Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 240: Bác Sĩ Chân Đất Chưa Thấy Bao Giờ À?
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:16:08
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe jeep dừng phía , Hạ Cẩm Thiên thò đầu từ cửa sổ ghế lái.
Thấy là , Thẩm Kiến Bình đạp mạnh hai vòng xe đạp, vượt qua thèm để ý đến .
Tuy hôm qua trực tiếp xung đột với Hạ Cẩm Thiên, nhưng Hạ Cẩm Thiên chủ trương di dời mộ của Thẩm Kim Xuyên, chuyện khiến Thẩm Kiến Bình canh cánh trong lòng.
“Đồng chí Ôn, cô ?” Hạ Cẩm Thiên hỏi.
Nghe gọi như , tiếp tục gọi cô là “Tiểu Hinh Hinh”, Ôn Hinh cảm thấy khá thoải mái.
Bèn đáp: “Đến trạm y tế.”
“Trùng hợp quá, cũng đến đó.” Hạ Cẩm Thiên lái xe chầm chậm song song với họ, giọng điệu lệnh.
“Lên xe.”
Ôn Hinh dứt khoát từ chối: “Không cần, Nhị Bình đưa .”
“Trên xe thương, cô xem qua một chút.” Hạ Cẩm Thiên nghiêng đầu về phía ghế .
Ôn Hinh theo hướng chỉ, chỉ thấy một đàn ông ở ghế phụ, một tay quấn khăn, khăn là vết m.á.u loang lổ.
“Anh nhanh !” Ôn Hinh vội : “Trạm y tế bác sĩ.”
“Được thôi!” Hạ Cẩm Thiên nhếch mép, đạp một chân ga, chiếc xe jeep tung lên một đám bụi mù mịt.
Thẩm Kiến Bình nheo mắt nín thở, trong lòng thầm một đoạn c.h.ử.i thề hàm lượng “” cực cao.
Lúc Ôn Hinh đến trạm y tế, Ôn Nhu đang tiếp đón Hạ Cẩm Thiên.
“Bác sĩ ?” Hạ Cẩm Thiên kiên nhẫn hỏi.
“Viện trưởng Trần họp , bác sĩ Mộc đến.” Ôn Nhu giải thích.
“Ngoài hai họ trạm y tế còn ai ?”
Ôn Nhu thấy Hạ Cẩm Thiên là lạ, nhưng lái xe jeep đến, phận chắc chắn tầm thường.
Lại thấy vẻ mặt hùng hổ, tay của thương thương nặng, bèn khuyên: “Các đừng ở đây trì hoãn nữa, mau đến bệnh viện huyện !”
Lúc Ôn Hinh ngang qua cửa, Hạ Cẩm Thiên liền gọi một tiếng.
“Đồng chí Ôn Hinh, cô qua đây một chút!”
Ôn Hinh tình nguyện theo, Ôn Nhu kịp suy nghĩ tại Hạ Cẩm Thiên quen Ôn Hinh, chỉ nhân cơ hội đẩy củ khoai lang nóng bỏng cho Ôn Hinh.
Vội vàng : “Anh tìm cô xử lý cũng !”
Cô thầm nghĩ, Ôn Hinh Đông y ? Xem cô xử lý vết thương ngoài da thế nào?
Xử lý , chứng tỏ cô chút bản lĩnh, xử lý , ha ha…
Người đàn ông chắc chắn sẽ bỏ qua!
Hạ Cẩm Thiên nhíu mày nhẹ một tiếng, mấy phút nhờ cô giúp, cô chịu, bây giờ chẳng vẫn rơi tay cô ?
là duyên phận!
Ôn Hinh bước phòng xử lý, Ôn Nhu cướp lời khi Hạ Cẩm Thiên kịp mở miệng, vẻ mặt đầy áy náy : “Ôn Hinh, trạm y tế tạm thời bác sĩ khác, vết thương của bệnh nhân thể chờ , chỉ thể phiền em thôi.”
“Ồ,” Ôn Hinh nhàn nhạt đáp một tiếng, với thương: “Để xem.”
Người thương nửa tin nửa ngờ chằm chằm Ôn Hinh, hôm qua gặp cô, cô rõ ràng là cán bộ đội, hôm nay biến thành bác sĩ ?
Ôn Nhu một bên vẻ nghi ngờ mặt thương, bèn nhân cơ hội ấp úng với Hạ Cẩm Thiên:
“Chỉ là… Ôn Hinh giấy phép hành nghề, vẫn là bác sĩ chính thức, nhưng nghĩ vấn đề nhỏ chắc khó cô .”
“Hả? Cô thật sự là bác sĩ?” Sắc mặt thương càng trắng bệch, “Đồng chí Hạ, là phiền đưa đến bệnh viện huyện ?”
Ôn Nhu vội vàng dùng tay che miệng, vẻ mặt xin : “Bây giờ cô , sẽ là. Phải ? Ôn Hinh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-240-bac-si-chan-dat-chua-thay-bao-gio-a.html.]
