Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 213: Vấn Đề Cá Nhân Của Thầy Lục

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:15:41
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thầy ơi, thầy xem xét vấn đề cá nhân của ?”

 

Lục Hán Sinh lắc đầu, “Không gì để xem xét cả.”

 

Ông hiền từ Lục Tông Nguyên : “ thấy và Tiểu Nguyên sống như , từng tuổi , trẻ chắc chắn để ý đến , lớn tuổi mang theo con cái. Không dễ gặp phù hợp.”

 

“Thay vì dành thời gian tìm đối tượng, chi bằng dành nhiều thời gian hơn cho Tiểu Nguyên, bù đắp thời gian chúng xa cách.”

 

“Thôi ! Con cần bù đắp .”

 

Lục Tông Nguyên thờ ơ , “Thầy cần nghĩ cho con, nên tìm thì cứ tìm !”

 

Lục Hán Sinh kinh ngạc Lục Tông Nguyên, thể ngờ từ miệng nó thể những lời trưởng thành như .

 

Có lẽ trong mắt ông, nó vẫn là đứa trẻ tám tuổi!

 

ông , trải nghiệm ăn nhờ ở đậu khiến Lục Tông Nguyên trưởng thành nhanh.

 

“Thằng nhóc , chê bai ?” Lục Hán Sinh cầm đũa gõ nhẹ đầu nó.

 

tìm đấy, con ?”

 

Lục Tông Nguyên chán nản đảo mắt xem thường.

 

Ôn Hinh đột nhiên nghĩ đến Trần Hiểu Vân, ly hôn, con, dường như hợp với Lục Hán Sinh.

 

cô cũng chỉ nghĩ thôi, chuyện bà mai cô .

 

Nhiều lúc, ngoài thấy hợp, chắc thật sự hợp.

 

Chuyện tình cảm như uống nước, nóng lạnh tự .

 

Họ đều là những trưởng thành trải qua tổn thương tình cảm, đến với , trong lòng họ tự rõ hơn.

 

Giống như chính cô, lẽ ngoài sẽ cảm thấy cô và Thẩm Liệt Bình hợp, tuổi tác chênh lệch nhiều, gia đình và học thức đều cách.

 

Ôn Hinh cô và Thẩm Liệt Bình thật sự hợp.

 

Anh thể mang cho cô cảm giác an trọn vẹn, sẽ chèn ép cô, sẽ thật lòng suy nghĩ cho cô, sẽ thành tâm khen ngợi cô, còn sẽ cảm thấy tự hào vì cô.

 

Anh thể mang cho cô giá trị tinh thần nhất, khiến cô tự tin hơn.

 

Đối với Ôn Hinh, sự đủ đầy về tinh thần quan trọng hơn sự đủ đầy về vật chất.

 

Những thứ kiếp ở nhà họ Chu và nhà họ Ôn, Thẩm Liệt Bình đều thể cho cô, những điều đủ .

 

Ăn cơm xong, ở nhà Lục Hán Sinh một lúc, Ôn Hinh liền cáo từ.

 

Lục Hán Sinh và Lục Tông Nguyên nhất quyết tiễn cô bến xe.

 

Ba khóa cửa lớn, bao xa, thấy Phương Phương xách một cái túi tới.

 

Thấy ba họ cùng ngoài, Phương Phương sững một lúc, vội vàng nở nụ chào hỏi:

 

“Tiểu Nguyên! Mẹ đến thăm con đây.”

 

Nhìn thấy nụ của bà , Lục Tông Nguyên bất giác lùi một bước, Ôn Hinh từ trong mắt nó thấy sự sợ hãi, cô khẽ nắm lấy tay nó, âm thầm cổ vũ.

 

Lục Hán Sinh để ý đến ánh mắt của Lục Tông Nguyên, ông lạnh lùng : “Cô đến gì?”

 

đến thăm Tiểu Nguyên, mua cho con bánh rán con thích ăn nhất .” Phương Phương mật về phía Lục Tông Nguyên.

 

Lục Hán Sinh giơ tay cản bà , “Cô đừng phiền chúng .”

 

“Lục Hán Sinh, cho dù quyền nuôi con thuộc về , cũng đổi sự thật ruột của Tiểu Nguyên, thăm con trai ruột của là chuyện pháp luật cho phép, dựa cho phép?” Phương Phương chịu thua kém .

 

“Chỉ dựa việc cô xứng nó.” Lục Hán Sinh nể nang .

 

Ôn Hinh cảm thấy tay Lục Tông Nguyên run, cô nhớ đến Vương Quân hung bạo, và đứa con trai mập của Vương Quân, dám nghĩ, họ ngược đãi Lục Tông Nguyên ?

 

Mới khiến nó đ.á.n.h chảy m.á.u mũi cũng hé răng lóc, mới khiến nó thấy Phương Phương thì trong lòng sợ hãi.

