Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 258: Vương Đại Hoa Bạo Đánh Ôn Nhu

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:16:52
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn sắc mặt Vương Đại Hoa và Triệu Hồng Diễm âm trầm, vẻ mặt bất thiện, Ôn Hinh lập tức đoán mục đích chuyến của các bà .

 

Vì thế, cô nhanh chậm trả lời: “ đến đây chút việc cần .”

 

“Ôn Hinh, hỏi cô, Ôn Nhu là chị họ của cô ?” Nghe Vương Đại Hoa nhắc đến tên , Ôn Nhu cảm thấy vô cùng khó hiểu.

 

đương nhiên nhớ rõ hai con , kiếp , các bà dăm bữa nửa tháng chạy đến nhà họ Thẩm xâu chuỗi, chỉ thích thuận tay dắt dê trộm vặt, mà còn đặc biệt thích đặt điều thị phi, quả thực là tham món lợi nhỏ mồm miệng đê tiện.

 

Quan hệ giữa Ôn Nhu và các bà vô cùng tồi tệ, thể là chung sống vui vẻ.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Tuy nhiên, kiếp các cô thậm chí ngay cả một cũng từng gặp mặt, rốt cuộc tại các bà tới tìm cô chứ?

 

Ngay khi Ôn Nhu còn kịp đưa bất kỳ phản ứng nào, thấy Ôn Hinh hất cằm về phía cô , : “Cô chính là Ôn Nhu.”

 

Triệu Hồng Diễm thì lạnh lùng trừng mắt Ôn Nhu, dường như hai con ả thâm thù đại hận với Ôn Nhu .

 

Ôn Hinh cướp mất Thẩm Liệt Bình, Ôn Nhu tới cướp Chu Binh, đều cảm thấy Triệu Hồng Diễm ả dễ bắt nạt ?

 

Trước đó Ôn Hinh đ.á.n.h cho một trận, món nợ còn tính xong , Triệu Hương Cần và em nhà họ Thẩm đều che chở Ôn Hinh, ả Ôn Hinh.

 

Bây giờ Triệu Hồng Diễm tính cả nợ mới nợ cũ lên đầu Ôn Nhu.

 

Mắng: “Chính là con tiện nhân hổ mày, dám câu dẫn Chu Binh?”

 

Ôn Nhu vẻ mặt mờ mịt phụ nữ mắt, hiểu xảy chuyện gì.

 

Trong lòng cô thầm suy tính: Chu Binh và Triệu Hồng Diễm rốt cuộc quan hệ gì a?

 

Kiếp , cô nhớ rõ Triệu Hồng Diễm thích Thẩm Liệt Bình, hơn nữa khi bọn họ kết hôn, Triệu Hồng Diễm còn từng lén lút cho Thẩm Liệt Bình mấy bức thư tình.

 

Sau những chuyện Ôn Nhu phát hiện, cô vì thế mà cãi to một trận với Thẩm Liệt Bình, thậm chí còn đ.á.n.h với Triệu Hồng Diễm.

 

đến nay còn nhớ rõ tình cảnh lúc đó, con Vương Đại Hoa và Triệu Hồng Diễm đúng là phối hợp ăn ý, hai liên thủ đ.á.n.h với cô , cuối cùng vẫn là Thẩm Liệt Bình chạy tới can ngăn mới dẹp yên cuộc phân tranh .

 

Từ đó về , Triệu Hồng Diễm liền xem mắt lấy chồng, đối phương chỉ là một xã viên bình thường mà thôi.

 

Cho nên dựa theo ký ức kiếp , giữa Triệu Hồng Diễm và Chu Binh căn bản bất kỳ liên hệ nào a!

 

Chẳng lẽ , kiếp chỉ vận mệnh của cô và Ôn Hinh đổi, ngay cả vận mệnh của Triệu Hồng Diễm và Chu Binh cũng chỗ khác biệt ?

 

Sao biến thành như chứ?

 

Ngay khi Ôn Nhu rơi trầm tư, Triệu Hồng Diễm đột nhiên đưa tay túm lấy tóc cô , bắt đầu c.h.ử.i ầm lên, đồng thời còn ngừng vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h về phía cô .

 

“Cho mày quyến rũ khác , con hồ ly tinh !”

 

“Đồ tiện hàng thối tha hổ!”

 

Ôn Nhu đ.á.n.h đến ngơ ngác một chút, lập tức bắt đầu phản kích.

 

“Cô dựa cái gì mà đ.á.n.h ? Có quan hệ gì với ?”

 

Hai cào cấu , Vương Đại Hoa cũng xông đ.á.n.h Ôn Nhu, ba nhanh đ.á.n.h thành một đoàn.

 

Ôn Hinh một bên lạnh lùng , một chút ý định khuyên can cũng .

 

Viện trưởng Trần và bác sĩ Mộc trong văn phòng thấy động tĩnh bên ngoài, vội vàng chạy tới can ngăn.

 

Hai đàn ông cuối cùng cũng tách ba phụ nữ .

 

Hai đ.ấ.m khó địch bốn tay, Ôn Nhu hai con đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, đầu rơi m.á.u chảy, một chữ t.h.ả.m thể hình dung hết.

 

“Các ? Sao tùy tiện đ.á.n.h ?” Viện trưởng Trần quát lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-258-vuong-dai-hoa-bao-danh-on-nhu.html.]

Vương Đại Hoa nhận Viện trưởng Trần, bước lên hùng hổ hỏi: “Viện trưởng Trần, ông lãnh đạo trạm y tế kiểu gì thế? Y tá trướng tác phong bất chính, còn thể dùng ?”

