Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 231: Đến Sớm Không Bằng Đến Đúng Lúc

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:15:59
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đó là đầu tiên cô từ quê lên thành phố tỉnh, ba dắt cô đến nhà nhị thúc.

 

Cô nhớ lúc đó giàn hoa trong sân leo đầy dây nho, trong bồn hoa đủ loại hoa rực rỡ đua khoe sắc.

 

Đó là đầu tiên trong đời cô nhà cửa thể như một tòa lâu đài.

 

thấy Ôn Hinh mặc một chiếc váy liền diềm hoa xinh , từ cầu thang ngập nắng bước xuống, ánh mặt trời, tà váy của nàng lấp lánh tỏa sáng.

 

Ôn Hinh lúc đó rực rỡ ch.ói mắt như một vầng thái dương treo cao.

 

Còn Ôn Nhu ánh hào quang của nàng giống như một con chuột nhà quê xám xịt, tự ti mặc cảm.

 

Dựa mà cùng họ Ôn, Ôn Hinh thể sống trong nhà lầu kiểu Tây như một nàng công chúa, còn cô chỉ thể đôi giày vải hở ngón, mặc quần áo vá chằng vá đụp, giống như một kẻ ăn mày.

 

Từ ngày hôm đó, , là từ khoảnh khắc đó, Ôn Nhu quyết định kéo Ôn Hinh từ trời cao xuống, giẫm nàng trong bùn đất.

 

Chỉ cần là của Ôn Hinh, cô đều cướp lấy.

 

Ôn Hinh đẩy xe đạp vài bước mới phát hiện hai lốp xe đều hết .

 

xổm xuống kiểm tra, hai cái van xe đều ai đó rút mất .

 

Ôn Hinh cạn lời đảo mắt một vòng, dựng xe đạp tìm Trần Sinh.

 

May mà Trần Sinh đây cũng từng mất van xe, nên ông để sẵn hai cái trong văn phòng để dự phòng.

 

“Xe đạp của cô mới thế , chẳng trách trộm van xe.” Trần Sinh giúp cô bơm xe .

 

“Không liên quan đến xe mới ạ, chỉ sợ là cố ý thôi.”

 

Ôn Hinh xổm bên cạnh xe đạp, lốp xe từ xẹp lép đến căng phồng, cục tức trong bụng cô cũng theo đó mà ngày một nhiều hơn.

 

Rút van xe đạp cũng giống như cào xước một chiếc Maserati, khiến cô đau lòng.

 

Thật là thất đức, tức giận gì thì cứ nhắm đây !

 

Trút giận lên xe đạp thì bản lĩnh gì chứ?

 

Bơm xong lốp xe, Ôn Hinh đợi một lúc, chắc chắn lốp .

 

Ôn Nhu trong góc lén lút Trần Sinh và cô bận rộn.

 

là ông trời mắt, cần cô tay cũng gây khó dễ cho Ôn Hinh.

 

Ác giả ác báo, để Ôn Hinh đối xử với nhà họ như , đáng đời!

 

Cảnh tình cờ Vương Xuân Chi thấy.

 

Vương Xuân Chi từ cổng lớn , đầu tiên thấy Trần Sinh và Ôn Hinh đang bơm xe đạp, bà chỉ liếc mắt trong cửa một cái thấy một góc áo trắng biến mất ở cửa.

 

Ngoài Ôn Nhu thì còn ai đây nữa?

 

Hay lắm!

 

Xem thật sự ý đồ bất chính với Trần Sinh, nếu tại cứ lén lén lút lút trộm Trần Sinh?

 

Vương Xuân Chi đời nào tin Ôn Nhu đang trộm Ôn Hinh.

 

Trong mắt bà, Trần Sinh là một đàn ông đầy sức hút, khỏi nhà là ai thấy cũng thích.

 

May mà bà tầm xa, đột nhiên đến kiểm tra, nếu bà đến chừng Ôn Nhu bên cạnh Trần Sinh mà .

 

Vương Xuân Chi thật sự hối hận vì ham rẻ mà sắp xếp cho Ôn Nhu trạm y tế, đây chẳng là dẫn sói nhà ?

 

Bà ngày nào cũng đến canh chừng cũng là cách, vẫn nghĩ một kế vẹn .

 

Xác định lốp xe , Ôn Hinh lúc mới yên tâm rời .

 

Cô đến đội sản xuất một chuyến, nộp hóa đơn mua len mấy hôm .

 

Tình cờ Lưu Đại Tráng và Triệu Thư Phạm đều ở văn phòng đội, Lưu Đại Tráng hổ là trạng nguyên khối tự nhiên của kiếp , ba ngày sắp xếp bộ sổ sách cũ một cách rõ ràng.

 

Còn lập sổ chi tiết mới, khiến các khoản thu chi của mỗi tiểu đội càng thêm rõ ràng, cho dù kế toán cũng thể hiểu ngay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-231-den-som-khong-bang-den-dung-luc.html.]

