Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 210: Chùa Lạnh Thắp Hương, Gặp Được Quý Nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:15:38
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh về Kinh ,” Ôn Hinh , đưa quà qua.
Bà Triệu trách móc: “Đến thì đến, còn mang đồ gì?”
Ôn Hinh nghiêm túc : “Hôm qua chồng cháu kể cho cháu chuyện xảy xe, nếu ông bà bênh vực, sẽ gây hậu quả nghiêm trọng thế nào cho gia đình chúng cháu.”
“Đây chỉ là một chút tấm lòng của cháu, xin ông bà nhất định nhận.”
“Đó là việc chúng nên .” Ông Triệu ha hả mời cô xuống ghế sofa.
“Chồng cháu thật là một , bất kể cô đồng chí gì, dù lóc, cũng hề lay động.”
“Cô đồng chí còn cháu xứng với ! đồng chí Thẩm , cháu là vợ , là chăm sóc cả đời.”
Hai ông bà mỗi một câu kể chuyện xe.
Ôn Hinh vô cùng cảm động, “Hai ông bà chính là quý nhân của vợ chồng cháu! Sau chúng cháu nhất định sẽ coi hai ông bà như bậc trưởng bối trong nhà.”
Triệu Viễn Chinh ông cụ cố chấp, thà tự tìm tòi bài t.h.u.ố.c dân gian để uống, chứ chịu tin tưởng bệnh viện.
Hôm qua hẹn Ôn Hinh đến khám bệnh cho ông Triệu, nhưng rõ với ông Triệu.
Chỉ sợ ông vui, đuổi Ôn Hinh .
Thấy họ chuyện hợp , Triệu Viễn Chinh thuận thế : “Bố, Ôn Hinh học Đông y, tổ tiên nhà cô đều là thầy t.h.u.ố.c Đông y, là nhân tiện để cô xem giúp bố?”
“Đồng chí tiểu Ôn còn là bác sĩ ?” Ông Triệu ngạc nhiên hỏi.
“Vâng, lát nữa cháu còn tiện đường thăm một bệnh nhân, nên mang theo hộp t.h.u.ố.c.”
Ôn Hinh xong liếc Triệu Viễn Chinh, Triệu Viễn Chinh lặng lẽ gật đầu.
Lục Hán Sinh luôn khen Ôn Hinh thông minh, là một tố chất học tập , ban đầu Triệu Viễn Chinh còn tưởng Ôn Hinh là một con mọt sách.
Xem , cô gái nhỏ mắt , tùy cơ ứng biến.
Bản điều kiện ưu việt, lưng còn Lục Hán Sinh và Trần Hiểu Vân chống đỡ, lâu nữa nhất định sẽ nên chuyện lớn.
Ôn Hinh kết giao với Triệu Viễn Chinh khi phất lên, lúc Triệu Viễn Chinh cũng nảy sinh ý nghĩ tương tự.
Ôn Hinh kiểm tra cho ông Triệu một lượt, bà Triệu lấy phim chụp đây của ông cho Ôn Hinh xem.
Ôn Hinh chỉ phim : “Ông ơi, đây là tim của ông hiện tại, bác sĩ với ông tình hình cụ thể chứ ạ?”
“Hừ, ông là đúng ? Tim mọc trong bụng , thoải mái ?” Ông Triệu kiêu ngạo .
Ôn Hinh giơ nắm đ.ấ.m lên, nghiêm túc : “Tim bình thường của chúng nên hình dạng gần giống nắm đ.ấ.m, nhưng ông xem tim của ông bây giờ, bộ phận lồi , là hình trái tim hình chiếc ủng rõ rệt.”
“Bác sĩ chắc chắn với ông, nếu chú ý từ bây giờ, thể nguy cơ mắc bệnh mạch vành, đau thắt n.g.ự.c.”
“Tiểu Ôn, bác sĩ đây cũng như , đều nhấn mạnh bắt ông cai rượu, nhưng ông !” Bà Triệu bất đắc dĩ .
“Rượu là tinh hoa của ngũ cốc, càng uống càng trẻ, bà hiểu .” Ông Triệu .
Triệu Viễn Chinh lo lắng hỏi: “Làm bây giờ? Còn chữa ?”
“Đừng vội,” Ôn Hinh cho một ánh mắt đừng nóng vội, từ tốn .
“Huyết áp của ông bây giờ vẫn khá , điều liên quan đến việc ông thường xuyên tập thể d.ụ.c.”
“Thấy , tiểu Ôn cũng thường xuyên tập thể d.ụ.c.” Ông Triệu vẻ mặt đắc ý.
“Ông ơi, tình hình của ông ở chỗ cháu thật sự nghiêm trọng.”
Ôn Hinh cho bà Triệu một ánh mắt an tâm, : “Trước tiên uống t.h.u.ố.c Bắc của cháu một thời gian, đó đến bệnh viện tái khám, chúng xem hiệu quả.”
“Chỉ uống t.h.u.ố.c Bắc thôi ?” Triệu Viễn Chinh một động tác châm cứu.
Ôn Hinh lắc đầu : “Uống t.h.u.ố.c Bắc là , cháu sẽ để cho bà một công thức món ăn t.h.u.ố.c, cách ba năm ngày ăn một , từ từ sẽ khỏi.”
