, bọn họ sa sầm mặt mày bỏ , thậm chí ngay cả cơm trưa cũng ăn ở .
"Mẹ, xem chú Hai thím Hai vẻ vui." Ôn Hinh cẩn thận hỏi.
"Tiểu Hinh , tục ngữ đúng, lòng tham đáy rắn đòi nuốt voi!"
Triệu Hương Cần nhíu mày, giọng điệu nặng nề , "Bọn họ mở miệng đòi mượn hai nghìn đồng, cho dù chúng chỉ cho mượn một nghìn, bọn họ cũng sẽ cảm thấy thỏa mãn. Con nếu chỉ cho mượn ba trăm hai trăm, chẳng những giúp gì, ngược còn đắc tội với . Cho nên dứt khoát một xu cũng đừng cho mượn."
"Đợi đến lúc Đông Bình kết hôn, chúng ghi trong sổ lễ nhiều hơn chút là ."
Dù Thẩm Kim Xuyên cũng qua đời, bà và nhà họ Thẩm cũng qua gì nhiều, quan hệ cũng thiết. Đừng là nhà họ Thẩm, cho dù là nhà đẻ họ Triệu của bà đến mượn tiền, bà cũng sẽ đồng ý để Ôn Hinh cho mượn khoản tiền .
"Mẹ, con bán nhà hơn bảy nghìn, tiền..."
Ôn Hinh cảm thấy dù thế nào cũng nên thông báo với Triệu Hương Cần một tiếng về hướng của khoản tiền mới .
Tuy nhiên, cô mới mở đầu, Triệu Hương Cần liền chút do dự cắt ngang lời cô.
"Tiểu Hinh , con ngàn vạn đừng nghĩ nhiều nha! Mẹ bao giờ ý đồ với khoản tiền đó của con."
"Đó là do bố con để cho con, con quyền tự do chi phối nó, xử lý thế nào cũng ."
Triệu Hương Cần nắm c.h.ặ.t t.a.y Ôn Hinh, lời lẽ khẩn thiết đầy ý nghĩa sâu xa .
"Nhà chúng tuy rằng tính là giàu , nhưng cũng tuyệt đối khó khăn đến mức cần con lấy tiền nhà đẻ để trợ cấp gia dụng, hiểu ?"
Ánh mắt Triệu Hương Cần tràn ngập sự từ ái và kiên định, dường như truyền đạt suy nghĩ sâu thẳm trong nội tâm cho Ôn Hinh.
"Vâng, , con hiểu ." Ôn Hinh gật đầu thật mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-272-long-tham-khong-day-ran-doi-nuot-voi.html.]
Những lời của Triệu Hương Cần giống như một chiếc bàn ủi thần kỳ, ủi phẳng bất mãn và phiền não vốn tồn tại trong lòng cô trong nháy mắt, khiến chúng trở nên ngoan ngoãn, phẳng phiu.
Giờ khắc , cô cảm thấy vô cùng ấm áp và an tâm.
Triệu Hương Cần và chồng kiếp là hai kiểu khác , mà nhà họ Thẩm và nhà họ Chu càng là hai gia đình trái ngược.
Nhớ năm đó, khi Ôn Hinh mới gả cho Triệu Viễn Chinh, Chu liền kịp chờ đợi yêu cầu hai nộp hết tiền lương lên, còn dùng danh nghĩa mỹ miều là hai tạm thời bảo quản, nhưng cuối cùng bảo quản chỉ còn một cái sổ tiết kiệm trống rỗng, tất cả tiền đều Chu và các con gái của bà tiêu xài hoang phí hết sạch.
Bọn họ còn hùng hồn lý lẽ : "Dù đều là một nhà mà, tiền của ai chẳng là tiền? Để cùng một chỗ dùng chẳng là thiên kinh địa nghĩa ?"
Mãi cho đến giây phút cuối cùng, Ôn Hinh mới chợt hiểu hóa tiền của biến thành cái gọi là tiền của "đại gia đình", nhưng tiền của "đại gia đình" chẳng nửa xu quan hệ với cô.
So sánh , Triệu Hương Cần mới là thật sự tôn trọng cô, coi cô như nhà và khắp nơi suy nghĩ cho cô, cô khó xử.
Ôn Hinh nhẹ nhàng với Triệu Hương Cần: "Mẹ, tiền đó con đều giao cho nuôi con giúp bảo quản , nhờ bà giúp con mua nhà ở tỉnh thành, đợi đến tương lai chúng đều chuyển đến thành phố ở."
Nghe thấy lời , Triệu Hương Cần vui mừng khôn xiết, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng vì vui sướng mà sâu thêm nhiều.
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Ôn Hinh, trong lòng tràn đầy vui vẻ : "Haha, thật sự là mong chờ ngày thể cùng con hưởng phúc nha!"
Đối với những thật lòng đối xử với Ôn Hinh, cô nhất định sẽ dùng thiện ý gấp mấy để báo đáp.
Bước chân thời gian vội vã, chớp mắt qua hai ba ngày.
Vườn rau hậu viện nhà họ Thẩm trồng nhiều cây ăn quả, cây mơ, cây đào, cây mận, cây đào, cây hải đường, bên hàng rào còn giàn nho, giống như một vườn cây ăn quả nhỏ .
Lúc hoa mơ, hoa đào đua nở rộ, trong khí buổi sáng sớm đều lưu chuyển một tia hương thơm ngọt ngào.
Ôn Hinh mở cả cửa sổ hướng Nam và hướng Bắc , để trong phòng thông gió, nhân lúc thời tiết nắng ráo, mang chăn đệm ngoài phơi nắng.
Tiểu Nguyên từ hậu viện bẻ một cành hoa mơ, cắm trong một cái chai rượu đặt bệ cửa sổ.
Ôn Hinh thấy thế : "Hoa Tiểu Nguyên cắm thật !"
"Chị Tiểu Hinh thích ?" Tiểu Nguyên vui vẻ hỏi.
"Thích!"
Nghe thấy câu trả lời sảng khoái của Ôn Hinh, gò má Tiểu Nguyên vui vẻ ửng hồng, lúc Bình Bình cũng bẻ một nắm hoa đào, tìm một cái chai rượu chuẩn cắm hoa, Tiểu Nguyên chạy qua giúp đỡ.
Triệu Hương Cần ôm chăn : "Tiểu Hinh, hôm nay con còn đến trạm y tế ?"
"Có ạ!"
"Vậy con chợ xem bán cây ăn quả , mua về một cây."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Nhà nhiều cây ăn quả thế , còn trồng nữa ?"
Triệu Hương Cần cây ăn quả nhà, hồi ức chuyện cũ vẻ mặt hạnh phúc : "Những cây ăn quả , cây mơ lớn nhất bằng tuổi Đại Bình đấy, là năm sinh nó bố con trồng xuống, Đại Bình hiểu chuyện , trồng cây đào bên cạnh . Cây mận là trồng năm sinh Nhị Bình, cây đào là sinh Tam Bình..."
Triệu Hương Cần như đếm gia bảo kể lai lịch từng cây ăn quả một , cuối cùng ...