Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 237: Phó Đội Trưởng Phải Làm Gương

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:16:05
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Dụ Dân trong bụng nén một cục tức, thấy giáo sư Sở chịu thiệt, thật sự nhịn nữa liền : “Các ý đồ gì chúng còn ?”

 

“Không cho chúng đào, chẳng là chờ các tự đào, đào thứ gì thì chiếm của riêng?”

 

rõ cho các , tàng trữ, phá hoại, buôn bán văn vật đều là phạm pháp, các cứ chờ mà !”

 

“Anh bậy!” Thôi Gia Vượng chỉ mũi mắng: “Đừng ở đó mà ngậm m.á.u phun !”

 

“Chủ nhiệm Thôi, đừng kích động, đừng kích động.” Triệu Thư Phạm vội vàng an ủi , khó xử Ôn Hinh và giáo sư Sở.

 

Lúc , Hạ Cẩm Thiên đột nhiên lên tiếng, hỏi giáo sư Sở, “Giáo sư Sở, nếu chỉ di dời ngôi mộ , thể xác định bên mộ cổ ?”

 

Anh giơ tay chỉ thẳng ngôi mộ của Thẩm Kim Xuyên, sắc mặt ba em nhà họ Thẩm lập tức trở nên khó coi.

 

“Anh gì? Đó là mộ của ba !”

 

Thẩm Hòa Bình như một con báo nhỏ chọc giận, hung hăng trừng mắt Hạ Cẩm Thiên, trong mắt đầy vẻ địch ý và phẫn nộ.

 

Hạ Cẩm Thiên khẽ nhíu mày, nốt ruồi lệ ở khóe mắt cũng khẽ rung lên theo, ánh mắt sắc như tên b.ắ.n, lạnh lùng lướt qua Thẩm Hòa Bình, áp lực ẩn chứa trong đó khiến rét mà run.

 

Thẩm Kiến Bình giữ vai Thẩm Hòa Bình, dò hỏi về phía Ôn Hinh.

 

Chị dâu ở đây, cũng giống như cả ở đây, việc đều theo chị.

 

Giáo sư Sở trầm ngâm một lát, từ trong túi vải mang theo lấy một cái la bàn, cẩn thận suy tính một hồi, gật đầu : “Trong phạm vi năm mét về phía đông của ngôi mộ đó, nếu phát hiện , thì về cơ bản thể kết luận.”

 

“Vậy thì chỉ đào cái đó thôi.” Hạ Cẩm Thiên lập tức quyết định.

 

“Anh gì?” Thẩm Hòa Bình gầm lên một tiếng, như một quả pháo lao về phía Hạ Cẩm Thiên, may mà Thẩm Kiến Bình sớm giữ vai .

 

“Tứ Bình, đừng manh động, lời chị dâu.” Thẩm Kiến Bình nhỏ giọng an ủi, ba em đều căng thẳng về phía Ôn Hinh.

 

Ôn Hinh hiểu ý của Hạ Cẩm Thiên, đây là một biện pháp dung hòa, thể tiếp tục khảo cổ, thể ít phá hoại mộ tổ hơn.

 

Cô đương nhiên cũng đó là mộ của Thẩm Kim Xuyên, mộ tổ nhà khác động, chỉ động đến một nhà ông, ba em nhà họ Thẩm chắc chắn đồng ý.

 

Nghe quyết định của Hạ Cẩm Thiên, Thôi Gia Vượng miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm, xác nhận : “Các đấy nhé, chỉ động đến ngôi mộ đó, những ngôi khác tuyệt đối động.”

 

Giáo sư Sở bất đắc dĩ gật đầu, thầm nghĩ chỉ cần trong phạm vi năm mét về phía đông phát hiện một chút góc cạnh của ngôi mộ cổ, đến lúc đó cả khu mộ , cho dù là Thiên Vương lão t.ử ngăn cản, cũng vẫn đào.

 

“Ngôi mộ đó là của nhà ai?” Triệu Thư Phạm hỏi.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Ba em nhà họ Thẩm đồng thanh : “Nhà .”

 

“Là mộ của ba chồng .” Ôn Hinh .

 

Nghe đến đây, Hạ Cẩm Thiên cuối cùng cũng hiểu rõ mối quan hệ giữa Ôn Hinh và ba em — họ là em trai của Thẩm Liệt Bình.

 

— Nghĩ đến Thẩm Liệt Bình, tâm trạng bất giác trở nên chút u uất.

 

“Tiểu Ôn, cô xem chuyện …” Triệu Thư Phạm vẻ mặt khó xử rít một tiếng.

 

di dời mộ là chuyện nhỏ, Ôn Hinh tự nhiên cũng hiểu đạo lý , bèn đầu hỏi: “Nhị Bình, ?”

 

Di dời mộ là chuyện lớn, cô thể tự ý quyết định, hỏi ý kiến của Triệu Hương Cần mới .

 

“Mẹ đến nhà cả .” Thẩm Kiến Bình đáp.

 

Ôn Hinh gật đầu tỏ vẻ hiểu, tiếp: “Đội trưởng, chuyện bốn chúng đều thể quyết định , hỏi ý kiến của chồng và chồng mới .”

