Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 196: Hóa Giải Hiềm Khích

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:15:07
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Qua và Trương Mạn tức giận , nếu cứ đòi theo tìm Ôn Hinh.

 

Cho dù vẫn ở chung một ký túc xá, hai họ mấy ngày nay cũng một lời nào với Lưu Xuân Cúc.

 

Trong mắt Khương Qua và Trương Mạn, Lưu Xuân Cúc chính là một kẻ tiểu nhân bỏ đá xuống giếng.

 

“Ôn Hinh, đội trưởng Phùng chuyện điều chuyển cô quyết , bảo tớ đến cầu xin .”

 

Lưu Xuân Cúc dậy, quỳ xuống đất.

 

“Ôn Hinh, tha thứ cho tớ, tha cho tớ !”

 

Ôn Hinh kinh ngạc , Khương Qua và Trương Mạn cũng ngơ ngác.

 

đang ?

 

Ôn Hinh vội vàng kéo cô dậy, “Cậu ? Chúng là xã hội mới, cái kiểu .”

 

“Tớ vì thấy quỳ gối mà tố cáo , bây giờ tớ quỳ gối là đáng.” Lưu Xuân Cúc nghẹn ngào .

 

Ôn Hinh nhíu mày, trong lòng hiểu, chắc chắn là Phùng Á Như trở về gì đó với cô , khiến cô hiểu lầm rằng việc ngăn cản cô điều chuyển là để chuẩn trả thù.

 

Không Phùng Á Như cố ý dẫn dắt cô , là tự cô nghĩ như .

 

Ôn Hinh quả thực ý định trả thù cô .

 

Không cho cô điều chuyển, chỉ là Lưu Tân Hoa đến đây mà thôi.

 

Ôn Hinh hiền lành : “Xuân Cúc, lẽ đồng chí Phùng rõ với .”

 

“Tớ điều chuyển, là vì đến đội sản xuất khác bằng con mắt khác.”

 

“Tớ cũng rõ với đồng chí Phùng, tố cáo tớ là vì thấy đầu đuôi sự việc, mới đưa phán đoán sai lầm, chuyện phê đấu qua , bây giờ tớ vẫn ?”

 

“Cho nên tớ ý trách , càng oán hận , trả thù .”

 

Lưu Xuân Cúc ngơ ngác vẻ mặt chân thành của Ôn Hinh, Khương Qua và Trương Mạn cũng kinh ngạc, ngờ Ôn Hinh rộng lượng tính toán như .

 

Khương Qua nhanh miệng : “Lần ai là chứ? Ôn Hinh thể tha thứ cho , cứ vui mừng !”

 

Trương Mạn huých cô một cái, với Lưu Xuân Cúc: “Cậu cảm ơn Ôn Hinh, tớ những thanh niên trí thức điều chuyển đây, đến đội sản xuất khác sống còn bằng ở đây !”

 

“Ôn Hinh, tớ… xin !”

 

Lưu Xuân Cúc che miệng, nước mắt tuôn trào.

 

“Không xin cả.”

 

Ôn Hinh lấy khăn tay lau nước mắt cho cô, với giọng tha thiết: “Chúng đều là những đứa trẻ xa quê, ở đây càng giúp đỡ lẫn .”

 

“Ôn Hinh, thật quá.” Lưu Xuân Cúc xúc động nhào lòng Ôn Hinh nức nở.

 

Mấy ngày nay cô gần như những cảm xúc tiêu cực đè bẹp.

 

Cả ngày lo lắng, sợ tẩy chay, sợ trả thù, ăn ngon, ngủ yên.

 

Phùng Á Như cuối cùng cũng tìm một thanh niên trí thức phù hợp điều cô , cô ngay cả phản đối cũng dám.

 

Tuy khi điều chuyển sẽ thế nào, nhưng sợ ở sẽ càng khó khăn hơn.

 

ngờ, Ôn Hinh ngăn cản cô điều chuyển.

 

Lúc Phùng Á Như với cô chuyện , còn ân cần bảo cô đến xin Ôn Hinh, nhất là quỳ xuống dập đầu.

 

Để Ôn Hinh thể tha thứ cho cô, nếu với bối cảnh hiện tại của Ôn Hinh, chắc chắn sẽ để cô yên.

 

Lưu Xuân Cúc sợ hãi lắm .

 

Ôn Hinh an ủi Lưu Xuân Cúc một lúc, Khương Qua và Trương Mạn cũng đến khuyên cô.

 

Mấy cô gái cuối cùng cũng mở lòng, hóa giải hiềm khích.

 

Trò chuyện một lúc, Trương Mạn chỉ thùng dầu ở góc tường tò mò hỏi: “Sao nhà để một thùng dầu trong nhà?”

 

Ôn Hinh : “Đó là chồng tớ mang về cho tớ bồn tắm.”

