Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 208: Mùi Vị Của Kẹo Cam
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:15:36
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Liệt Bình khó hiểu Ôn Hinh, hết suy nghĩ trong lòng , còn thiếu ở ?
Thấy ngơ ngác, Ôn Hinh mỉm .
Lời tỏ tình như , thật sự quá qua loa.
Một câu “ nghĩ chắc là thích em nên mới như ” và “ thích em” là hai chuyện khác ?
Ngụ ý của câu là thích em, còn ý nghĩa của câu rõ ràng minh bạch.
Thẩm Liệt Bình lẽ cảm thấy là một ý, nhưng Ôn Hinh cho là .
Anh thích em nên là một câu trả lời đơn giản rõ ràng, chứ là nghĩ, cho là…
“Anh cứ từ từ nghĩ ! Đồ ngốc Đại Bình!” Cô chọc trán .
Thẩm Liệt Bình né tránh, một tay nắm lấy tay cô, dùng sức kéo cô lòng.
“Nha đầu, dám ngốc!”
“Em còn gọi là Đại Bình, lớn nhỏ.”
“Xem xử lý em thế nào!”
Anh trò cù lét cô, khiến cô uốn éo ngớt.
Cười một lúc, Ôn Hinh bắt đầu xin tha, “Haha, đừng đùa nữa, đừng đùa nữa!”
“Em còn ngốc ?”
Anh tìm đúng huyệt nhột của cô, ngón tay cái ấn mạng sườn cô, Ôn Hinh liền kìm mà .
“Haha… nữa, haha…”
Thẩm Liệt Bình dừng tay, Ôn Hinh cúi ôm bụng đau, thoát khỏi lòng .
Quay mặt quỷ với , “Lêu lêu!”
“Hả?” Thẩm Liệt Bình bất đắc dĩ ngẩng đầu, đầy cưng chiều.
Đứng dậy liền bắt cô, Ôn Hinh né trái tránh , nhưng cuối cùng vẫn dồn góc tường.
Anh hỏi: “Tiểu yêu tinh, em trêu ?”
“Đâu ?”
Ôn Hinh liếc một cái, sợ cù lét, định tìm cơ hội trốn thoát, thấy giơ tay chống lên vai cô, vây cô giữa và bức tường.
Vì một hồi đùa giỡn, thở của Ôn Hinh chút đều, khẽ thở dốc, má cũng ửng hồng.
Thẩm Liệt Bình vẫn như thường lệ, nhưng khuôn mặt đỏ bừng của cô, và đôi môi hé mở.
Liền đột nhiên cảm thấy eo bụng căng cứng, một luồng tà hỏa từ bụng xông lên, tai lập tức đỏ bừng.
Cơ thể bất giác tiến gần cô hơn, Ôn Hinh hoảng hốt chớp mắt, chớp.
lúc , cộc, cộc, cộc!
Cửa phòng gõ.
Thẩm Liệt Bình nhắm mắt hít một thật sâu, cảm thấy thật sự trêu đùa .
Không Ôn Hinh, mà là phận đáng ghét.
Tại mỗi gì đó, đều khác cắt ngang?
Cố ý ?
Canh đúng lúc đến ?
Anh bực bội nhíu mày, để ý đến tiếng gõ cửa, đưa tay véo cằm Ôn Hinh.
Ôn Hinh liếc mắt về phía cửa phòng, : “Không là kiểm tra phòng chứ?”
“Không , trời còn tối!” Thẩm Liệt Bình cúi đầu tiến gần cô.
tiếng gõ cửa đáng ghét càng lúc càng dồn dập.
Cộc cộc, cộc cộc!
Lần còn kèm theo tiếng , “Mở cửa, công an kiểm tra phòng!”
Ôn Hinh kinh ngạc trợn to mắt, thấy , quả nhiên cô đoán trúng.
Thẩm Liệt Bình bực bội l.i.ế.m môi, vặn tay nắm cửa.
Cửa mở, chỉ thấy vẫn là hai đồng chí công an kiểm tra phòng.
Đồng chí công an lớn tuổi thấy hai họ cũng sững sờ một chút, : “Hai thuê phòng cũng chăm chỉ ghê!”
“Ngài cũng bận rộn thật, sớm như bắt đầu kiểm tra phòng .” Thẩm Liệt Bình ẩn chứa sự vui .
“Quy tắc cũ, mang theo giấy đăng ký kết hôn ?” Đồng chí công an lớn tuổi hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-208-mui-vi-cua-keo-cam.html.]
“Có mang.”
Thẩm Liệt Bình nhếch mép, lấy cuốn sổ đỏ từ trong túi xách .
