Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 263: Có Hỏi Ắt Có Đáp

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:16:57
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe Triệu Thư Phạm , Ôn Hinh nở nụ ngượng ngùng. Theo giờ giấc sinh hoạt của quân đội, bây giờ đang là giờ nghỉ trưa.

 

chút mong chờ cú điện thoại là do Thẩm Liệt Bình gọi, cảm thấy quá khả năng là gọi.

 

Ôn Hinh nhấc điện thoại lên, khẽ một câu "A lô".

 

Đầu dây bên liền truyền đến một tràng tiếng trầm thấp, tiếng qua dòng điện truyền tai Ôn Hinh, giống như từng đóa hoa liễu bay tới, khiến trong lòng cô ngứa ngáy một trận.

 

Quả nhiên là !

 

Ôn Hinh che ống nhỏ với Triệu Thư Phạm: "Tìm ."

 

Triệu Thư Phạm hiểu ý, khẽ vẫy tay với cô, đó rón rén ngoài.

 

Để cả văn phòng cho cô, Ôn Hinh lúc mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, thầm thở phào một , buông ống : "Thật khéo, em ở đây?"

 

"Đoán," Thẩm Liệt Bình tâm trạng vui vẻ : "Cảm thấy em từ tỉnh thành về, hôm nay chắc chắn sẽ đến đại đội bộ."

 

"Anh cũng giỏi đoán nhỉ!" Ôn Hinh lơ đễnh một câu, trong lòng cảm thấy ngọt ngào, thuận miệng hỏi: "Gọi điện thoại đến việc gì ?"

 

"Không việc gì," Thẩm Liệt Bình dừng một chút, chậm rãi : "Muốn em chuyện."

 

"Không việc gì lãng phí tiền điện thoại chi!" Ôn Hinh lầm bầm một câu, ý nơi khóe miệng giấu thế nào cũng .

 

"Vậy tìm chút việc để nhé!" Thẩm Liệt Bình như điều suy nghĩ : "Đi dự đám cưới thuận lợi ?"

 

"Rất ."

 

"Hợp tác xã thủ công bận ?"

 

"Cũng tàm tạm."

 

"Thầy Lục thế nào?"

 

"Rất ."

 

"Mẹ nuôi về ?"

 

"Vẫn , chắc sắp ."

 

Anh hỏi một câu cô đáp một câu, chẳng chuyện gì quan trọng, nhưng đều nỡ cúp điện thoại, đều thêm vài câu, nhưng thực sự chuyện gì.

 

Thẩm Liệt Bình im lặng một lát, Ôn Hinh hỏi: "Thuốc mỡ dùng hàng ngày ?"

 

Anh : "Trước khi ngủ bôi một , ngày nào cũng dùng."

 

"Mấy hôm nữa em gửi loại mới xong cho ."

 

"Được, trong nhà gần đây thư cho ?" Thẩm Liệt Bình uyển chuyển hỏi, về lâu như , một bức thư nhà cũng nhận , cũng Ôn Hinh thư cho .

 

"Mấy hôm em giúp Bình Bình cho một bức thư, chắc hai hôm nữa là tới thôi." Ôn Hinh nhỏ nhẹ .

 

"Em... giúp Bình Bình ?" Thẩm Liệt Bình lời tâm trạng chút phức tạp. Cô giúp Bình Bình , bản cho ?

 

"Thực ..." Ôn Hinh do dự một chút : "Em một chuyện hỏi ."

 

"Chuyện gì?" Thẩm Liệt Bình cảm thấy giọng điệu cô chút nghiêm túc, khỏi cũng chỉnh thần sắc, giống như sắp tiếp nhận thông tin quan trọng gì đó từ đối phương.

 

Ôn Hinh rối rắm : "Em nếu hỏi, thể sẽ cảm thấy em đa nghi, nhưng nếu hỏi, trong lòng em cảm thấy thoải mái."

 

Thẩm Liệt Bình cầm điện thoại, thấm thía : "Ôn Hinh, chúng là vợ chồng đối đãi chân thành với , em thắc mắc gì cứ việc hỏi, hỏi ắt đáp."

 

Anh là Thẩm Liệt Bình, Chu Nghiệp Thành.

 

Ôn Hinh kiếp Chu Nghiệp Thành lừa quá t.h.ả.m, lúc cô phát hiện gã vấn đề, hỏi gã đều gã dùng đủ loại lý do qua loa tắc trách.

 

Vẫn luôn giấu giếm cô, lừa gạt cô, con của gã và Ôn Nhu đều mấy tuổi, Ôn Hinh mới là cuối cùng chuyện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-263-co-hoi-at-co-dap.html.]

Bởi vì kiếp tổn thương quá sâu, cô bây giờ ngay cả nghi ngờ cũng trở nên cẩn thận từng li từng tí.

 

"Tiểu Vũ" là ai? Có quan hệ gì với Thẩm Liệt Bình?

 

sợ qua loa tắc trách, lời của Thẩm Liệt Bình cho cô sự cổ vũ to lớn.

 

Cô chậm rãi hỏi: "Lần lúc gọi điện thoại với em, hỏi nhớ cô , đó là ai?"