 

“Wow!” Khương Qua mắt sáng rực bò đến bên thùng dầu kỹ, giơ ngón tay cái với Ôn Hinh : “Tuyệt vời!”

 

“Cậu thể cho tớ mượn thùng dầu ?”

 

Trương Mạn cũng ngại ngùng : “Tớ nửa tháng tắm , tóc cũng một tuần mới gội một , tự ngửi cũng thấy khó chịu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-196-hoa-giai-hiem-khich.html.]

 

“Mượn chứ!”

 

Ôn Hinh : “Thùng dầu lớn thế mang mang tiện, nhà tớ gần giếng nước, các tắm thì đến nhà tớ.”

 

“Thật ?” Khương Qua và Trương Mạn kéo tay Ôn Hinh vui vẻ nhảy cẫng lên.

 

Triệu Hương Cần đang việc trong bếp, mấy cô gái trong nhà tây , lòng bà lúc lên lúc xuống.

 

Thẩm Liệt Bình từ ngoài chạy bộ đêm về, thấy Triệu Hương Cần đang vỗ n.g.ự.c thuận khí, liền quan tâm hỏi: “Mẹ, ?”

 

“Mẹ .”

 

Triệu Hương Cần bí ẩn kéo Thẩm Liệt Bình ngoài cửa, hạ giọng : “May mà con đón Ôn Hinh về, một vợ như , con nhất định giữ c.h.ặ.t đấy!”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

“Mẹ, con .”

 

“Con .” Triệu Hương Cần hận rèn sắt thành thép, chọc vai một cái.

 

“Con còn mấy ngày nữa là về đơn vị?”

 

“Ba ngày.”

 

“Trước khi về chuyện lớn gì ?”

 

“Ôn Hinh ngày nào cũng chuyện lớn ?” Thẩm Liệt Bình đáp.

 

“Con , nó chuyện của nhà nước, chuyện riêng của hai đứa.”

 

Thấy con trai thật sự hiểu, Triệu Hương Cần liền đưa hai ngón tay cái chụm .

 

“Hiểu ?”

 

Thẩm Liệt Bình “chậc” một tiếng, khó xử vuốt mái tóc đinh của , những sợi tóc ngắn cứng đầu nhảy khỏi lòng bàn tay , khiến lòng rối bời.

 

là một chuyện lớn, dễ !

 

Anh hứa với Ôn Hinh sẽ ép buộc cô, cũng ép buộc.

 

Theo tình trạng hiện tại của hai , mới chỉ nắm tay, còn hôn, càng đừng đến chuyện chung chăn gối.

 

Không khi nào mới thể tiến đến mức chuyện lớn.

 

“Đại Bình, nếu con cởi mở , chai rượu …” Triệu Hương Cần thăm dò .

 

Thẩm Liệt Bình kinh ngạc trợn mắt, “Mẹ! Con cần.”

 

Nói xong còn trịnh trọng một câu: “Ôn Hinh nhà là bác sĩ, đừng bậy.”

 

“Haizz, là vì con .” Triệu Hương Cần bất lực bĩu môi.

 

Hai con chuyện riêng xong, Thẩm Liệt Bình liền xách thùng nước gánh nước.

 

Gánh đầy một chum nước, đun một nồi nước ấm lớn.

 

Đợi Khương Qua và các cô gái rời , Thẩm Liệt Bình liền xách từng thùng nước nhà tây, đổ thùng dầu.

 

“Em hứa với Khương Qua và các cô thể mượn thùng dầu để tắm.” Ôn Hinh bên mép giường thảnh thơi đung đưa hai chân.

 

Thẩm Liệt Bình đáp: “Được.”

 

“Em bảo họ tự gánh nước, em chỉ cung cấp thùng, những thứ khác quan tâm.”

 

“Được.”

 

“Ấy, chỉ một chữ ?” Ôn Hinh kỳ lạ .

 

Thẩm Liệt Bình cưng chiều : “Họ là bạn của em, đây là nhà em, em sắp xếp thế nào cũng .”

 

Nghe Ôn Hinh vui vẻ .

 

Thẩm Liệt Bình đặt khăn mặt, xà phòng bên cạnh bồn tắm, đưa tay thùng dầu thử nhiệt độ nước, : “Em tắm ! Anh sang nhà đông.”

 

“Vâng.” Ôn Hinh đóng cửa.

 

Thẩm Liệt Bình đến nhà đông thấy Triệu Hương Cần đang đan khăn choàng, Thẩm Kiến Bình đang sách, Tam Bình, Tứ Bình đều đang bài tập, Bình Bình ngủ .

 

Nghĩ đến còn ba ngày nữa là về đơn vị, trong lòng chút buồn.

 

Trước đây mỗi khi kết thúc kỳ nghỉ phép đều phấn khích, bây giờ thêm một chút vướng bận.

 

 

Loading...