Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 261: Chữa Bệnh Không Chữa Tâm
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:16:55
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Thúy cầm ống tiêm bước từ phòng xử lý, rảo bước nhanh đến lưng Lý Ngọc Lan, nhân lúc bà đề phòng liền tiêm một mũi cổ.
Lý Ngọc Lan há hốc mồm sững sờ, máy móc đầu . Lưu Thúy sợ hãi lùi mấy bước, chằm chằm Lý Ngọc Lan, bàn tay cầm ống tiêm run rẩy.
Viện trưởng Trần vội hỏi: "Cô tiêm cái gì cho bà thế?"
"Thuốc an thần!" Lưu Thúy đáp. Lời dứt, thể Lý Ngọc Lan mềm nhũn, ngã vật xuống đất.
Viện trưởng Trần và bác sĩ Mộc lúc mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời buông lỏng sợi dây thừng trong tay.
Lý Ngọc Kiệt bế Lý Ngọc Lan phòng khám, đặt lên giường, gào thét ầm ĩ: "Các mau cứu chị cả !"
"Chị cả mà mệnh hệ gì, tha cho các !"
Bác sĩ Mộc nhân cơ hội yêu cầu: "Bác sĩ Ôn, bà là họ hàng của cô ? Cô mau xem cho bà ."
Mấy ngày nay Ôn Hinh trạm y tế, bác sĩ Mộc sớm cô thuận mắt.
Trong lòng ông , ông và Viện trưởng Trần mới là bác sĩ chính quy, còn Ôn Hinh chỉ là một bác sĩ chân đất.
Ông cũng giống như Viện trưởng Trần, chẳng ấn tượng gì với bác sĩ chân đất.
Cho dù cô giúp Tiểu Tinh Tinh châm cứu bốc t.h.u.ố.c trông vẻ lợi hại, bác sĩ Mộc cũng thích cô.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Không những thích, ông còn luôn gây khó dễ cho cô, nhưng mãi vẫn tìm cơ hội thích hợp.
Hôm nay coi như vớ cơ hội .
"Không cần nó xem!" Lý Ngọc Kiệt giận dữ gầm lên một tiếng: "Nó hại chị cả còn đủ thê t.h.ả.m ?"
Bác sĩ Mộc khuyên giải: "Bác sĩ Ôn là bác sĩ Đông y, đối với các ca bệnh nan y đều cách, động kinh ở trẻ nhỏ cô còn chữa , tình trạng của chị chắc chắn thành vấn đề."
Nghe những lời tâng bốc của bác sĩ Mộc, Ôn Hinh dửng dưng .
Kiếp cô và bác sĩ Mộc giao tình gì, chỉ coi như quen .
kiếp bọn họ việc cùng lâu, cô hiểu rõ nhân phẩm của bác sĩ Mộc.
Vương Xuân Chi vẫn luôn nghi ngờ Viện trưởng Trần, nhưng thực bác sĩ đắn trong trạm y tế là Viện trưởng Trần mà là bác sĩ Mộc.
Ông chính là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, cả nết, khám bệnh cũng thể tà lơi với bệnh nhân nữ. Tự cảm thấy như tình thánh, già trẻ tha.
Kiếp ông từng ám chỉ với Ôn Hinh mấy , cô chỗ dựa mới chịu thôi.
Hơn nữa Ôn Hinh , bác sĩ Mộc thành kiến lớn với bác sĩ chân đất.
Có một năm Cục Y tế cấp chứng chỉ hành nghề cho bác sĩ chân đất, việc bác sĩ Mộc tức điên lên. Để phản đối chính sách , ông đích chạy lên Cục Y tế huyện kiện cáo, còn thư phản ánh lên thành phố.
Ông cũng coi như lợi hại, dựa sức một ông mà thực sự chậm tiến trình chuyển chính thức của bác sĩ chân đất mấy năm.
Lúc , ở đây tâng bốc cô, chừng đang ấp ủ tâm tư gì.
"Bác sĩ Ôn, tình trạng của bà với Tiểu Tinh Tinh cũng gần giống ? Cô cứ thử xem." Bác sĩ Mộc sức khuyên bảo: "Cứu một mạng còn hơn xây bảy tòa tháp chùa mà!"
Ôn Hinh kiên định lắc đầu: "Bác sĩ Mộc, đây là hai loại bệnh, thể đ.á.n.h đồng."
Cô vì oán hận mới chữa bệnh cho Lý Ngọc Lan, mà là thực sự chữa .
Cô thể cho Lý Ngọc Lan uống một loại t.h.u.ố.c an thần trấn tĩnh, nhưng bà khôi phục bình thường thì cởi bỏ nút thắt trong lòng.
Cô là bác sĩ, quan niệm trị bệnh cứu khắc sâu cốt tủy.
Cho dù trọng sinh, cô vẫn lấy chứng chỉ hành nghề, nhưng vẫn tự yêu cầu bản theo tiêu chuẩn của một bác sĩ, sẽ thành kiến với bệnh nhân, sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-261-chua-benh-khong-chua-tam.html.]
Cho dù bà là Lý Ngọc Lan.
