Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 183: Anh Trai Khác Cha Khác Mẹ

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:14:54
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai tên đàn em của Trương Bằng thấy tình hình đầu định chạy về, đám bảo vệ do Tôn Đại Khánh dẫn chặn .

 

"Trưởng ban Trương của các còn ở đây, hai chạy cái gì?" Tôn Đại Khánh chế giễu.

 

"Trưởng ban Tôn, liên quan đến bọn em ạ!"

 

"Đều là chủ ý của Trưởng ban Trương, đại nhân đại lượng..."

 

Hai chắp tay cầu tài với Tôn Đại Khánh, Tôn Đại Khánh xua tay: "Đừng gọi là Trưởng ban Tôn, các gì tự rõ nhất."

 

"Trưởng ban Trương thì các ngoan ngoãn theo đó ! Đỡ chịu khổ."

 

Hai tên đàn em Trương Bằng đang hun cho nôn khan, lập tức ủ rũ cụp đuôi, nhận thua.

 

Trong miệng nhét tất, đúng là sát thương lớn, nhưng tính sỉ nhục cực cao.

 

Không đúng, sát thương thực lớn.

 

Không tấn công vật lý, mà là tấn công sinh hóa.

 

Thấy cả ba tên đều bắt, Ôn Hinh sờ mặt trong cổng lớn, Tôn Kiều chạy cùng, thật đáng tiếc.

 

Cái tát của cô chịu uổng , bây giờ mặt vẫn còn đau lắm đây !

 

lúc , một chiếc xe mười sáu chỗ dừng ngoài cổng lớn.

 

Ba công an mặc đồng phục xanh trắng, đội mũ kê-pi bước xuống.

 

Người đầu xuống xe xong tiên chỉnh mũ, vuốt phẳng vạt áo, đó ánh mắt sắc bén về phía bọn họ.

 

Triệu Hải Đào!?

 

Ôn Hinh thực sự kinh ngạc, đây là đầu tiên cô thấy mặc cảnh phục, cũng mới hóa là công an.

 

Thấy ăn mặc thế tới, Ôn Hinh theo bản năng lên tiếng chào hỏi.

 

Triệu Hải Đào hắng giọng, liếc Lão Thất : "Các đang ?"

 

Nhìn dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt của , Ôn Hinh thật khó liên hệ với Đào ca suốt ngày đ.á.n.h mạt chược, chợ đen .

 

"Đồng chí công an, ba đ.á.n.h , chúng đang định đưa bọn họ đến đồn công an." Lão Thất nghiêm túc trả lời.

 

Trương Bằng thấy là công an, còn tưởng là do Trương Ngọc Bưu sắp xếp, lập tức tỉnh táo bắt đầu giãy giụa.

 

Tôn Đại Khánh rõ, bọn họ đều của đồn công an gần đây, ở gần đây đều mặt.

 

Ba đều là lạ.

 

Lão Thất giơ nắm đ.ấ.m lên dọa, Trương Bằng trong miệng nhét tất thối, một câu cũng nên lời.

 

Triệu Hải Đào nháy mắt với Ôn Hinh, nghiêm túc : "Đưa lên xe, đương sự theo về điều tra."

 

"Đồng chí," Ôn Hinh bước lên một bước, chỉ mặt : "Còn một đ.á.n.h ở đây."

 

"Hả?"

 

Triệu Hải Đào chắp tay lưng chằm chằm mặt cô, thấy dấu tay rõ mồn một, giật kinh hãi.

 

"Ai đ.á.n.h?"

 

"Tên là gì?"

 

"Người ở ?"

 

Hỏi liền ba câu, Ôn Hinh đáp: "Tên là Tôn Kiều, là trong xưởng."

 

Triệu Hải Đào đầu với hai đồng chí bên cạnh: "Đưa Tôn Kiều về hỗ trợ điều tra."

 

Hai công an xuất trình giấy tờ tại phòng bảo vệ, thuận lợi cổng lớn.

 

Triệu Hải Đào bảo Lão Thất nhét cả ba tên Trương Bằng lên xe.

 

Những còn ở hiện trường ngoại trừ Tôn Đại Khánh thì đều là quen, Triệu Hải Đào cũng bộ nữa.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Móc t.h.u.ố.c lá đưa cho Thẩm Liệt Bình một điếu, : "Cậu còn đ.á.n.h ngất ?"

 

"Không chứ, kẻ nào trâu bò thế?"

 

Triệu Hải Đào quả thực vô cùng bất ngờ, trong lòng Thẩm Liệt Bình là thủ nhất mà từng gặp.

 

Sao thể dùng ghế đẩu đ.á.n.h ngất ?

 

Chuyện hợp logic.

 

Thẩm Liệt Bình l.i.ế.m khóe miệng, bất lực Ôn Hinh một cái.

 

Ngoài cô thì ai thể ngất chứ?

 

Anh thản nhiên : "Chắc là trùng hợp đ.á.n.h trúng huyệt vị."

 

"Trùng hợp thế á?"

 

Triệu Hải Đào xua tay căn bản tin huyệt vị gì đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-183-anh-trai-khac-cha-khac-me.html.]

Anh chỉ cảm thấy đây là cái bẫy Thẩm Liệt Bình cố ý giăng , bèn vẻ mặt nghiêm túc : "Thương tích nhẹ ba năm, thương tích nặng mười năm, cứ mấy năm?"

