Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 257: Cái Gì Cũng Không Cho Mượn

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:16:51
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm ngày thứ hai khi Ôn Hinh về nhà, cô đưa tài liệu cần dịch cho Thẩm Kiến Bình .

 

“Nhị Bình, cái tháng mới dùng, em cứ thử dịch , đợi chị về sẽ cùng với em.”

 

Nhìn xấp tài liệu dày cộp , Thẩm Kiến Bình vui mừng khôn xiết.

 

Thời gian ở nhà dưỡng bệnh, việc của đội sản xuất cho , cho ngoài buôn bán, cảm thấy ở nhà sắp mốc meo lên .

 

Nếu Ôn Hinh kiếm chút việc ăn cho , khi nảy sinh tâm tư cái gì đó.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Dặn dò xong chuyện dịch tài liệu, Ôn Hinh chuẩn đến trạm y tế châm cứu cho Tiểu Tinh Tinh.

 

Cô sợ Lục Tông Nguyên ở nhà quen, bèn dẫn bé theo.

 

Làm cô bất ngờ là, Tiểu Nguyên và Tứ Bình, Bình Bình chỉ ở chung một đêm, vô cùng thiết.

 

dịp trường học cho nghỉ nửa tháng nghỉ xuân canh, bọn trẻ đều ở nhà.

 

Tam Bình chủ động việc cho đội sản xuất, là học sinh tính là một lao động chính, một ngày cho năm công điểm.

 

Cho dù công điểm ít, cũng vô cùng trân trọng kỳ nghỉ hiếm , nửa tháng thời gian thể giúp tiết kiệm một khoản tiền tiêu vặt.

 

Mùa xuân ở bờ ruộng nông thôn, nhiều rau dại đều mọc lên, tỏi rừng, bồ công , rau tề, rau sam, mã đề… Bên bờ mương còn cần nước và rau ngải cứu…

 

Những loại rau dại mùa xuân sẽ đưa lên bàn ăn của mỗi nhà, trở thành nguyên liệu nấu ăn thể thiếu.

 

mà, lớn đều đang bận rộn việc đồng áng, đào rau dại liền trở thành bài học bắt buộc của mỗi đứa trẻ.

 

Tứ Bình và Bình Bình tìm cái xẻng nhỏ, cái giỏ nhỏ, hai đứa dẫn Tiểu Nguyên đào rau dại.

 

Tiểu Nguyên ở trong vườn rau thử dùng xẻng nhỏ vài cái, nóng lòng thử .

 

Thấy Ôn Hinh chuẩn ngoài, Triệu Hương Cần vội vàng gọi cô .

 

“Tiểu Hinh, với con chuyện .”

 

Thấy vẻ mặt bà căng thẳng, Ôn Hinh khó hiểu hỏi: “Mẹ, thế ạ?”

 

“Tiểu Hinh, con , Nhị Bình kể chuyện Chu Binh và Ôn Nhu cho , đây đến ngày chính thức Hồng Diễm xem mắt , kể thật cho bọn họ .”

 

“Vâng, ạ? Cô với Chu Binh hỏng ?”

 

“Haizz!” Triệu Hương Cần thở dài chỉ tiếc rèn sắt thành thép, bực bội : “Hỏng còn gì.”

 

“Nó cảm thấy là chị họ con Ôn Nhu vấn đề câu dẫn Chu Binh, tìm Ôn Nhu lý luận đấy.”

 

“Mẹ nghĩ nếu con trạm y tế thì cẩn thận một chút, mâu thuẫn của hai đứa nó đừng để liên lụy đến con.”

 

Nghe xong lời Triệu Hương Cần, Ôn Hinh rạng rỡ, “Mẹ, con , đừng lo.”

 

Nói xong, dắt xe đạp khỏi cổng lớn.

 

Cô căn bản để chuyện trong lòng, Triệu Hồng Diễm cũng , Ôn Nhu cũng , hai bọn họ thế nào cô đều quan tâm.

 

Vừa khỏi cửa gặp bọn Khương Qua.

 

Lưu Đại Tráng mượn một chiếc xe đẩy tay từ đội sản xuất, đang định đến nhà Ôn Hinh chuyển thùng phuy.

 

Hóa bọn Khương Qua bàn bạc một chút, đều đến nhà Ôn Hinh tắm rửa thì bất tiện quá, bằng mượn thùng phuy về ký túc xá tắm.

 

Nửa tháng mượn một , dùng xong trả về cho cô.

 

Ôn Hinh cũng để ý chuyện , bọn họ sắp xếp thế nào cũng .

 

Hàn huyên với mấy vài câu, lúc mới đạp xe đạp xuất phát.

 

Cây dương cây liễu bên đường đều nhú lộc non, cỏ nhỏ phá đất chui lên xanh mơn mởn, hoa hạnh, hoa mận đua nở rộ, còn mấy bụi hoa nghênh xuân nở nhụy hoa vàng non.

 

Cuối cùng cũng vượt qua mùa đông dài đằng đẵng, đón chào mùa xuân hân hoan hướng vinh, cảnh sắc tràn đầy sức sống tâm trạng Ôn Hinh thoải mái.

 

Mười mấy phút đến trạm y tế, cô khóa xe đạp xong, liền thấy Ôn Nhu phong trần mệt mỏi tới.

 

xe đạp, đến trạm y tế , đều dựa bộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-257-cai-gi-cung-khong-cho-muon.html.]

 

Mới nửa tháng nay, Ôn Nhu rõ ràng gầy ít, mặt thiếu thịt gò má nhô lên, đường nét khuôn mặt trở nên sắc bén hơn nhiều.

