Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 232: Không Hay Rồi, Đánh Nhau Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:16:00
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cũng ạ! Mấy ngày nay xảy ít chuyện! Đầu tiên là trạm y tế một bệnh nhân mới, em dành chút thời gian chăm sóc . Tiếp đó, em còn tranh thủ thăm của Trương Á Đông. Về đến nhà, em giúp ấp trứng…”
Ôn Hinh dùng giọng nhẹ nhàng, kể những trải nghiệm mấy ngày qua cho Thẩm Liệt Bình .
Thực , Thẩm Liệt Bình hề chủ động hỏi những điều , nhưng cô chính là thể kìm nén sự thôi thúc trong lòng, chia sẻ với từng chút một trong cuộc sống.
Thẩm Liệt Bình lặng lẽ lắng , khóe miệng dần cong lên, tạo thành một nụ rạng rỡ.
Đối với , bất kể cô chuyện quan trọng những chi tiết vụn vặt, đều chăm chú lắng , vui vẻ trong đó.
Triệu Thư Phạm và Lưu Đại Tráng liếc , cần cũng là ai, từ vẻ mặt hạnh phúc ngọt ngào của Ôn Hinh là thể đoán , chắc chắn là chồng cô .
Hai ăn ý cầm tờ báo lên xem, dùng báo che mặt, giả vờ như tồn tại.
Để tránh cho đôi vợ chồng trẻ chuyện riêng tư mà cảm thấy ngại ngùng.
lúc , liên lạc viên Vương Xuân Quang xông như một cơn lốc.
“Đội trưởng! Không... ... !” Anh thở hổn hển, lo lắng hét lên: “Người của đội sản xuất và đám bên khảo cổ đ.á.n.h !”
“Đánh với ai?” Triệu Thư Phạm vội vàng hỏi dồn.
“Là... là với... Hạ Cẩm Thiên!” Vương Xuân Quang khó khăn lắm mới hết câu.
Tay Ôn Hinh đang cầm ống khẽ run lên, cô kinh ngạc Vương Xuân Quang.
Hạ Cẩm Thiên?
Sao trùng hợp như ?
Lẽ nào ngôi mộ cổ chính là cái ở Tây Sơn ?
Thẩm Liệt Bình ở đầu dây bên cũng sững sờ, dường như thấy một cái tên ngờ tới — Hạ Cẩm Thiên?
Sao xuất hiện ở đội sản xuất?
“Ôn Hinh, xảy chuyện gì? Tại Hạ Cẩm Thiên ở đó?” Anh hỏi thẳng vấn đề.
“Em cũng rõ nữa!” Ôn Hinh vội vàng trả lời: “Bên em còn việc xử lý, chuyện nữa, tạm biệt!”
Nói xong, cô nhanh ch.óng cúp máy.
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Triệu Thư Phạm đầu tiếp tục hỏi Vương Xuân Quang, trong mắt đầy vẻ sốt ruột và lo lắng.
“Là họ khảo cổ, đào mộ tổ của , chuyện ai mà chịu cho ?”
Vương Xuân Quang lo lắng như lửa cháy đến nơi, kéo tay áo Triệu Thư Phạm : “Đội trưởng, ông mau ! Dân quân s.ú.n.g trong tay, đừng để xảy án mạng!”
“Bây giờ những ai ở hiện trường? Đã báo án ?” Triệu Thư Phạm vội hỏi.
“Chủ nhiệm trị an ở đó, báo án .” Vương Xuân Quang đáp.
“Được, Đại Tráng, Tiểu Ôn, hai cùng một chuyến.”
Triệu Thư Phạm đội mũ lên đầu, khoác áo, vội vã khỏi cửa.
Ôn Hinh và Lưu Đại Tráng vội vàng theo, Triệu Thư Phạm và liên lạc viên mỗi một chiếc xe đạp, Lưu Đại Tráng và Ôn Hinh một chiếc.
Một nhóm thẳng đến Tây Sơn, càng con đường Ôn Hinh càng thấy quen thuộc.
Trong lòng cô dấy lên một dự cảm lành, lẽ trùng hợp đến , đào mộ của Thẩm Kim Xuyên ?
Khi họ đến khu mộ, Ôn Hinh thầm thở phào nhẹ nhõm, , vẫn còn một cách với mộ của Thẩm Kim Xuyên.
ở đây tụ tập một đám đông xã viên.
Có tay cầm xẻng gỗ, nắm c.h.ặ.t cuốc, vác cuốc chim, cũng tay , nhưng ai nấy đều hùng hổ, mặt lộ vẻ hung tợn, như thể sắp sửa bắt đầu một trận chiến ác liệt.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Ôn Hinh qua khe hở của đám đông, thấy ba đàn ông đám xã viên vây c.h.ặ.t:
Một đàn ông lớn tuổi hơn, đội mũ tiến lên, sống mũi đeo cặp kính dày cộp, khí chất học giả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-232-khong-hay-roi-danh-nhau-roi.html.]