Giống như thấy Ôn Nhu sủi cảo nghẹn, nếu cô cứu cô , cũng chẳng ai , Ôn Nhu thể nửa cái sủi cảo đó nghẹn c.h.ế.t .
bản Ôn Hinh , trơ mắt một thể cứu mà cứu, lương tâm cô sẽ bất an.
Cô hận bọn họ là thật, cô thể đối xử lạnh lùng với bọn họ, nhưng cô thể coi thường sinh mạng, thể phản bội y học, thể vì tình cảm cá nhân mà hoen ố nghề bác sĩ.
bác sĩ Mộc : "Cô là bác sĩ Đông y, Đông y cái gì cũng chữa ?"
Ôn Hinh ung dung đáp: "Đông y thể chữa bệnh, thể chữa tâm, bà mắc là tâm bệnh, thể kê một t.h.u.ố.c an thần trấn tĩnh, nhưng tâm bệnh còn cần tâm d.ư.ợ.c y."
"Vậy ? Còn cách ?" Bác sĩ Mộc gượng gạo: " còn tưởng cô chữa bệnh cho bà chứ! Là nghĩ nhiều !"
Ôn Hinh nhàn nhạt liếc ông một cái, thêm gì.
Chữa bệnh cũng là khoe khoang tài cán, chữa chính là chữa , khích tướng cô cũng vô dụng.
"Mày chính là tâm bệnh của chị cả tao, mày c.h.ế.t là chị khỏi ngay." Lý Ngọc Kiệt phẫn nộ trừng mắt Ôn Hinh .
"Cậu chuyện kiểu gì thế?" Viện trưởng Trần vui : "Con cả đời gặp khó khăn trắc trở là điều thể tránh khỏi, gặp chuyện khó khăn liền phát điên? Liền đổ cho khác? Không tự tìm nguyên nhân ở bản ?"
"Hừ, các đều cùng một giuộc, chuyện với các ." Lý Ngọc Kiệt ngang ngược xua tay, hỏi: "Ôn Nhu ?"
"Cô về , gần đây sẽ tới đây nữa." Viện trưởng Trần đáp.
"Tại ? Cô việc ở đây ?" Lý Ngọc Kiệt trợn mắt thổi râu hỏi.
Viện trưởng Trần nhíu mày, : "Vừa y tá tiêm cho bà là t.h.u.ố.c an thần, lát nữa sẽ tỉnh, ở đây đợi ! Tình trạng của bà nghiêm trọng như , nhất là đưa đến bệnh viện tâm thần điều trị theo hệ thống."
"Đến đó tốn tiền ?" Lý Ngọc Kiệt đặt m.ô.n.g xuống mép giường, trừng mắt hỏi Ôn Hinh: "Mày nếu lương tâm, đưa tiền cho thím Hai mày khám bệnh?"
Ôn Hinh thèm để ý đến gã, chào tạm biệt Viện trưởng Trần , Lý Ngọc Kiệt dậy định đuổi theo, Viện trưởng Trần quát .
"Cậu còn gì? cho , đ.á.n.h là phạm pháp, còn gây sự nữa sẽ gọi đồn công an đấy."
Tâm tư của Lý Ngọc Kiệt ông vạch trần, hậm hực trở .
Ôn Hinh rời khỏi trạm y tế, trạm thứ hai là đến nhà Trương Á Đông thăm Trương.
Qua mấy ngày dùng t.h.u.ố.c và châm cứu, tay chân Trương khôi phục tri giác, miệng cũng thể phát một âm tiết đơn giản.
Thấy triệu chứng của bà chuyển biến rõ rệt, cha Trương và Trương Á Đông vô cùng vui mừng.
hồi phục còn cần thời gian dài, chỉ xem hiệu quả của t.h.u.ố.c, mà còn xem nghị lực của bệnh nhân và sự kiên nhẫn của nhà.
Bệnh lâu giường con hiếu thảo, thời gian càng dài mới càng thử thách lòng .
Tuy nhiên, thời gian Ôn Hinh thấy cha con nhà họ Trương chăm sóc vẫn vô cùng tận tâm, Trương chăm sóc sạch sẽ, liệt giường lâu ngày mà hề lở loét chút nào.
Rời khỏi nhà họ Trương, trạm thứ ba của Ôn Hinh là đại đội bộ.
Cô thông báo tin tức đơn đặt hàng của Hợp tác xã thủ công tăng lên cho đại đội bộ, để họ tăng lượng thu mua nguyên liệu.
Lần cô Cung tiêu xã mua len, đó là mấy cân cuối cùng . Bây giờ cần nhiều hơn, e là các công xã khác thu mua.
Ôn Hinh đến đại đội bộ, thấy Chủ nhiệm phụ nữ Trần Lệ Yến cũng ở đây.
Vừa thấy Ôn Hinh, Trần Lệ Yến : "Phó đại đội trưởng, cô đến đúng lúc lắm, đang cùng Đại đội trưởng nghiên cứu chuyện của Hợp tác xã thủ công."
Ôn Hinh thản nhiên xuống, lặng lẽ quan sát Triệu Thư Phạm hai , thấy sắc mặt ông lắm, nghi ngờ Trần Lệ Yến gây khó dễ cho ông .
Liền hỏi: "Hợp tác xã thủ công ?"