Triệu Thư Phạm thấy Ôn Hinh liền hết lời khen ngợi Lưu Đại Tráng.

 

“Tiểu Ôn, cô đúng là mắt , giúp đội tìm một trợ thủ đắc lực.”

 

“Đây công của , là do năng lực.” Ôn Hinh khiêm tốn .

 

Triệu Thư Phạm hỏi: “Tiểu Ôn, gần đây tiến độ sản xuất khăn choàng và hoa cài tóc thế nào ?”

 

Ôn Hinh đáp: “Mấy ngày nay đội sản xuất nhiều việc, năm một ngày thể tám chín chiếc khăn choàng, chắc vài ngày nữa bắt đầu cày cấy vụ xuân, tiến độ sẽ chậm một chút.”

 

“Ừm, cô theo sát việc , đây là dự án tạo thu nhập đầu tiên của đội sản xuất chúng , nhất định cho .”

 

Triệu Thư Phạm đắc ý : “ báo cáo chuyện hợp tác xã thủ công lên lãnh đạo công xã, lãnh đạo cũng coi trọng, bây giờ cả công xã đều đang chúng , chờ chúng nên thành tích, gương cho đấy!”

 

“Đội trưởng, nhất định sẽ cố gắng hết sức.” Ôn Hinh vui vẻ đáp.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Việc công nhận, đương nhiên khiến phấn chấn.

 

Đang chuyện, chuông điện thoại reo lên.

 

Triệu Thư Phạm nhấc máy, “A lô, xin chào!”

 

Nói xong ông sững , ngẩng đầu Ôn Hinh, đưa ống qua, hạ giọng .

 

“Tìm cô đấy.”

 

?”

 

Ôn Hinh giật , đến sớm bằng đến đúng lúc, mấy ngày đến đội, đến điện thoại của cô.

 

Là ai?

 

Trần Hiểu Vân, là Thẩm Liệt Bình?

 

Bất kể là ai, tim Ôn Hinh cũng đập thình thịch.

 

Cô hít sâu một , thầm hắng giọng, mới khẽ ống đang nắm c.h.ặ.t trong tay: “Xin chào, là Ôn Hinh.”

 

Đầu dây bên im lặng một lúc, đó vang lên một tiếng trầm thấp vài phần trêu chọc.

 

Ngay đó, cô thấy giọng khiến tim đập nhanh, thở dồn dập — Thẩm Liệt Bình.

 

Giọng như dòng điện gột rửa và tô điểm, càng trở nên đầy từ tính.

 

Giọng điệu trầm thấp , như đang thì thầm bên tai, giống như kề sát tai thổi khí, mỗi một chữ đều như dòng nước nhỏ chảy tai, trong nháy mắt mang đến cho một cảm giác tê dại khó tả.

 

“Thật trùng hợp, cuối cùng cũng cần phiền liên lạc viên truyền lời nữa .”

 

Lời của đơn giản rõ ràng, nhưng ý tứ sâu xa bên trong khiến Ôn Hinh khỏi đỏ mặt.

 

“Giờ đang huấn luyện ?” Ôn Hinh liếc đồng hồ, nhỏ giọng hỏi.

 

“Vừa kết thúc.” Thẩm Liệt Bình đáp.

 

Nghe xong câu trả lời , cả hai đều im lặng một lúc.

 

Thẩm Liệt Bình đột nhiên cảm thấy, nếu nhanh ch.óng tìm một chủ đề thích hợp để , e rằng giữa họ sẽ nhiều chuyện chung để .

 

Thế là, nhanh ch.óng vận động trí não suy nghĩ, nhanh nghĩ một chủ đề, nhàn nhạt mở lời: “Em còn nhớ chuyện chúng gặp ông Lý tàu hỏa ?”

 

“Sao ạ?” Giọng Ôn Hinh lộ một tia nghi hoặc.

 

Rõ ràng, cô chút hiểu tại Thẩm Liệt Bình đột nhiên nhắc đến chuyện .

 

Thấy phản ứng của Ôn Hinh, Thẩm Liệt Bình khẽ một tiếng, giải thích: “Anh đoán lẽ em quên , nhưng vẫn gọi điện thoại nhắc em một tiếng. Em hứa chủ nhật tuần sẽ đến dự đám cưới cháu trai ông đấy.”

 

“Ồ,” Ôn Hinh lúc mới bừng tỉnh, như thể nhớ chuyện .

 

Nếu Thẩm Liệt Bình nhắc, cô thật sự sẽ quên bẵng mất. Cô chút ngượng ngùng : “Anh đúng thật, em đúng là suýt nữa thì quên mất.”

 

Thẩm Liệt Bình sự áy náy trong lời của Ôn Hinh, tâm trạng trở nên vô cùng vui vẻ, nhịn một tiếng.

 

Sau đó, quan tâm hỏi: “Gần đây trong đội bận lắm ? Có vì quá bận nên mới quên mất chuyện ?”

 

 

Loading...