Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 214: Chuyện Của Người Lớn Cứ Để Người Lớn Tự Giải Quyết

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:15:42
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Hán Sinh nắm lấy cánh tay Phương Phương, đầu với Ôn Hinh: “Tiểu Hinh, đưa Tiểu Nguyên !”

 

Ôn Hinh ôm lấy Lục Tông Nguyên, nhưng Lục Tông Nguyên như đóng đinh xuống đất, hề nhúc nhích.

 

“Tiểu Nguyên, em ở đây em sẽ kiểm soát cảm xúc, chúng tránh một chút ?”

 

“Chuyện của lớn cứ để lớn tự giải quyết, ?”

 

Nghe lời Ôn Hinh, Lục Tông Nguyên ngẩng đầu cô một cái, về phía Phương Phương và Lục Hán Sinh.

 

Có lẽ hiểu ý của Ôn Hinh, nó ngoan ngoãn cùng cô về phía đầu của con hẻm.

 

“Tiểu Nguyên, con cho !”

 

“Ôn Hinh, cô để Tiểu Nguyên cho !”

 

Mặc cho Phương Phương ở phía la hét thế nào, Ôn Hinh và Lục Tông Nguyên hề dừng một bước.

 

Đợi bóng dáng họ biến mất trong con hẻm, Lục Hán Sinh dùng sức đẩy mạnh Phương Phương , Phương Phương loạng choạng ngã xuống đất.

 

Lục Hán Sinh tiến lên một bước, túm lấy cổ áo bà , dùng hết sức tát một cái.

 

“Phương Phương, cái tát Tiểu Nguyên đ.á.n.h.”

 

Phương Phương Lục Hán Sinh tát cho sững sờ, bà vẫn luôn cho rằng Lục Hán Sinh dù khiêu khích thế nào cũng sẽ động đến một ngón tay của bà .

 

Ông chỉ là một tên mọt sách, một thầy giáo, một kẻ nhu nhược.

 

Lúc , Lục Hán Sinh nghiêm nghị :

 

“Cô căn bản xứng để Tiểu Nguyên gọi cô là .”

 

“Cô tưởng lúc Tiểu Nguyên về thấy vết thương ?”

 

“Cô tưởng các đối xử với nó thế nào ?”

 

“Cô tưởng là nhờ quan hệ lưng mới giành quyền nuôi con ?”

 

“Cô sai , là lấy bằng chứng các ngược đãi nó từ hàng xóm láng giềng của cô. Tòa án mới xử cho Tiểu Nguyên thuộc về .”

 

với Tiểu Nguyên nguyên nhân , là để cho nó một chút gian ảo tưởng.”

 

cô, khiến nó tuyệt vọng.”

 

Lục Hán Sinh nghiến c.h.ặ.t răng, cảm xúc phẫn nộ thể kiềm chế.

 

Lạnh lùng chằm chằm bà , giọng lạnh như băng: “Nói với cô câu cuối cùng, nếu bệnh viện tâm thần, thì hãy ngoan ngoãn cho .”

 

Nói xong, ông đẩy gọng kính, vuốt tóc, thèm Phương Phương một cái, sải bước đuổi theo Ôn Hinh và những khác.

 

Mặt Phương Phương sưng lên, đau rát.

 

Vừa dường như Lục Hán Sinh dọa cho hồn bay phách lạc, bây giờ suy nghĩ của bà mới dần dần trở về với cơ thể.

 

thất thần đất, nức nở.

 

Không ai rõ, là vì đ.á.n.h quá đau mà , vì lý do khác.

 

ai sẽ quan tâm đến bà chứ?

 

Những hàng xóm cũ trốn trong nhà , đều đang lén xem trò vui của bà .

 

Đợi đến khi họ tụ tập , chắc chắn sẽ thảo luận về chuyện hôm nay, đến lúc đó chắc chắn sẽ tóm gọn thành một từ – Gieo gió gặt bão!

 

Khi Lục Hán Sinh đuổi kịp Ôn Hinh, thấy hai đang lề đường, mỗi cầm một xiên kẹo hồ lô.

 

“Tiểu Nguyên, lý tưởng của em là gì?”

 

“Chăm sóc cho ba em.”

 

“Ừm~ ngoài cái đó , lý tưởng của riêng em.”

 

Lục Tông Nguyên nghiêm túc suy nghĩ một lúc, trả lời mà hỏi ngược : “Lý tưởng của chị Tiểu Hinh là gì?”

 

“Chị !”

 

Trên mặt Ôn Hinh lộ nụ dịu dàng, chậm rãi : “Làm một ích cho xã hội.”

 

“Đây mà là lý tưởng gì chứ?”

 

Lục Tông Nguyên nghiêm túc : “Em một kiến trúc sư, xây dựng những ngôi nhà thể khiến cảm thấy hạnh phúc.”

 

“Tiểu Nguyên, lý tưởng của em thật tuyệt!” Ôn Hinh giơ ngón tay cái về phía nó, “Nếu là em, nhất định thể thực hiện .”

 

Lục Tông Nguyên ngại ngùng cúi đầu, gặm kẹo hồ lô.