“Bây giờ là bác sĩ? Bác sĩ chân đất qua ?”
Ôn Hinh mỉa mai nhẹ một tiếng, “Ở nông thôn nhiều bác sĩ như đều giấy phép hành nghề, ai chậm trễ việc chẩn bệnh ?”
Cô đeo găng tay, một tay ấn trán thương, một tay vạch mí mắt của xem, : “Anh chảy nhiều m.á.u, xử lý kịp thời, lết đến bệnh viện huyện khi cấp cứu .”
“Hả?” Người thương lời của cô cho kinh hãi, khó xử Hạ Cẩm Thiên.
Người thương tuy là , nhưng quyết định là Hạ Cẩm Thiên.
“Cô xử lý ?” Giọng điệu của Hạ Cẩm Thiên bình thường như hỏi “Ăn cơm ?”
Ôn Hinh tự tin gật đầu : “Được.”
“Ra tay !” Hạ Cẩm Thiên .
Ôn Nhu ngạc nhiên Hạ Cẩm Thiên một cái, bệnh thì vái tứ phương !
Cô đủ rõ ? Ôn Hinh vẫn là bác sĩ, tư cách hành nghề!
, nếu tin cô là một bác sĩ chân đất, cũng thể hiểu .
Ôn Nhu vẻ mặt nghiêm túc : “Nói , cô là bác sĩ của trạm y tế, một khi xảy vấn đề trạm y tế chịu trách nhiệm.”
“Vậy thì cô đừng gọi giúp nha!”
Ôn Hinh nhỏ nhẹ đáp trả: “Muốn chịu trách nhiệm, cô cũng phần trong đó ?”
“ chỉ là một y tá,” Ôn Nhu mở miệng phản bác, Ôn Hinh lạnh lùng cắt ngang.
“Đã rõ công việc của , thì bớt nhảm .”
Mấy câu Ôn Nhu tức đến đau cả gan phổi, cô với Hạ Cẩm Thiên: “Đồng chí, chúng rõ , là gọi cô qua, xảy vấn đề các tự giải quyết.”
“Hừ!” Hạ Cẩm Thiên .
Dám giở trò mặt ? Muốn mượn tay để hại Ôn Hinh một vố?
Có bệnh !
“Y tá, đúng là gọi đồng chí Ôn Hinh qua, nhưng chỉ là chào hỏi, rõ ràng là cô hết lời đề cử để cô chữa trị,” Hạ Cẩm Thiên lạnh hỏi ngược : “Không ?”
Tiếp đó ánh mắt sắc bén chằm chằm Ôn Nhu, truy hỏi: “Bây giờ để đồng chí Ôn Hinh chữa trị, cô thoái thác trách nhiệm, cô ý đồ gì?”
Ôn Nhu sắc mặt cứng đờ, gượng: “ chỉ là lòng nhắc nhở một chút.”
Ôn Hinh thèm để ý đến lời của họ, phòng xử lý tìm t.h.u.ố.c và vật liệu cần thiết.
Hạ Cẩm Thiên nặng nhẹ liếc Ôn Nhu một cái, : “Người giúp gì, thì đừng ở đây nhảm, cút!”
???
Ôn Nhu thấy sắc mặt đột nhiên đổi, lạnh như núi tuyết vạn năm, ai đến gần cũng thể đóng băng.
Cô khoanh tay n.g.ự.c định cảm xúc, cô là trọng sinh, sóng to gió lớn gì, nhân vật lớn nào từng gặp, đàn ông dọa sợ?
Cô là y tá của bệnh viện, dựa mà bảo cô cút?
Trong lòng nghĩ , nhưng cô thật sự dám phản bác, từ lúc Hạ Cẩm Thiên bước phòng xử lý, nơi như thể biến thành địa bàn của , thứ đều trong tầm kiểm soát của .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Ôn Hinh nhanh ch.óng chuẩn xong, lật chiếc khăn của thương , bắt đầu khử trùng vết thương, lòng bàn tay là một vết cắt thẳng tắp, vết thương sâu, may mà gân cốt tổn thương.
“Sao thương thế ?” Ôn Hinh dùng nước khử trùng rửa vết thương hỏi.
Hạ Cẩm Thiên chằm chằm vết thương, đáy mắt dần lóe lên vẻ phấn khích, giọng điệu cũng trở nên chút vui vẻ.
“Bị d.a.o cắt.”
Nghe giọng điệu hả hê của , Ôn Hinh ngẩng đầu liếc một cái, Hạ Cẩm Thiên nheo mắt , hỏi: “Chuyện di dời mộ bàn bạc thế nào ?”
Di dời mộ?
Ôn Nhu đang ghế bên cạnh, chán chường cạy móng tay, đột nhiên thấy câu , tai lập tức vểnh lên.