Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 242: Ôn Nhu Ăn Vụng Bị Nghẹn, Ôn Hinh Ra Tay Cứu Giúp

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:16:36
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Nhu trố mắt Chu Binh, kinh ngạc vui mừng, chút khó xử.

 

Vui mừng là vì chuyện đính hôn mà Chu Binh cũng đến hỏi ý kiến cô , đủ thấy vị trí quan trọng của cô trong lòng ; khó xử là vì, đương nhiên cô thích Chu Binh.

 

Cũng thể nào phát triển quan hệ mật với Chu Binh, cô tỏ thiện cảm với , chỉ là lợi dụng mà thôi.

 

Ôn Nhu một sự tự tin mù quáng về sức quyến rũ của bản , lẽ trong lòng cô , đàn ông ưu tú nhất thế giới chính là Chu Nghiệp Thành, bởi vì cô tình yêu của .

 

Vậy thì, những gã đàn ông kém cỏi hơn sẽ chỉ càng thích cô hơn, chỉ cần cô liếc mắt đưa tình, vẫy tay một cái, là sẽ hàng tá đàn ông quỳ rạp váy lựu của cô .

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Ôn Nhu rũ mi mắt xuống, nhẹ nhàng đẩy hộp cơm về phía Chu Binh, bóp giọng nhỏ nhẹ: "Anh Binh, chuyện quan trọng như , em thật sự trả lời thế nào."

 

"Ôn Nhu, trong lòng em nghĩ thì cứ ." Chu Binh mong chờ .

 

Mấy năm nay thanh niên trí thức đến công xã nhiều, nhưng tiếp xúc với chỉ Ôn Nhu, những cô gái từ thành phố đến , tự cao tự đại, căn bản thèm để mắt đến , thì cũng là mắt mù, thích đàn ông khác.

 

Còn , từ lâu tìm một thanh niên trí thức để yêu đương , thanh niên trí thức đều là văn hóa.

 

Hơn nữa đầu tiên gặp Ôn Nhu, chính là lúc cô cùng đối tượng bên đường hôn môi, cô phóng khoáng như chắc chắn thú vị hơn mấy con bé nhà quê nhiều.

 

lúc , Thẩm Kiến Bình tìm Ôn Hinh, ngang qua cửa phòng xử lý.

 

Vừa vặn thấy những lời Chu Binh với Ôn Nhu.

 

Hả?

 

Thẩm Kiến Bình thể tin nổi liếc mắt trong, hai ?

 

Không chứ!

 

Ôn Nhu đối tượng ?

 

Chu Binh sắp xem mắt với Triệu Hồng Diễm ?

 

Sao hai họ tằng tịu với ?

 

Thẩm Kiến Bình tò mò c.h.ế.t , dứt khoát xoay dựa tường cạnh cửa, đường hoàng lén.

 

"Anh Binh, là một !"

 

Ôn Nhu hít sâu một , ngước mắt đầy vẻ đáng thương, giọng điệu thương cảm : "Em đến nơi đất khách quê , may mắn quen , nhận sự chăm sóc của , em vô cùng cảm kích , cũng ơn , nhưng mà..."

 

" mà cái gì?" Chu Binh vội vàng hỏi.

 

" mà, em đối tượng , vẫn đang dưỡng bệnh ở thành phố, em thể chuyện với ."

 

Ôn Nhu , đôi mắt phủ một tầng sương nước, giống như giây tiếp theo sẽ òa lên, khiến Chu Binh mà đau lòng.

 

"Anh Binh, em thể lỡ dở việc theo đuổi hạnh phúc," Cô như hạ quyết tâm : "Anh thể hạnh phúc, em mừng cho ."

 

"Ôn Nhu, là vì gã thanh niên trí thức ?" Chu Binh tức giận hỏi.

 

"Không ," Ôn Nhu rưng rưng nước mắt , lắc đầu, thở dài một thật sâu.

 

"Anh Binh, chỉ là tạo hóa trêu ngươi, và em duyên phận đó."

 

Nghe những lời , Thẩm Kiến Bình ghê tởm đến mức bĩu môi, Chu Binh rõ ràng sắp xem mắt , còn đến hỏi cô , bắt cá hai tay ?

 

Lại xem Ôn Nhu cái gì kìa? Không thích thì cho rõ ràng, cái gì mà duyên phận chi? Treo khẩu vị !

 

Thảo nào cô những lời như trong đám cưới của Thẩm Liệt Bình, cũng là lửng lơ con cá vàng với trai chứ gì, thật đê tiện!

 

Bỗng nhiên thấy Ôn Hinh từ phòng tiêm , vội vàng thẳng giả vờ như mới tới, gọi: "Chị dâu, em ở đây."

 

Ôn Hinh tiếng sang, mà Chu Binh và Ôn Nhu trong phòng xử lý cũng thấy tiếng của Thẩm Kiến Bình.

 

Biểu cảm của cả hai đều trở nên lúng túng, thấy Thẩm Kiến Bình ngang qua cửa, mới thở phào nhẹ nhõm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-242-on-nhu-an-vung-bi-nghen-on-hinh-ra-tay-cuu-giup.html.]

Chu Binh thầm nghĩ, ngàn vạn đừng để Thẩm Kiến Bình thấy, lỡ cho Triệu Hồng Diễm , hôn sự của coi như hỏng bét.