“Nghe thấy , từ từ sẽ khỏi.”
Ông Triệu vui vẻ , vui như một đứa trẻ.
Bà Triệu cũng thở phào nhẹ nhõm, Ôn Hinh tiện thể kiểm tra cho bà Triệu.
Bà cụ bệnh thấp khớp chân, cái càng dễ hơn, cô kê cho bà một đơn t.h.u.ố.c Bắc uống, và một đơn t.h.u.ố.c ngâm chân, t.h.u.ố.c Bắc ngày uống hai , mỗi ngày khi ngủ ngâm chân nửa tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-210-chua-lanh-thap-huong-gap-duoc-quy-nhan.html.]
Ôn Hinh đảm bảo: “Bảy ngày thấy hiệu quả, một tháng thể chữa khỏi tận gốc.”
“Thật ? Vậy thì quá.”
Điều khiến bà Triệu vui mừng khôn xiết, hai chân của bà cứ đến ngày âm u mưa gió là đau nhức dữ dội, những năm nay chịu khổ ít.
“Vậy uống bao lâu?” Ông Triệu vội hỏi.
Ôn Hinh đáp: “Liệu trình của ông dài hơn của bà, đơn t.h.u.ố.c cũng đổi tùy lúc, vội.”
“Không ảnh hưởng đến việc uống rượu chứ?”
“Nên uống ít.”
“Uống thì ?”
“Nên uống ít.”
Nhìn Ôn Hinh tủm tỉm, ông Triệu bất đắc dĩ bĩu môi.
“Bố, bố cứ lời Ôn Hinh, đợi bố khỏi bệnh, ăn gì thì ăn, uống gì thì uống.” Triệu Viễn Chinh khuyên.
“Vậy uống hết thang t.h.u.ố.c , thì tìm tiểu Ôn kê t.h.u.ố.c ở ?” Ông Triệu nghĩ đến vấn đề mấu chốt.
“Cách vài ngày cháu về thành phố một .”
Ôn Hinh suy nghĩ một chút : “Hoặc nếu ông tiện đến công xã Tân Dân ở Hà Thành, thì đến thẳng nhà cháu cũng .”
“Vậy đến Hà Thành, xe còn nhanh hơn đến đây!” Ông Triệu .
Kê xong t.h.u.ố.c cho hai ông bà, Triệu Viễn Chinh tiễn Ôn Hinh cửa, liên tục cảm ơn.
“Thư ký Triệu, đừng khách sáo với em.”
Ôn Hinh thành khẩn : “Chúng em và ông bà thật sự duyên, hai thể tin tưởng em, là vinh hạnh của em!”
“Ôn Hinh, và chồng em tuổi tác cũng gần bằng , em cứ gọi là Triệu !”
Triệu Viễn Chinh : “Sức khỏe của bố , giao phó cho em cả đấy.”
“Không vấn đề gì, Triệu.” Ôn Hinh vui vẻ đáp.
Không ngờ dễ dàng kết giao với Triệu Viễn Chinh như , kiếp , để kết giao với tốn ít tâm tư và tiền bạc!
Chẳng trách xưa thường “chùa lạnh thắp hương, ắt gặp quý nhân”.
Thật , trong lòng Triệu Viễn Chinh cũng nghĩ như .
Còn vài tiếng nữa mới đến giờ tàu về, Ôn Hinh đến cửa hàng thực phẩm phụ mua một ít hoa quả, bánh ngọt, bánh mì cất gian.
Biết Trần Hiểu Vân công tác về, liền định thăm Lục Hán Sinh mới .
Cô từ miệng Triệu Viễn Chinh hôm nay Lục Hán Sinh cũng nghỉ, liền thẳng đến nhà ông.
Đến đầu ngõ, tìm một góc lấy một phần hoa quả và bánh ngọt.
Vừa định tiếp, bỗng nhiên thấy ở sâu trong ngõ, mấy đứa trẻ đang vây một đứa trẻ ở giữa, đứa đẩy một cái, đứa đẩy một cái.
Đứa cầm đầu cao to, sắp cao bằng Ôn Hinh, béo đến mức thể nhét Ôn Bảo.
Nó véo tai đứa trẻ ở giữa, quát hỏi: “Tiền ?”
“Bố mày tiền ? Sao mày mang tiền đến?”
“Đã với mày , đưa tiền là đ.á.n.h.”
Đứa trẻ ở giữa gầy gò, mặt xanh xao vàng vọt, tai đau đến mức mặt biến dạng.
hề chút nào chịu thua, hai tay nắm lấy tay đứa trẻ béo, nhấc chân lên đá nó.
Đứa trẻ béo buông tay, tát một cái mặt nó, đứa trẻ đ.á.n.h lảo đảo một cái, hai mắt lộ ánh hung dữ, như một con báo nhỏ lao tới.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
nó là đối thủ của đứa trẻ béo và đám trẻ , nhanh chúng đ.á.n.h ngã xuống đất.
Đây là bắt nạt ?
Ôn Hinh lạnh lùng quát: “Làm gì đấy? Buông tay!”