Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 191: Khéo Léo Hóa Giải
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:15:02
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Hinh rành mạch: “Cháu thấy tình hình của dì ngoài việc châm cứu và uống t.h.u.ố.c thì còn tập các bài vận động phục hồi chức năng.”
“Phục hồi? Vận động?” Trương Á Đông và Thẩm Kiến Bình đều từng qua chuyện .
Nhất là Trương Á Đông càng cảm thấy khó tin, liệt giường , còn vận động thế nào ?
Ôn Hinh nở nụ nghề nghiệp, : “Tập vận động phục hồi chức năng thể giúp bệnh hồi phục chức năng cơ thể hơn, nâng cao chất lượng cuộc sống.”
Thấy ánh mắt Trương Á Đông và bố Trương vẫn còn mơ hồ, Thẩm Liệt Bình bèn xen : “Thực là rèn luyện cơ thể, giống như tay chân thương .”
Ôn Hinh , gật đầu đồng tình.
Trong lòng thầm đoán từng tập phục hồi chức năng ?
Vết thương lưng chắc dưỡng lâu mới hồi phục nhỉ?
“ cháu bây giờ…” Trương Á Đông ngập ngừng.
Ôn Hinh tiếp tục : “Tình trạng của dì càng cần tiến hành các bài tập vận động khớp động, để phòng ngừa cứng khớp và teo cơ.”
“Bây giờ điều kiện của chúng hạn, cần và bác giúp dì thành các bài tập .”
Bố Trương nửa tin nửa ngờ hỏi: “Bà còn khỏe ?”
Ôn Hinh đáp: “Cháu sẽ cố gắng hết sức để giúp dì, nhưng thể chất mỗi mỗi khác, rốt cuộc thể hồi phục đến mức nào thì cháu thể chắc chắn.”
“Hơn nữa, bệnh chỉ uống t.h.u.ố.c châm cứu thôi thì đủ, cần gia đình phối hợp hết sức.”
“Chỉ cần cháu khỏe , bảo cháu gì cũng .” Trương Á Đông kiên quyết .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Bây giờ cháu sẽ mẫu bài tập phục hồi một , bác và Hổ T.ử nhớ kỹ những điểm chính của động tác.”
“Động tác nhẹ nhàng, tránh dùng sức quá mức, đầu tiên, chúng cử động cánh tay của dì, bắt đầu từ khớp ngón tay…”
Cô giải thích mẫu, cử động hết tay chân của Trương một lượt, mất hơn nửa tiếng đồng hồ.
Mệt đến nỗi trán và ch.óp mũi cô rịn một lớp mồ hôi mỏng, Thẩm Liệt Bình lấy khăn tay đưa cho cô, Ôn Hinh đưa tay nhận mà theo thói quen ngẩng đầu lên.
Lúc phẫu thuật, đều là trợ lý lau mồ hôi cho cô, hình thành phản xạ điều kiện .
Thẩm Liệt Bình sững , vành tai liền đỏ ửng, trong lòng nghĩ, vợ bảo lau mồ hôi giúp, vợ thật !
Anh nhẹ nhàng lau mũi cho cô, lau trán.
Ôn Hinh mỉm : “Cảm ơn !”
Nhìn nụ của cô, tim Thẩm Liệt Bình đập thình thịch.
Ôn Hinh hỏi tiếp: “Hai nhớ ?”
Trương Á Đông gật đầu lia lịa, bố Trương thì lắc đầu.
Ôn Hinh bèn với giọng tha thiết: “Hổ Tử, cũng thấy đấy, bài tập tốn sức lắm, hơn nữa bố lớn tuổi , nhớ các điểm chính của động tác.”
“Cháu nghĩ khi dì thể tự thành, các bài tập phục hồi đều do giúp.”
“Hơn nữa bài tập nhất mỗi ngày ít nhất ba . Cậu kiên trì ?”
Trương Á Đông gật đầu thật mạnh, nếu vận động thể giúp hồi phục sức khỏe, đừng một ngày ba , mười cũng .
Cực một chút, mệt một chút đều thể .
“Vậy thì , giấy b.út ?”
Ôn Hinh lắc lắc cánh tay mỏi nhừ, : “ kê một đơn t.h.u.ố.c, bắt đầu từ ngày mai uống ngày ba .”
Trương Á Đông vội vàng lấy giấy b.út, bố Trương đặt bàn ăn lên giường.
Ôn Hinh cúi bàn, nghĩ một đơn t.h.u.ố.c.
“Chị dâu.”
Trương Á Đông nghiêng đầu đơn t.h.u.ố.c hồi lâu, nhịn : “Chữ chị nhà t.h.u.ố.c ?”
Ơ!
Ôn Hinh định bằng chữ khải, bỗng nhớ đến lời Thẩm Liệt Bình .