 

Ôn Nhu thầm nghĩ, ngàn vạn đừng để Thẩm Kiến Bình thấy, chắc chắn sẽ cho Ôn Hinh, Ôn Hinh cho Chu Nghiệp Thành, sẽ châm ngòi ly gián quan hệ của bọn họ.

 

Hai kẻ tật giật , đều suy nghĩ của đối phương.

 

Chu Binh như dỗi hờn đẩy hộp cơm về phía Ôn Nhu: "Ôn Nhu, đối với em thế nào em , chỉ cần em còn ở công xã Tân Dân một ngày, sẽ đối với em một ngày."

 

Ôn Nhu cảm động đến mức rưng rưng nước mắt, gật đầu liên tục với : "Anh Binh, bạn nhất của em ở công xã Tân Dân, cả đời em sẽ nhớ kỹ lòng của ."

 

Nghe xong những lời , Chu Binh cảm thấy và Ôn Nhu vẫn còn hy vọng, chỉ là thiếu chút thời cơ.

 

Hắn tiêu sái xoay vẫy tay: "Anh đây!"

 

Sau đó sải bước ngoài, Ôn Nhu theo khỏi cửa, lạnh lùng nhếch mép một cái, mở nắp hộp cơm ngửi ngửi, mùi thơm của bánh chẻo thịt lừa nồng nàn xộc mũi.

 

Đồ ngốc, ai thèm nhớ kỹ lòng của chứ?

 

khẽ lầm bầm một câu, dùng tay bốc một cái bánh chẻo nhét cả miệng, nhai một miếng, thơm!

 

lúc , Ôn Hinh ngang qua cửa.

 

Ôn Nhu trong lòng hoảng hốt, lập tức bánh chẻo nghẹn, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c, nhưng cái bánh chẻo vẫn mắc kẹt ở cổ họng lên , cũng xuống .

 

há miệng cảm thấy hô hấp cũng trở nên khó khăn, theo bản năng vươn tay về phía Ôn Hinh, trong miệng phát tiếng a a.

 

Ôn Hinh khó hiểu sang, lập tức nhận sự bất thường của cô , chút do dự chạy .

 

Thẩm Kiến Bình cũng hiểu chuyện gì trong.

 

Chỉ thấy Ôn Hinh từ phía vòng hai tay ôm lấy Ôn Nhu, một tay nắm đ.ấ.m, tay nắm c.h.ặ.t lấy tay nắm đ.ấ.m, từ vùng eo đột ngột ấn mạnh lên vùng thượng vị.

 

Lặp động tác ép hai , Ôn Nhu nôn ọe hai cái, cuối cùng cũng nhổ hơn nửa cái bánh chẻo.

 

lau vệt nước mắt nơi khóe mắt, thần sắc phức tạp Ôn Hinh, Ôn Hinh lạnh nhạt liếc cô một cái.

 

Ôn Nhu xoa cổ một tiếng: "Cảm ơn!"

 

"Hừ!" Ôn Hinh lạnh một tiếng, thấy bánh chẻo bàn, : "Ăn vụng, mới nghẹn chứ gì!"

 

Cô cũng chuyện Chu Binh và Ôn Nhu gặp mặt, đơn thuần chỉ là về hộp bánh chẻo , theo tiêu chuẩn ăn uống của thanh niên trí thức, nếu ngày lễ tết, thanh niên trí thức sẽ gói bánh chẻo.

 

Cô tưởng Ôn Nhu tự mua bánh chẻo, đến đây để ăn mảnh cho sướng miệng.

 

Giấu giếm trong ký túc xá tự ăn mảnh, là ăn vụng ?

 

sắc mặt Ôn Nhu đổi, tưởng cô đang bóng gió mỉa mai , liền đáp trả: "Cô cũng rảnh rỗi?"

 

" quả thực bận." Ôn Hinh tủm tỉm : "Cô còn lỡ của hai phút đồng hồ đấy."

 

"Đừng ở đây mà giả vờ giả vịt!"

 

Ôn Nhu dậy, cô cao hơn Ôn Hinh một tấc, dùng ưu thế chiều cao để áp chế cô, nếu luôn cảm thấy Ôn Hinh tạo áp lực cho .

 

Ôn Nhu khoanh tay n.g.ự.c, khí thế bức hỏi: "Cô và cái gã họ Hạ quan hệ gì? Thẩm Liệt Bình cô và liếc mắt đưa tình, ? Có cần thông báo cho một tiếng ?"

 

"Hả?" Ôn Hinh nhếch đôi môi đỏ mọng, nở một nụ lạnh băng đầy châm biếm.

 

"Sao cô thấy đàn ông của khác phản ứng đầu tiên là quan hệ gì thế? Có bản cô thường xuyên cùng khác liếc mắt đưa tình, hả?"

 

Ánh mắt Ôn Nhu chột lóe lên, sự đổi nhỏ nhặt , đều lọt hết mắt Ôn Hinh, cô tiếp tục :

 

"Ồ~ Thảo nào nãy cô nghẹn, coi như hiểu ~"

 

Ôn Nhu trừng tròn mắt, chất vấn: "Cô hiểu cái gì?"

 

Ôn Hinh căn bản trả lời câu hỏi của cô , mà tự tiếp tục : "Cô còn giữ địa chỉ liên lạc của Thẩm Liệt Bình cơ đấy! Cô yêu đương với Chu Nghiệp Thành , tại còn giữ địa chỉ của ? Chẳng lẽ là~ chậc chậc!"

 

 

Loading...