Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 262: Giải Quyết Khó Khăn

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:16:56
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Lệ Yến : "Phó đại đội trưởng, cũng chuyện gì lớn, chỉ là gần đây thấy Hợp tác xã thủ công khá bận rộn, giúp cô san sẻ chút khó khăn."

 

"Hợp tác xã thủ công khó khăn gì ?" Ôn Hinh bất động thanh sắc hỏi.

 

"Sao chứ? Tuần về, Bách hóa thương điếm cần hai trăm chiếc khăn choàng, thế mà một tuần mới giao cho mấy chục chiếc! Còn thiếu nhiều lắm đấy!"

 

Trần Lệ Yến bày vẻ mặt lo lắng : "Sắp xuân ấm hoa nở , khăn choàng chẳng mấy chốc sẽ bán nữa, tranh thủ cho xong ?"

 

Thấy Ôn Hinh tiếp lời, Trần Lệ Yến tự tiếp: " Đội 7 chỉ năm thủ công, nhân lực rõ ràng là đủ mà! Đội sản xuất của chúng cũng nhiều phụ nữ đan len, chi bằng chọn vài giúp các cô."

 

Nghe bà , Triệu Thư Phạm khỏi nhếch mép, tỏ vẻ khinh thường.

 

Ôn Hinh đại khái cũng đoán tâm tư của Trần Lệ Yến, thêm thủ công đương nhiên là chuyện , nhưng chỉ sợ bà nhân cơ hội kiểm soát Hợp tác xã thủ công.

 

Mắt thấy Hợp tác xã thủ công thành lập xong, thứ đều quỹ đạo, bây giờ tiếp quản thể mát ăn bát vàng.

 

Hơn nữa Hợp tác xã thủ công dòng tiền lưu động, tâm tư linh hoạt dễ tìm kẽ hở để kiếm chác.

 

Ôn Hinh sẽ chiếm hời của Hợp tác xã, nhưng khác thì chắc.

 

"Chủ nhiệm Trần, chị nghĩ thật chu đáo." Ôn Hinh thản nhiên : "Hiện tại lượng đặt hàng tăng lên, đúng là cần thêm nhân lực."

 

Ôn Hinh lấy từ trong túi đeo chéo một bản hợp đồng, đưa cho Triệu Thư Phạm.

 

"Đại đội trưởng, qua nghiên cứu quyết định của công ty bách hóa, cả năm cửa hàng bách hóa trong thành phố đều sẽ bán khăn choàng của chúng ."

 

Triệu Thư Phạm vui mừng cầm lấy hợp đồng xem kỹ, Ôn Hinh tiếp: "Ba ngày giao hai trăm chiếc, mỗi cửa hàng bốn mươi chiếc."

 

"Chủ nhiệm Trần đến đúng là mưa đúng lúc, thể giúp giải quyết tình trạng cấp bách mắt."

 

Trần Lệ Yến hài lòng mỉm .

 

Ôn Hinh : " cảm thấy khó khăn lớn nhất của Hợp tác xã thủ công hiện nay là vấn đề nhân lực, mà là nguyên liệu và vốn."

 

"Có vấn đề gì?" Trần Lệ Yến cho là đúng .

 

"Chúng tính theo mỗi chiếc khăn choàng tốn ba lạng rưỡi len để , hai trăm chiếc khăn choàng thì cần 70 cân len, mua ở Cung tiêu xã dùng hết , Cung tiêu xã cũng còn hàng tồn kho."

 

Ôn Hinh giọng điệu nghiêm túc : "Cho nên, hiện tại cái chúng đối mặt là thiếu nhân lực, mà là thiếu nguyên liệu."

 

"Cái dễ giải quyết, giấy giới thiệu công xã khác mua, thực sự đủ thì lên Cung tiêu xã huyện mua." Triệu Thư Phạm .

 

Ôn Hinh gật đầu, tiếp tục : "Hơn nữa cho dù nguyên liệu, Cung tiêu xã thu mua cần tiền mặt, hiện tại loại len chúng dùng giá năm đồng sáu hào một cân, 70 cân len cần ba trăm chín mươi hai đồng. mà, sổ sách của đại đội hết tiền ."

 

"Hả? Không đúng nha! Phó đại đội trưởng, cô cộng cũng giao năm mươi chiếc khăn choàng , công ty bách hóa trả tiền ?" Trần Lệ Yến tự cho là thông minh hỏi.

 

Muốn lừa bà ? Đâu dễ như .

 

Ôn Hinh đấy đáp: "Chủ nhiệm Trần, đó lúc ký hợp đồng với Bách hóa thương điếm, ký như , lô khăn choàng đầu tiên đợi bán hết bộ, mới thanh toán tiền cho chúng . Sau giao hàng sẽ thanh toán một tháng một ."

 

"Cái gì? Một tháng? Mới nửa tháng giao hai , một tháng bốn năm ?"

 

Trần Lệ Yến dám tin hỏi: "Lần nào cũng giam tiền, chẳng càng nhiều, tiền giam càng nhiều?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-262-giai-quyet-kho-khan.html.]