 

Lục Hán Sinh lưng họ, đau lòng hai đứa trẻ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-214-chuyen-cua-nguoi-lon-cu-de-nguoi-lon-tu-giai-quyet.html.]

 

Trong lúc ông để ý, những đứa con của ông trưởng thành.

 

“Tiểu Hinh, Tiểu Nguyên, hai đứa ăn gì thế?” Ông điều chỉnh cảm xúc, hỏi với giọng điệu vui vẻ.

 

“Ối, kẹo hồ lô, Tiểu Nguyên, để cho ba một viên, , hai viên, ba hai viên cùng .”

 

“Được ! Cho ba ba viên.” Lục Tông Nguyên mỉm đưa kẹo hồ lô qua.

 

Nó quan tâm Lục Hán Sinh, sợ ông sẽ thương.

 

Lục Hán Sinh vui mừng sờ đầu con trai, đứa trẻ hiểu chuyện như , đáng để ông vui mừng và tự hào.

 

Theo yêu cầu của Lục Hán Sinh, Ôn Hinh chuyến tàu chiều về.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Vì về đến nhà tối, Lục Hán Sinh cảm thấy một cô gái một thật sự an .

 

Bèn đổi thành vé tàu sáng sớm hôm , Ôn Hinh ở nhà khách thêm một đêm.

 

Một đêm chuyện gì xảy , sáng sớm hôm Ôn Hinh chuyến xe buýt đầu tiên đến ga tàu.

 

Vất vả một chặng đường, đến chiều mới về đến công xã Tân Dân.

 

Xe dừng , thấy Thẩm Kiến Bình đẩy xe đạp ở cửa bến xe khách, dường như đang đợi ai đó.

 

Ôn Hinh vội vàng lấy hoa quả và bánh ngọt từ trong gian , hai túi lớn nặng trĩu.

 

Vừa xuống xe định chào hỏi, Thẩm Kiến Bình phát hiện , vẫy tay gọi.

 

“Chị dâu, bên !”

 

“Nhị Bình, em đến đây?”

 

Ôn Hinh vất vả xách túi lớn về phía , Thẩm Kiến Bình vội vàng dựng xe đạp chạy tới.

 

Nhận lấy hai túi lớn, nhanh nhảu : “Thầy Lục gọi điện cho đại đội, chị giờ về đến nhà.”

 

“Thầy Lục , đón chị thì gọi cho văn phòng của thầy.”

 

“Vậy ? Thầy nghĩ thật chu đáo.” Ôn Hinh cảm thấy bất ngờ.

 

Cho dù xe ban ngày, Lục Hán Sinh cũng yên tâm, còn sắp xếp đón.

 

Thẩm Kiến Bình treo hai cái túi lên ghi đông xe, Ôn Hinh bên cạnh , hai về phía bưu điện.

 

Lúc , từ trong bưu điện một mập một gầy.

 

Thấy hai họ, vội vàng cung kính gọi một tiếng “Nhị ca, chị dâu”.

 

Ôn Hinh kỹ, thì là hai tên đàn em của Chu Binh, hình như tên là Mập và Khỉ.

 

Thẩm Kiến Bình lạnh lùng gật đầu.

 

Ôn Hinh dò xét sắc mặt , chút lo lắng vẫn cắt đứt quan hệ với những .

 

Mập vội hỏi: “Nhị ca dạo bận gì thế? Có cần giúp gì ?”

 

Khỉ cũng ân cần : “Nhị ca chuyện gì cứ lên tiếng!”

 

nhị ca của các , đừng gọi như .” Thẩm Kiến Bình chút khó chịu nhíu mày.

 

Cậu cũng sợ Ôn Hinh hiểu lầm vẫn còn qua với đám .

 

Trước đó rõ ràng, cắt đứt quan hệ với họ .

 

Hơn một tháng nay cũng gặp đám , ai ngờ hôm nay lên trấn, tình cờ gặp .

 

Tuyệt đối đừng để Ôn Hinh hiểu lầm, cải tà quy chính, quyết định con đường quang minh chính đại .

 

Thấy thái độ của Thẩm Kiến Bình lạnh lùng như , Mập và Khỉ một lời một câu bắt đầu .

 

“Nhị ca, đừng chấp nhặt với em nữa, với Binh ca dập đầu lạy , đó là em ruột thịt đ.á.n.h gãy xương còn liền gân.”

 

“Có câu thế nào nhỉ, một ngày là em, cả đời là em.”

 

Nghe hai một xướng một họa, Ôn Hinh bên cạnh như : “Hình như câu gốc là một ngày thầy, cả đời cha.”

 

Hai mặt cứng đờ, gượng: “Chị dâu, đại khái là ý đó.”

 

“Mập, Khỉ, chúng rõ ràng , nước sông phạm nước giếng.”

 

Nghe giọng điệu của Thẩm Kiến Bình kiên quyết như , Mập và Khỉ liếc , chán nản bĩu môi.

 

“Nhị ca, cho dù em kết nghĩa nữa, với Binh ca vẫn thể trở thành họ hàng!”

 

“Họ hàng? Họ hàng gì?” Thẩm Kiến Bình khó hiểu hỏi.

 

 

Loading...