 

"Em Giang Nhược Vũ?" Thẩm Liệt Bình cho là đúng khẽ một tiếng, nhanh ch.óng thu nụ .

 

Anh thể , tuy rằng thấy biểu cảm hiện tại của Ôn Hinh, nhưng cô hỏi cực kỳ nghiêm túc.

 

Cô vô cùng để ý chuyện , tuy rằng hiểu lắm tại để ý, nhưng chỉ cần Ôn Hinh để ý, thì chứng tỏ vấn đề.

 

Có vấn đề giải quyết, mà bất luận gặp vấn đề gì, chân thành mới là cách giải quyết nhất.

 

Thẩm Liệt Bình giọng điệu thành khẩn : "Cô là em gái của Đoàn trưởng Giang Nhược Phong, bằng tuổi với Nhị Bình."

 

Anh dừng một chút thấy bên Ôn Hinh "ừ" một tiếng, xác định cô vẫn đang tiếp tục , mới tiếp: "Anh và Đoàn trưởng Giang quen mười mấy năm, cũng coi như lớn lên, cũng coi cô như em gái mà đối đãi."

 

Nghe giải thích xong, trong lòng Ôn Hinh là tư vị gì, nên vì sự thành thật của mà cảm thấy vui mừng, vì sự tồn tại của Giang Nhược Vũ mà cảm thấy tắc nghẹn trong lòng.

 

để bản trở nên nghi thần nghi quỷ, cô tin tưởng Thẩm Liệt Bình, nhưng nghĩ đến Giang Nhược Vũ trắng trợn hỏi nhớ cô , liền khiến trong lòng cô vô cùng khó chịu.

 

Cho dù là em lớn lên cũng giới hạn chứ! Ôn Hinh cho rằng như , huống chi là quan hệ huyết thống.

 

Không thấy cô phản hồi, Thẩm Liệt Bình lo lắng hỏi: "Ôn Hinh, em đang ?"

 

"Ồ, em đây." Ôn Hinh hồn, nội tâm trải qua một phen giằng co, cô vẫn quyết định tin tưởng Thẩm Liệt Bình.

 

Nếu thì ! Cách hai nơi, cô thể gì?

 

Anh cho đáp án thì tin tưởng , đừng suy nghĩ lung tung tự chuốc phiền não cho .

 

Trượng phu, trượng phu, trong vòng một trượng là chồng , vượt quá một trượng xa, rốt cuộc là chồng của ai, thì chắc .

 

Hai tán gẫu vài câu, nhân viên thông tin của công xã đến đưa thư, Ôn Hinh nhân cơ hội cúp điện thoại.

 

Thẩm Liệt Bình chằm chằm máy điện thoại, chút buồn bã.

 

Lòng đàn bà như kim đáy biển, chắc Ôn Hinh xong lời , vấn đề rốt cuộc giải quyết .

 

Lúc , Phạm T.ử Dân , trêu chọc : "Sao thế? Bị vợ mắng ? Cậu cái mặt đầy uất ức của kìa."

 

"Không ." Thẩm Liệt Bình giơ bàn tay to lên vuốt mặt một cái, để biểu cảm mặt khôi phục bình thường.

 

Phạm T.ử Dân đùa: "Vậy chính là nhớ vợ , chỉ tiếng thấy , trong lòng uất ức ?"

 

"Cậu đừng đùa nữa." Thẩm Liệt Bình khoanh tay n.g.ự.c ghế, l.i.ế.m môi lên.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

"Nhìn cái dạng kìa, cứ như đang tư xuân ." Phạm T.ử Dân cuốn t.h.u.ố.c lá.

 

Thẩm Liệt Bình nhíu mày, giơ nắm đ.ấ.m bộ đ.á.n.h, Phạm T.ử Dân xin tha : "Vợ nhà ai nấy nhớ, cũng nhớ bà xã nhà , gì mà dám nhận?"

 

"Nói với một tin , cái trạm y tế mà vợ đưa Tiểu Tinh Tinh khám bệnh , khéo thiếu , cô ch.ó ngáp ruồi còn tìm chỗ ."

 

"Thật ? Chị dâu vốn là y tá, đến bệnh viện việc là đúng ."

 

Thẩm Liệt Bình cũng thấy mừng cho chuyện , Phạm T.ử Dân mấy năm nay vì chữa bệnh cho con mà tốn ít tiền, bản ở quân đội ăn tiêu tiết kiệm, tiền trợ cấp đều gửi hết về nhà thiếu một xu.

 

Lần vợ cũng thể , thể giúp giảm bớt ít gánh nặng.

 

"Cậu cho mượn hai đồng , đợi phát tiền trợ cấp trả ."

 

Phạm T.ử Dân tiếp: "Hai hôm nữa cô thư cho , địa chỉ cho , tính mua chút đặc sản gì đó biếu vị bác sĩ , chăm sóc như , cảm ơn t.ử tế đúng ?"

 

Ở một bên khác, Ôn Hinh về đến nhà, bất ngờ gặp một .

 

 

Loading...