Anh thích giúp Ôn Nhu thư lừa dối , nếu cô chữ khải thể sẽ phát hiện.
Bèn bỏ ý định , : “Trước đây từng mang đơn t.h.u.ố.c , ở nhà t.h.u.ố.c đều nhận .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-191-kheo-leo-hoa-giai.html.]
“Vậy !” Trương Á Đông gấp đơn t.h.u.ố.c ngay ngắn cất .
Lúc bố Trương đun nước nóng, đặc biệt pha cho Ôn Hinh một bát nước đường trắng, còn ân cần hỏi: “Có cần cho thêm chút giấm ? Người trẻ các con đều thích uống chua ngọt.”
“Không cần ạ, cảm ơn bác.” Ôn Hinh thật sự khát, ôm bát nước uống cạn.
Sau đó với họ: “Buổi tối thích hợp châm cứu, sáng mai cháu sẽ qua.”
“Chị dâu, phiền chị .” Trương Á Đông áy náy .
“Chữa bệnh cứu là thiên chức của bác sĩ, gì phiền phức cả.”
Ôn Hinh thản nhiên : “Hơn nữa chỉ thể đóng vai trò hỗ trợ, quan trọng nhất vẫn là và bác, sự hy sinh của nhà mới là quan trọng nhất.”
Trương Á Đông cảm kích gật đầu, vành mắt đỏ hoe.
“Vậy ! Nhị Bình, chúng về thôi!” Ôn Hinh với Thẩm Kiến Bình.
Thẩm Kiến Bình bất giác Trương Á Đông, chuyện của họ thì ?
Trương Á Đông chủ động : “Nhị Bình, chúng tạm thời nữa, ở nhà chăm sóc một thời gian .”
Thẩm Kiến Bình đặt tay lên vai Trương Á Đông : “Chữa bệnh cho dì là quan trọng nhất, cơ hội kiếm tiền còn nhiều.”
“Ừ.” Trương Á Đông gật đầu.
Thẩm Liệt Bình Ôn Hinh đầy ẩn ý.
Cô chỉ vì chữa bệnh cho Trương thôi ?
Anh cảm thấy nếu Ôn Hinh dạy thêm vài , bố Trương vất vả một chút, bài tập phục hồi ông cũng thể .
Ôn Hinh nhấn mạnh do Trương Á Đông tự , khiến Thẩm Liệt Bình thể nghĩ rằng, cô cố ý .
Cô nhóc , còn dùng kế “vây Ngụy cứu Triệu” ?
Không hề nhắc đến việc ngăn cản Thẩm Kiến Bình và Trương Á Đông, khéo léo khiến Trương Á Đông tự từ bỏ.
Cô thật thông minh.
Thẩm Liệt Bình vẫn yên tâm, ngăn Thẩm Kiến Bình, thì ?
Thường bờ sông ướt giày, lỡ nào bắt, cả đời coi như hủy hoại.
Ba dắt xe đạp về, Thẩm Liệt Bình nhịn lên tiếng: “Nhị Bình…”
“Ấy.” Ôn Hinh khẽ huých eo , cắt ngang lời , vui vẻ hỏi:
“Nhị Bình, em đoán xem mấy ngày nay chị ở thành phố gì?”
“Chữa bệnh chứ gì! Lúc đại ca về , chị gặp một bệnh nhân cần châm cứu.” Thẩm Kiến Bình tự cho là đúng mà .
“Không !”
Ôn Hinh : “Chị còn giúp thầy Lục phiên dịch nữa.”
“Chị giúp thư ký Lục phiên dịch?”
Thẩm Liệt Bình đặc biệt hứng thú với những chuyện liên quan đến ngoại ngữ, vội hỏi: “Dịch cái gì? Có khó ?”
“Chỉ là một tài liệu thầy cần, nội dung cụ thể tiện tiết lộ nha.”
Ôn Hinh : “Em đoán xem chị kiếm bao nhiêu tiền?”
Thẩm Kiến Bình lắc đầu: “Cái thì em chịu, đoán .”
“Thầy tính cho chị bốn hào một nghìn chữ, bảy ngày nay kiếm hơn một trăm tám mươi đồng.”
“Bao nhiêu?”
Thẩm Kiến Bình thực sự kinh ngạc, con còn khiến chấn động hơn cả lúc tin Ôn Hinh bán nhà hơn bảy nghìn đồng.
Cậu bao giờ nghĩ rằng công việc văn hóa thể kiếm nhiều tiền như .
“Hơn một trăm tám mươi đồng đấy, chị với đại ca em quyết định dùng tiền ngày mai mua xe đạp.”
Ôn Hinh xong huých Thẩm Liệt Bình một cái: “Ngày mai luôn ?”
“Ừ, .”
Thẩm Liệt Bình khẽ đáp, cảm giác như Ôn Hinh sợ đổi ý .