Ôn Hinh gật đầu : "Chính là như , bởi vì bên bách hóa cũng là đầu hợp tác với đội sản xuất, đều thuộc giai đoạn dò đá qua sông. Đây coi là ưu đãi , ngóng bách hóa hợp tác với các nhà máy khác nơi thanh toán theo quý, còn nơi thanh toán theo năm."

 

"Hả? Vậy giam trong đó bao nhiêu tiền?" Trần Lệ Yến lẩm bẩm : "Đội sản xuất nào cũng chịu nổi kiểu giam tiền a!"

 

Triệu Thư Phạm thở dài một tiếng : "Không vốn khó cầu lãi a! Cho dù thanh toán theo tháng, đội sản xuất cũng ứng một khoản chi phí lớn. Vấn đề mấu chốt là đại đội cũng tiền, ai thể ứng khoản tiền đây?"

 

"Vậy bây giờ? Không thể trơ mắt mối ăn kiếm tiền mà chứ?" Trần Lệ Yến hai đều dối, cũng hùa theo lo lắng.

 

Một tháng bỏ mấy trăm đồng đọng đống len, ngay cả đại đội cũng tiền, gia đình nào một tháng thể bỏ mấy trăm đồng?

 

Cả cái đại đội , bà dám bất kỳ nhà nào .

 

Ba trầm mặc một lát, Ôn Hinh khẽ : "Vấn đề vốn thể giải quyết."

 

Trước đó cô nghĩ đến điểm thiếu tiền , Lưu Đại Tráng hiện tại kế toán đại đội, từng than phiền với Ôn Hinh, đại đội nghèo quá, chỉ sổ sách tiền, còn nợ tiền công của các tiểu đội.

 

Ôn Hinh bảo bỏ tiền mua len, Lưu Đại Tráng sinh cảm thán "bột ngọt khó gột nên hồ".

 

Cho nên, tiền mua len hai đều là Ôn Hinh bỏ .

 

Đương nhiên bỏ , đều ghi từng khoản sổ sách của đại đội.

 

Trần Lệ Yến và Triệu Thư Phạm ngạc nhiên cô, Ôn Hinh nhàn nhạt thêm: "Dù Hợp tác xã thủ công cũng là do tay gây dựng lên, thể bỏ mặc. Đương nhiên, ai nếu thể giải quyết khó khăn về vốn, cũng vui vẻ chấp nhận."

 

"Tiểu Ôn, cô thể giải quyết vốn, chính là giải quyết khó khăn lớn nhất ." Triệu Thư Phạm chân thành .

 

Trần Lệ Yến và Ôn Hinh , gượng gạo nặn một nụ .

 

Trần Lệ Yến hiểu , Ôn Hinh buông Hợp tác xã thủ công, lấy lý do giải quyết vấn đề vốn, tiếp tục nắm quyền kiểm soát Hợp tác xã.

 

Được lắm! Cô vợ nhỏ tâm cơ cũng nhiều thật.

 

Ba đang chuyện, Thôi Gia Vượng gõ cửa .

 

"Ái chà, đều ở đây cả !"

 

Ông kéo một cái ghế nghênh ngang xuống bên cạnh Trần Lệ Yến, hướng về phía Ôn Hinh hỏi: "Phó đại đội trưởng, mộ nhà cô định ngày nào di dời ?"

 

" rõ lắm." Hai ngày nay Ôn Hinh ở nhà, Triệu Hương Cần tìm xem ngày .

 

"Nhà cô lợi hại , Giáo sư Sở đích xem đất mộ, ông nhất định thể tìm một mảnh đất phong thủy bảo địa."

 

"Chủ nhiệm Thôi nếu cũng đổi một mảnh đất phong thủy bảo địa cho mộ tổ, thì tìm Giáo sư Sở bàn bạc xem, ông chắc chắn sẵn lòng giúp đỡ." Ôn Hinh mặn nhạt .

 

" mới thèm," Thôi Gia Vượng vui trễ khóe miệng xuống, liếc mắt hiệu với Trần Lệ Yến hỏi: "Mọi đang chuyện gì thế?"

 

"Không gì? Vừa xong ." Trần Lệ Yến châm chọc : "Đại đội chúng may mà Phó đại đội trưởng, quả thực chính là Thần Tài, đại đội thiếu tiền thì tìm cách ."

 

"Chủ nhiệm Trần, chị đề cao quá , năng lực hạn, chỉ thể giúp Hợp tác xã thủ công giải quyết khó khăn, chuyện khác thì lực bất tòng tâm nha!" Ôn Hinh khẽ .

 

Mấy tán gẫu vài câu, Thôi Gia Vượng và Trần Lệ Yến cùng rời , Ôn Hinh định cáo từ, chuông điện thoại vang lên.

 

Bước chân cô khựng , tầm mắt về phía máy điện thoại, Triệu Thư Phạm : "Cô , thể là tìm cô đấy."

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Loading...