 

Ngược Ôn Hinh thời gian , ăn no ngủ kỹ, cả đầy đặn hơn một chút, mặt tràn đầy collagen, dương quang thanh xuân phơi phới.

 

Hai một cái, ánh mắt giao , đều lộ một tia chán ghét.

 

Tuy nhiên, Ôn Nhu chủ động bước về phía Ôn Hinh, mở miệng : “Ôn Hinh, mượn cô chút đồ.”

 

Ôn Hinh thậm chí hỏi cô mượn cái gì, liền chút do dự trả lời: “Không .”

 

Hai chữ dứt khoát lưu loát, trực tiếp từ chối yêu cầu của Ôn Nhu.

 

Sắc mặt Ôn Nhu trong nháy mắt cứng đờ, đôi môi mím c.h.ặ.t, hít sâu một , cô : “Cái cho dùng, mà là Nghiệp Thành cần.”

 

Câu trả lời của Ôn Hinh vẫn quyết tuyệt như : “Không ”. Dường như căn bản đối phương rốt cuộc mượn vật gì.

 

Lông mày Ôn Nhu nhíu , trong mắt hiện lên một tia tủi , cô khẽ hỏi: “Cô ngay cả mượn cái gì cũng hỏi một chút ? Ôn Hinh, cô nhất định tuyệt tình như ?” Trong giọng mang theo chút ai oán và hiểu.

 

Khóe miệng Ôn Hinh nhếch lên một nụ lạnh, lạnh lùng đáp : “Cô gọi là tuyệt tình? Lúc đầu đính hôn với , ngoài mặt duy trì quan hệ với , yên tâm thoải mái hưởng thụ sự quan tâm và chăm sóc của , lưng lén lút cấu kết với cô.”

 

“Chẳng lẽ đây chính là tình cảm cô ? Anh vọng tưởng bắt cá hai tay, hưởng tề nhân chi phúc?”

 

Dừng một chút, giọng điệu Ôn Hinh càng thêm sắc bén: “Còn nữa, chịu nổi sự gian khổ khi xuống nông thôn, liền tính toán bảo phản bội chồng , cùng bỏ trốn, để cơ hội về thành phố.”

 

“Đây là tình cảm cô cho rằng nên trân trọng?” Từng chữ từng chữ như mũi tên b.ắ.n về phía Ôn Nhu, khiến cô thể biện bác.

 

từ những chuyện tình cảm, ngược là ích kỷ toan tính.”

 

Ôn Nhu cô chặn họng mặt lúc trắng lúc xanh, âm thầm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, móng tay bấm lòng bàn tay, đau nhói.

 

Những lời từ chối của Ôn Hinh, mỗi chữ đều như đang nhắc nhở cô , Chu Nghiệp Thành yêu cô đủ, trong lòng vẫn luôn giữ vị trí cho Ôn Hinh.

 

Thực , Ôn Hinh căn bản nghĩ như , kiếp cô đều dây dưa với bọn họ nữa.

 

Ai yêu ai, yêu ai, đều còn chút quan hệ nào với cô.

 

Cô chỉ sống cuộc sống của , bọn họ đừng đến phiền cô.

 

“Ôn Nhu, với cô và cách chung sống nhất chính là đường thẳng song song, vĩnh viễn đừng gặp . Bất kỳ giao điểm nào cũng đừng phát sinh, hiểu ?” Ôn Hinh lạnh lùng .

 

Thấy cô định , Ôn Nhu nhịn : “ mượn cô sách tiếng Anh, để Nghiệp Thành học tập, cô thật sự cho mượn ?”

 

Hóa là mượn sách, Ôn Nhu là để Chu Nghiệp Thành học tiếng Anh !

 

, cô kiếp Chu Nghiệp Thành chính là vì trình độ tiếng Anh xuất chúng mới tuyển sinh, nhưng thực tế trình độ tiếng Anh của Chu Nghiệp Thành cực kỳ bình thường.

 

Kiếp vẫn luôn là Ôn Hinh lén lút giúp bổ túc, cổ vũ học tập chăm chỉ, mới thuận lợi thông qua kỳ thi tuyển sinh.

 

Sau công thành danh toại với bên ngoài thành, lúc cắm đội cũng quên khắc khổ tự học, mượn nhiều sách vở, lấp đầy lỗ hổng kiến thức của .

 

Ôn Hinh giữ thể diện cho , vạch trần lời dối .

 

Cho nên, Ôn Nhu liền tin là thật, tưởng rằng Chu Nghiệp Thành thật sự cần cù hiếu học như , thật sự là dựa nỗ lực của bản đổi lấy tiền đồ.

 

Kiếp , liền giúp Chu Nghiệp Thành mượn sách, để tự học.

 

đối với Chu Nghiệp Thành là chân ái nha! Vì mà suy tính chu đáo như .

 

chuyện quan hệ lông gì với Ôn Hinh?

 

chút do dự : “Không cho mượn!”

 

Ôn Nhu nín một bụng tức, cô là thật sự hết cách mới tìm Ôn Hinh mượn sách.

 

Ở đây, chữ nhiều, ai xem sách ngoại văn, nhưng Ôn Hinh . Cô chỉ sách, còn thể từ chỗ Lục Hán Sinh mượn sách khác.

 

mà, Ôn Hinh căn bản sẽ giúp cô .

 

Ôn Nhu bực bội định phòng xử lý, bỗng nhiên thấy hai phụ nữ về phía bên .

 

“Ôn Hinh? Sao cô ở đây?” Vương Đại Hoa thấy Ôn Hinh, mở miệng .

 

 

Loading...