 

xứng? Nó là do m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh , là m.á.u thịt của , cho gặp nó?” Phương Phương đột nhiên trở mặt, gào thét điên cuồng.

 

“Nếu cho gặp nó, sẽ đến đơn vị loạn, xem là mất mặt mất mặt?”

 

“Dù cũng mất việc, nhà cũng tan, cho sống yên , thì ai cũng đừng hòng sống yên !”

 

“Đồ điên!” Lục Hán Sinh chán ghét trừng mắt , tiếp tục về phía .

 

Phương Phương dang tay chặn đường.

 

điên đấy! Là ai ép? Còn ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-213-van-de-ca-nhan-cua-thay-luc.html.]

“Nếu đồng ý tái hôn, Tiểu Nguyên thể ruột ?”

 

“Lục Hán Sinh, hận !”

 

“Cô tránh !” Lục Hán Sinh lạnh lùng quát.

 

tránh! Có giỏi thì đ.á.n.h !” Phương Phương ngẩng mặt lên thách thức Lục Hán Sinh.

 

“Có gan thì đ.á.n.h ! Anh dám đ.á.n.h ?”

 

“Anh chính là một kẻ nhu nhược, đừng tưởng thư ký tỉnh ủy là ghê gớm, vẫn là một kẻ vô dụng!”

 

Lục Hán Sinh căng mặt, hai tay bên hông nắm c.h.ặ.t thành quyền.

 

Ông đ.á.n.h bà ?

 

đây là mặt con trai, ông thể đ.á.n.h ruột của nó.

 

Đây là sự yêu thương dành cho con trai, ông gương cho con trai, đ.á.n.h phụ nữ là đúng.

 

Đặc biệt là thể đ.á.n.h phụ nữ của , dù chỉ là từng.

 

Đây chính là vợ từng chung chăn gối với ông, đây chính là phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh Tiểu Nguyên.

 

Sao trở nên xa lạ đến ?

 

“Phương Phương, lúc đầu thật sự mù mắt.” Ông thể nhịn nữa mà .

 

“Bây giờ thừa nhận mù mắt, muộn !”

 

Phương Phương đắc ý : “Lục Hán Sinh, cho dù tài giỏi, phận đến , vẫn là ruột của Tiểu Nguyên.”

 

“Cả đời cũng đừng hòng thoát khỏi !”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

“Câm miệng!”

 

Lời Phương Phương dứt, Lục Tông Nguyên tức giận gầm lên một tiếng, đôi mắt nó như phun lửa chằm chằm bà , giống như ánh mắt đứa trẻ mập đ.á.n.h nó.

 

“Tiểu Nguyên.” Ôn Hinh nắm c.h.ặ.t t.a.y nó, ôm nó lòng.

 

Nhẹ nhàng : “Họ cãi liên quan đến em, là vấn đề của họ.”

 

“Chị đưa em rời khỏi đây.”

 

“Không!”

 

Lục Tông Nguyên giãy khỏi vòng tay cô, nhưng tay vẫn cô nắm c.h.ặ.t, nó tiến lên một bước, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu với Phương Phương.

 

“Bà đừng như nữa.”

 

?”

 

Phương Phương trợn trừng mắt, lòng trắng gần như lộ hết , khuôn mặt xinh vốn trong phút chốc trở nên dữ tợn đáng sợ.

 

“Đều là do ba con ép, là ông chia rẽ con chúng , là ông khiến con một gia đình trọn vẹn.”

 

“Con hận thì hãy hận ông !” Phương Phương tức giận chỉ Lục Hán Sinh.

 

Cánh tay Lục Tông Nguyên run lên, Ôn Hinh nắm c.h.ặ.t t.a.y nó. Nhỏ giọng : “Tiểu Nguyên, đừng sợ! Có chị và ba ở đây, ai thể hại em.”

 

“Không, con lớn .”

 

Đáy mắt Lục Tông Nguyên đỏ hoe, là đỏ vì , mà là đỏ vì khô rát.

 

Giống như đáy mắt sắp chảy m.á.u, chỉ cần lắc đầu là thể văng một vũng m.á.u đỏ tươi.

 

Nó trợn to mắt chằm chằm Phương Phương, môi run run, thốt những lời lạnh như băng.

 

“Kể từ lúc bà cha con Vương Quân cùng đ.á.n.h con, bà còn là của con nữa.”

 

“Người thể gọi là , nhất định là yêu thương con cái, che chở con cái.”

 

“Còn bà…”

 

Con ngươi của Lục Tông Nguyên lóe lên, ánh nước dâng lên, nhưng nó cố gắng kìm nén , một cách thể chối cãi:

 

“Không !”

 

“A…” Phương Phương bịt tai gào thét điên cuồng.

 

“Lục Hán Sinh, là xúi giục nó, là !”

 

Phương Phương điên cuồng lao về phía Lục Hán Sinh…

 

 

Loading...