 

“Bà ngậm m.á.u phun .” Ôn Nhu đốp một câu, mở miệng vết cào mặt đau rát.

 

“Tao ngậm m.á.u phun ?” Vương Đại Hoa chỉ mũi Ôn Nhu mắng.

 

“Chu Binh ngày nào cũng cầm hộp cơm đưa cơm sáng cho mày, trứng gà luộc nước mày ăn ít chắc? Bánh chẻo mày ăn ít chắc?”

 

“Là chủ động đưa cho , liên quan gì đến ?” Ôn Nhu giảo biện.

 

“Nó đưa cho mày thì mày ăn? Vậy nó bảo mày cởi quần áo mày cũng cởi? Nó ngủ với mày mày cũng ngủ?”

 

Vương Đại Hoa gay gắt chất vấn, bà đúng là nắm trọng điểm, câu nào cũng hỏi điểm mấu chốt.

 

“Bà bậy, trong sạch, căn bản như bà .” Ôn Nhu thẹn quá hóa giận nước mắt chảy ròng ròng, bên cạnh Viện trưởng Trần run rẩy.

 

“Mày trong sạch? Mày lẳng lơ dâm đãng đê tiện!” Triệu Hồng Diễm nghiến răng nghiến lợi như để trút giận chỉ trích.

 

“Chính là một kẻ trộm quen thói, lúc đính hôn với Đại Bình, thì câu dẫn tên Chu Nghiệp Thành, dan díu với Chu Nghiệp Thành , câu dẫn Chu Binh.”

 

“Mày xem mày tiện ? Không đàn ông sống nổi hả?”

 

“Cô bậy, liều mạng với cô!”

 

Ôn Nhu lóc lao lên, bác sĩ Mộc một phen ôm lấy, khuyên nhủ: “Tiểu Ôn, đừng cãi với họ nữa, tú tài gặp lính rõ.”

 

“Bác sĩ Mộc, ông mau kéo cô trong .” Viện trưởng Trần thức thời .

 

Sau đó giọng điệu nghiêm túc với Vương Đại Hoa: “Vấn đề cá nhân của các thì giải quyết riêng, đừng tiếp tục gây chuyện ở đây, nếu tìm đồn công an đấy.”

 

“Viện trưởng Trần, chỉ hỏi ông còn dùng nó ?” Vương Đại Hoa buông tha truy hỏi.

 

“Ông mà dùng nó, ngày nào cũng đến tìm nó. Đồ thối tha hổ!”

 

Viện trưởng Trần chút khó xử, phất tay : “Chuyện của trạm y tế chúng tự nghiên cứu quyết định.”

 

Ngay khi Vương Đại Hoa và Triệu Hồng Diễm sắp đuổi , Triệu Hồng Diễm đột nhiên đầu , ánh mắt sắc bén chằm chằm Ôn Hinh, giọng điệu gay gắt : “Chị em các đúng là lợi hại thật! Chẳng lẽ thích cướp đàn ông của khác đến thế ?”

 

Đối mặt với sự chất vấn của Triệu Hồng Diễm, Ôn Hinh mỉm , đôi môi đỏ mọng như đào khẽ nhếch lên một độ cong, như hỏi ngược : “Triệu Hồng Diễm, cô cướp mất Thẩm Liệt Bình?”

 

Triệu Hồng Diễm hừ lạnh một tiếng, hung tợn trừng mắt Ôn Hinh, nhưng hề phủ nhận.

 

Ôn Hinh lộ vẻ mặt kinh ngạc, tò mò hỏi: “Cô thế mà thích ? Chẳng lẽ cô từng vọng tưởng gả cho ?”

 

Nghe thấy câu , mặt Triệu Hồng Diễm hiện lên một tia đỏ ửng, nhưng nhanh khôi phục thái độ cứng rắn, hùng hồn trả lời: “ chính là thích , Đại Bình xuất sắc như , ai mà thích chứ?”

 

Ôn Hinh bật thành tiếng, trong giọng mang theo vài phần châm chọc: “ , quả thực ưu tú, chỉ tiếc họ ruột của cô a! Cho dù xuất hiện, theo pháp luật quốc gia, cận huyết cũng thể kết hôn nhé!”

 

Nói xong, cô vẫn rạng rỡ, dường như đang thưởng thức một vở kịch vui.

 

Triệu Hồng Diễm nhất thời nghẹn lời, trong lòng dâng lên một cảm giác vô lực.

 

vốn tưởng rằng sự khiêu khích của thể chọc giận Ôn Hinh, ngờ đối phương bình tĩnh ung dung như , ngược cho rơi tình cảnh hổ.

 

Mà nụ như vô hại của Ôn Hinh, càng cho ả nảy sinh ảo giác như đ.ấ.m bông, sự công kích của dường như chẳng ảnh hưởng gì đến Ôn Hinh.

 

Lúc , Vương Đại Hoa ở bên cạnh thấy thế, vội vàng kéo góc áo Triệu Hồng Diễm, thấp giọng : “Hồng Diễm, chúng thôi!”

 

Các bà đến để xử lý Ôn Nhu, thể nhầm phương hướng.

 

Bây giờ Ôn Hinh là cục cưng của nhà họ Thẩm, nếu bà chọc Ôn Hinh, lỡ Triệu Hương Cần thèm để ý đến các bà nữa, thì bù nổi mất.

 

Thế là, hai xám xịt rời khỏi hiện trường.

 

 

Loading...