 

Thẩm Liệt Bình khựng , về phía Ôn Hinh.

 

Ôn Hinh nghiêm túc : "Để án tích cho bọn họ là ."

 

"Đơn giản thế thôi á?" Triệu Hải Đào vô cùng ngạc nhiên.

 

"Ừ, đủ ." Ôn Hinh gật đầu.

 

Nhà máy hóa chất là doanh nghiệp nhà nước, một khi bọn họ án tích, xưởng bắt buộc sa thải, cho dù là Trương Ngọc Bưu cũng bảo vệ .

 

điều vẫn đạt mục đích của Ôn Hinh, cô còn đối phó với Trương Ngọc Bưu, đợi Lục Hán Sinh tới.

 

Nhóm Tôn Đại Khánh vẫn , đợi để chứng cho Ôn Hinh và Thẩm Liệt Bình.

 

Thấy Ôn Hinh và nhóm công an mới đến vẻ quen thuộc, Tôn Đại Khánh chợt nghĩ , chắc là một trong hai mà Ôn Hinh bảo gọi điện thoại.

 

Hơn nữa nghĩ, nếu bọn Trương Bằng đều vì án tích mà sa thải, bọn họ cần từ chức nữa ?

 

Rất nhanh, Tôn Kiều công an từ bên trong giải , tay đeo còng tám, Tôn Kiều gần như là công an lôi .

 

thấy trận thế bao giờ, hai chân sợ đến mềm nhũn, cứ lóc kêu oan uổng.

 

"Là cô ?" Triệu Hải Đào hỏi.

 

"Phải."

 

Tôn Kiều thấy Ôn Hinh, lập tức sợ hãi van xin khổ sở.

 

"Ôn Hinh, sai , nên đ.á.n.h cô, cô đừng để công an bắt mà!"

 

Ôn Hinh lạnh lùng châm chọc: "Này, cô cảm thấy bộ dạng bây giờ của cô giống ch.ó nhà tang ?"

 

"Chủ nhân của cô đang ở xe đấy, cô mau qua đó nịnh nọt , bảo giúp cô !"

 

Tôn Kiều trong cửa xe, thấy Trương Bằng cũng bắt, lập tức mặt xám như tro tàn.

 

"Đội trưởng Triệu, chúng đưa về , lát nữa đón ." Một công an .

 

"Được, vội."

 

Vừa tiễn bọn họ rời , Trương Ngọc Bưu hùng hổ từ trong cổng lớn .

 

"Đứng !"

 

"Đứng !"

 

"Các thuộc đồn công an nào?"

 

"Dựa mà bắt ?"

 

"Cục công an thành phố thi hành công vụ, cần chào hỏi ông ?" Triệu Hải Đào ngậm t.h.u.ố.c lá, vẻ mặt khinh thường.

 

Trương Ngọc Bưu chống nạnh hất hàm sai khiến: "Mau thả cho ! Nếu cho các ăn hết gói đem về đấy."

 

"Hả?"

 

Triệu Hải Đào dùng tay bóp tắt đầu t.h.u.ố.c lá, lạnh: " ngược xem xem nhà máy hóa chất các , ai cho cái gan lớn như ?"

 

Tiếp đó gằn từng chữ : "Hành hung sĩ quan quân đội tại ngũ, gây thương tích nhẹ ba năm, thương tích nặng mười năm."

 

Nghe lời Trương Ngọc Bưu cũng sợ, quanh bốn phía, hạ thấp giọng với Triệu Hải Đào: " với Cục trưởng Trương của Cục thành phố, là để chào hỏi ông một tiếng."

 

"Trương Quân?" Triệu Hải Đào hỏi.

 

", đúng," Trương Ngọc Bưu tưởng tìm quen thì dễ việc, lập tức lộ nụ hài lòng.

 

Triệu Hải Đào cho là đúng: "Vậy ông mau liên hệ với ông ."

 

Ý gì đây?

 

Trương Ngọc Bưu vẻ mặt khó hiểu, Trương Quân là nhân vật hai của Cục công an, đợi năm nay đầu chuyển , ông sẽ đôn lên.

 

Sao còn vẻ coi thường thế nhỉ?

 

Trương Ngọc Bưu tuy xa nhưng ngốc, vội vàng lành hỏi: "Đồng chí, họ gì?"

 

Triệu Hải Đào đáp: "Miễn quý tính Triệu!"

 

Trương Ngọc Bưu bừng tỉnh đại ngộ, em vợ của Cục trưởng đầu họ Triệu, là một nhân vật ba đầu sáu tay, thần thông quảng đại.

 

"Đồng chí Triệu, nước lớn trôi miếu Long Vương, chuyện của chúng dễ giải quyết thôi." Trương Ngọc Bưu xòa.

 

Triệu Hải Đào lắc đầu, chỉ Thẩm Liệt Bình và Ôn Hinh.

 

"Chuyện dễ giải quyết , Xưởng trưởng Trương, chỉ là sĩ quan tại ngũ, vợ còn là em gái ruột khác cha khác của ."

 

"Ông thấy em đ.á.n.h thành cái dạng gì ?"

 

"Hôm nay đ.á.n.h là bọn họ ? Là đ.á.n.h mặt !"

 

Trương Ngọc Bưu kinh hãi về phía Ôn Hinh...

 

 

Loading...