Đồng chí công an lớn tuổi cầm giấy đăng ký kết hôn đối chiếu theo lệ.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Thế mới đúng chứ! Làm những đồng chí tuân thủ pháp luật.”
“Cảm ơn hai hợp tác, phiền nữa!” Đồng chí công an lớn tuổi ha hả .
Đóng cửa phòng , Thẩm Liệt Bình và Ôn Hinh , đều nhịn .
khí mờ ám , khuấy động như , tan biến hết.
Thấy thời gian cũng gần đến, Thẩm Liệt Bình liền xách túi ga, Ôn Hinh nhất quyết tiễn .
Hai lên xe buýt, đến ga bắt đầu soát vé.
Ôn Hinh vội vàng mua vé sân ga cùng xếp hàng.
Cuối cùng cũng đến lúc chia tay, hai trở nên im lặng.
Nhìn lượt lên tàu, Thẩm Liệt Bình đột nhiên từ trong túi lấy hai viên kẹo hoa quả.
“Cho em.”
“Cho em?” Ôn Hinh hiểu lòng bàn tay .
“Tâm trạng thì ăn một viên.”
“Tâm trạng em chứ?” Ôn Hinh miệng , nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy kẹo.
Vừa xé giấy kẹo, hỏi: “Anh nên lên tàu nhỉ?”
“Không vội.” Thẩm Liệt Bình hiệu vé tàu, họ đến toa của .
Anh lên tàu, chỉ ở thêm một lát.
“Trước khi em đến thăm thì thư cho .”
Thẩm Liệt Bình nhắc nhở, : “Viết thư lẽ kịp, gửi điện báo cho cũng , hoặc gọi điện đến liên đội.”
“Anh sợ lúc em đến đang huấn luyện bên ngoài, chúng lúc huấn luyện dã ngoại một là hai ba tháng.”
“Vâng, em nhất định sẽ báo cho .” Ôn Hinh gật đầu, ngậm viên kẹo hoa quả miệng.
Vị cam chua ngọt lan tỏa trong khoang miệng, nuốt xuống bụng chỉ còn vị chua.
Lúc , loa phát thanh lớn vang lên lời nhắc nhở: “Kính thưa các đồng chí hành khách, tàu sắp khởi hành, xin mời các hành khách lên tàu hãy nhanh ch.óng lên tàu.”
“Anh mau lên tàu !” Ôn Hinh đẩy một cái.
Thẩm Liệt Bình lùi một bước, sâu mắt cô.
“Nhanh lên! Không thì kịp .” Ôn Hinh thúc giục.
Thẩm Liệt Bình hít một thật sâu, “Anh đây! Bảo trọng!”
Nói xong về phía tàu, nắm lấy tay vịn, nhanh nhẹn lên tàu.
Nhìn bóng dáng biến mất ở cửa toa, tâm trạng Ôn Hinh kìm nỗi buồn, nước mắt lập tức trào .
Tàu từ từ khởi động, bánh xe nghiến đường ray phát tiếng ầm ầm trầm đục.
Ôn Hinh vội vàng theo đoàn tàu, như thể cô theo là thể thấy Thẩm Liệt Bình ở ?
Hành lý của cất xong ?
Chỗ của cạnh cửa sổ ?
Anh ngoài cửa sổ tìm cô ?
Cô Thẩm Liệt Bình là đầu xa, nhưng cô chỉ , tàu thế nào.
Đi một lúc, đột nhiên một bóng dáng màu xanh lá cây, nhanh ch.óng nhảy xuống từ cửa toa, như một cơn gió chạy về phía cô.
Ôn Hinh ngơ ngác , kịp mở lời, ôm chầm lấy.
“Anh…” Cô mở lời, Thẩm Liệt Bình ôm lấy mặt cô, hôn lên một cách say đắm.
Nụ hôn sâu bất ngờ khiến đầu óc Ôn Hinh trống rỗng, cô luống cuống trợn to mắt.
Chưa kịp phản ứng, Thẩm Liệt Bình kết thúc nụ hôn sâu , Ôn Hinh thấy má phồng lên, xa véo má cô, “Quên cho em , thích em!”
“Đi đây!”
Rồi vẫy tay với cô, sải bước chạy , một tay nắm lấy lan can nhảy lên tàu.
Ôn Hinh lúc mới hồn, cả khuôn mặt đỏ bừng, cô ôm mặt xổm xuống đất, như một con đà điểu hoảng sợ.
Thẩm Liệt Bình ngậm kẹo cam chỗ, khỏi nghĩ đến mùi vị của cô cũng giống như kẹo, chua ngọt…