Hai là đàn ông trẻ hơn, một lỗ mũi nhét một cục giấy thấm đẫm m.á.u, mặt cũng trầy da, trông khá t.h.ả.m hại.
Người còn chính là Hạ Cẩm Thiên.
Chỉ thấy vắt vẻo như ông tướng một ngôi mộ, miệng ngậm một cọng cỏ, tùy ý gác một chân lên, vẻ mặt bất cần chằm chằm đám đang hằm hè .
Anh chuộng quân phục, nhưng bộ đồ màu xanh cỏ úa đầy chính khí mặc thành dáng một tên binh bĩ.
quần áo và mặt mũi đều khá sạch sẽ, xem vẫn ăn đòn.
Ôn Hinh quan sát một vòng trong đám đông, ánh mắt dừng ba em nhà họ Thẩm.
Hay thật, cả ba đều ở đây.
Thẩm Kiến Bình và Thẩm Vĩ Bình mặt đều vết thương, Thẩm Hòa Bình tóc tai rối bù, quần áo lấm lem, xem cũng tham chiến.
Cô chen qua đám đông đến bên cạnh ba họ, kéo Thẩm Kiến Bình một cái hỏi: “Các em ?”
“Chị dâu, họ đào mộ ba em.” Thẩm Hòa Bình thẳng tính .
Ôn Hinh chịu thua, dự cảm của cô đúng thật, nghĩ gì nấy!
“Các em tay ?” Ôn Hinh đ.á.n.h giá ba một lượt.
Thẩm Kiến Bình mím c.h.ặ.t môi, Thẩm Vĩ Bình im lặng , Thẩm Hòa Bình toe toét , “Hì hì, yên tâm ! Chị dâu, bọn em chịu thiệt !”
“Không chịu thiệt cái đầu!” Ôn Hinh tức đến mắng .
Cản trở khảo cổ là phạm pháp, hiểu ?
Ôn Hinh chằm chằm họ, giọng điệu nghiêm túc : “Ba đứa đằng , chuyện, càng tay, việc theo chị, ?”
“Biết ạ.” Thẩm Kiến Bình huých Thẩm Vĩ Bình một cái, Thẩm Vĩ Bình chậm rãi về phía đám đông, Thẩm Hòa Bình còn gì đó, Ôn Hinh lườm một cái, đành ngậm miệng theo.
Thẩm Kiến Bình nhấc chân định , cũng nghiêm túc với Ôn Hinh: “Mộ của ba đào.”
“Chị .” Ôn Hinh gật đầu.
Trong tâm thức của Trung Quốc, c.h.ế.t là lớn nhất, sự kính sợ đối với mộ tổ là tín ngưỡng văn hóa ăn sâu m.á.u thịt.
Khảo cổ liên quan đến việc đào mộ, ba câu hai lời là thể giải quyết .
Thôi Gia Vượng tức giận chỉ trích: “Các khảo cổ thì khảo cổ, thể đào mộ tổ của ?”
“Không chỉ đào mộ tổ, còn tay đ.á.n.h ? Các đúng là quá đáng.”
“Các ở đây loạn một hồi, thấy khảo cổ chỉ là cái cớ, các chính là một bọn trộm mộ.”
Mấy câu đầu Hạ Cẩm Thiên vẫn đổi sắc mặt, nhưng ba chữ cuối cùng thốt , ánh mắt chợt lạnh , cái sắc bén phóng về phía Thôi Gia Vượng, lời khinh miệt bật từ miệng .
“Mày mù ? Giấy phê duyệt của chính phủ bọn tao cầm mày thấy ?”
“Mọi xem, thái độ của là thế nào?”
Thôi Gia Vượng sang các xã viên bên cạnh , bản chim đầu đàn, nên xúi giục xã viên mặt.
“Mộ tổ của nhà họ Thôi, họ Quý, họ Vu chúng … còn nhà khác đều ở đây, đúng ?”
“!” Các xã viên đồng thanh đáp.
“Mọi đoàn kết , thể để họ đào mộ tổ của chúng !”
“Không đào!”
“Không ai phép đào mộ tổ của chúng !”
Vị học giả lớn tuổi ôn tồn : “Các vị đừng cố chấp cản trở, đây là cản trở công vụ, là hành vi phạm pháp.”
“Ông đào mộ tổ nhà khác phạm pháp ?” Thôi Gia Vượng vặn : “Là thất đức!”
“Khụ khụ!” Triệu Thư Phạm hắng giọng, “Để vài lời.”