 

Giọng điệu của cô kiên định, rõ ràng là đưa quyết định khi sự đồng ý của gia đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-237-pho-doi-truong-phai-lam-guong.html.]

 

“Phó đội trưởng , tin cô nhất định sẽ ủng hộ công việc của chúng .” Giáo sư Sở nở một nụ đầy ẩn ý.

 

Thôi Gia Vượng vội vàng phụ họa: “Phó đội trưởng là hiểu chuyện nhất, chắc chắn sẽ ủng hộ công việc của các vị!”

 

“Phó đội trưởng chính là để gương cho các xã viên chúng , phát huy vai trò tiên phong gương mẫu. Phải ?”

 

Hắn với Ôn Hinh.

 

Muốn đội mũ cao cho Ôn Hinh, g.i.ế.c bằng lời khen?

 

Ôn Hinh nhẹ một tiếng, nhàn nhạt: “Chủ nhiệm Thôi, cũng là cán bộ đội, phản đối kịch liệt nhất, chẳng lẽ các xã viên đều lấy gương, học theo mới phản đối việc khai quật khảo cổ?”

 

Giọng điệu của cô mềm mại, nhưng lời giấu d.a.o, Thôi Gia Vượng cảm thấy Ôn Hinh giỏi nhất là móc kiểu .

 

Hắn gượng một tiếng, định phản bác, Ôn Hinh tiếp: “Đào mộ tổ nhà thì phản đối, đào mộ ba chồng thì bảo phối hợp công tác.”

 

“Anh đúng là hào phóng của khác, tiêu tiền của họ khác, đối với thì vô tình, đối với thì chẳng cả.”

 

Thôi Gia Vượng học hành bao nhiêu, đối với câu của cô nhất thời thể hiểu hết, nhưng trong lòng chắc chắn lời .

 

Hắn hừ một tiếng, : “Chúng cứ chờ kết quả nghiên cứu của nhà cô ! Phó đội trưởng chắc chắn sẽ thất vọng.”

 

Thấy tình hình , Lý Dụ Dân suy nghĩ một chút, tiến lên một bước, vẻ bụng mở lời:

 

“Phó đội trưởng cô đừng lo lắng, giáo sư Sở giỏi nhất về phong thủy, chỉ cần cô đồng ý di dời mộ, ông nhất định sẽ giúp cô chọn một mảnh đất phong thủy bảo địa ở gần đây.”

 

Nói xong còn nháy mắt hiệu với giáo sư Sở, giáo sư Sở tự nhiên hiểu ý : “Đó là đương nhiên, nếu nhiều ngôi mộ cùng di dời, vị trí dễ chọn như , chỉ động một ngôi mộ , nhất định sẽ tâm ý giúp nhà cô chọn một vị trí .”

 

Tuy nhiên, cho dù họ thao thao bất tuyệt, đến trời long đất lở, Ôn Hinh và ba em nhà họ Thẩm cũng chút hứng thú nào.

 

Các xã viên khác cũng quan tâm đến chuyện , c.h.ế.t là lớn nhất, nhập thổ vi an, chỉ cần động đến mộ của họ, nhà khác gì thì .

 

Còn về phong thủy bảo địa — ở cái nơi quê mùa hẻo lánh sống ăn còn khó, lấy phong thủy bảo địa?

 

Cho dù đời phong thủy bảo địa, chắc chắn cũng ở đây.

 

Nếu , tổ tiên của họ đời đời kiếp kiếp đều cày cuốc ruộng đồng? Cả một đội sản xuất lớn như , ngay cả một tiền đồ cũng ?

 

Ờ… cũng , Thẩm Liệt Bình cũng coi là tiền đồ !

 

Tuy hai mươi tám tuổi, ở trong quân đội mới lên chức liên đội trưởng, nhưng cũng là ăn lương nhà nước, chẳng hơn hẳn những dân thường ?

 

tiền đồ là do mộ tổ nhà phù hộ, liên quan gì đến mộ của Thẩm Kim Xuyên?

 

Mọi ở khu mộ Tây Sơn giải tán, Ôn Hinh và Thẩm Kiến Bình chia hai ngả, Thẩm Kiến Bình tìm Triệu Hương Cần bàn bạc, Ôn Hinh về văn phòng đội gọi điện cho Thẩm Liệt Bình.

 

Xung quanh ai khác, chỉ còn nhóm của đội khảo cổ, Hạ Cẩm Thiên lúc mới hỏi: “Giáo sư Sở cũng phong thủy?”

 

Giáo sư Sở khiêm tốn : “Biết sơ sơ.”

 

Hạ Cẩm Thiên hỏi: “Nếu ngôi mộ đó di dời , ngài thấy chôn ở thì hợp?”

 

Giáo sư Sở khẽ sững , Hạ Cẩm Thiên dường như quan tâm đến chuyện , điều phù hợp với phong cách hành xử của .

 

Không, quan tâm là chuyện di dời mộ, mà là tên Ôn Hinh .

 

Chỉ phụ nữ đó mới khiến khác thường như .

 

Giáo sư Sở , đáp mà hỏi : “Cẩm Thiên, cũng nghiên cứu về phong thủy, thấy nơi nào thì hợp?”

 

 

Loading...