Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 182: Lão Thất Là Một Nhân Tài

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:14:53
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Khoan !"

 

Trương Ngọc Bưu lão luyện đảo mắt : "Bọn họ xưởng thì con đừng động thủ."

 

"Chỉ cần bọn họ bước cổng xưởng nửa bước, con trai, con cứ việc mạnh tay mà , xảy chuyện gì bố gánh cho con."

 

"Con cũng nhớ kỹ, khỏi cổng xưởng."

 

"Con hiểu , bố! Bố cứ yên tâm !" Trương Bằng đáp ứng với vẻ quan tâm.

 

Trương Ngọc Bưu ung dung uống một ngụm .

 

Quả là trời giúp , Tôn Đại Khánh chủ động từ chức, còn mấy tên ngốc theo , coi như c.h.ặ.t đứt cánh tay trái của Trần Hiểu Vân.

 

Đợi Trần Hiểu Vân từ miền Nam trở về, xem còn ai ủng hộ bà ?

 

Trương Bằng Trương Ngọc Bưu chống lưng, từ văn phòng suýt nữa thì ngang, lắc lư cái vai, bước kiểu du côn, dẫn theo mấy tên đàn em thẳng cổng lớn.

 

Tôn Đại Khánh tuy quen Lão Thất, nhưng bộ dạng hung thần ác sát của thì cảm thấy kẻ dễ chọc.

 

Lại chặn cổng nhà máy hóa chất, càng cảm thấy sự việc .

 

Cho dù Trương Ngọc Bưu đuổi , nhưng tình cảm sâu đậm với nhà máy hóa chất, nỡ chặn cổng gây sự?

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

"Đại đội trưởng Thẩm, xem chuyện ..." Tôn Đại Khánh cầu cứu về phía Thẩm Liệt Bình.

 

Thẩm Liệt Bình thản nhiên an ủi: "Anh yên tâm, cô chừng mực."

 

Tôn Đại Khánh vội hỏi: "Cô bàn bạc với ?"

 

" đoán thế." Thẩm Liệt Bình đáp.

 

Tôn Đại Khánh mím môi, ghé tai : "Anh chủ gia đình chứ, thể để cô bừa !"

 

Thẩm Liệt Bình nhạt : " đây chẳng đang biểu hiện , quỳ bàn giặt ."

 

Ơ...

 

Tôn Đại Khánh cũng gì cho .

 

Anh tưởng Ôn Hinh bệnh viện, đồn công an, là gây sự ngoài cổng nhà máy hóa chất.

 

Có bao nhiêu cách giải quyết vấn đề, cô cứ chọn cách cực đoan nhất.

 

Chuyện mà để Trần Hiểu Vân , bà chắc chắn để cô bừa như .

 

cũng hiểu, trong nhà máy hóa chất gần như là thiên hạ của đàn ông, nữ công nhân ít, nhưng nữ lãnh đạo thì hiếm như lông phượng sừng lân.

 

Trần Hiểu Vân thể đến vị trí hôm nay, tuyệt đối nhờ nhẫn nhịn mà .

 

Anh quen Trần Hiểu Vân nhiều năm, thường xuyên bà nhắc đến chuyện của Ôn Hinh.

 

Trần Hiểu Vân coi trọng Ôn Hinh thế nào đều bày ngoài mặt.

 

Nếu hôm nay bà ở đây, cũng tuyệt đối sẽ tha cho kẻ đ.á.n.h Ôn Hinh và Thẩm Liệt Bình.

 

Nhìn Ôn Hinh và Lão Thất thì thầm to nhỏ bên cạnh, cũng trong hồ lô của cô rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì.

 

Tôn Đại Khánh thực sự nhịn bèn thẳng qua đó.

 

"Tiểu Hinh, gióng trống khua chiêng thế lắm nhỉ?"

 

"Trưởng ban Tôn, đừng lo, chúng đều là công dân tuân thủ pháp luật." Ôn Hinh tươi .

 

Tôn Đại Khánh liếc Lão Thất, vai u thịt bắp, đầu trọc lóc, rõ ràng là tin.

 

Ôn Hinh : "Đồn công an tới, sẽ đưa đến đó. và chồng thể đ.á.n.h oan, các cũng thể mất việc một cách minh bạch ."

 

"Tiểu Hinh, nữa liên quan đến các cô , đơn thuần là thật sự chướng mắt cái đức hạnh c.h.ế.t tiệt của Trương Ngọc Bưu."

 

"Chỉ là mấy bọn họ..." Tôn Đại Khánh mấy theo , vẻ mặt đầy áy náy.

 

Thời buổi một công việc nuôi sống gia đình dễ, nóng đầu, ngờ mấy cũng xúc động theo.

 

lời như bát nước đổ , gì còn đường thu ?

 

Tôn Đại Khánh uất ức ôm đầu xổm xuống đất, than thở: " với !"

 

Mấy bảo vệ vội vàng tiến lên an ủi .

 

Ôn Hinh cũng an ủi: "Trưởng ban Tôn, sự việc còn kết thúc, đừng vội."

 

Rất nhanh Trương Bằng dẫn theo một đám hùng hổ tới cổng lớn.

 

"Tôn Đại Khánh, mày còn cút ?"

 

"Sao hả? Tao chúng mày còn chặn cổng nhà máy hóa chất?"

 

"Hôm nay tao xem xem kẻ nào bản lĩnh lớn như ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-182-lao-that-la-mot-nhan-tai.html.]

 

Trương Bằng ở cổng lớn la lối om sòm.

 

Ôn Hinh hạ thấp giọng với Lão Thất: "Thất ca, chính là đ.á.n.h chồng em."

 

"Hiểu !"

 

Lão Thất khoanh tay n.g.ự.c bước lên một bước : "Là mày động thủ ? Còn mau cút đây?"

 

"Đây là vấn đề nội bộ xưởng tao, liên quan đếch gì đến chúng mày?" Trương Bằng sống c.h.ế.t .

 

"Dám gây sự trong xưởng bọn tao, đ.á.n.h một trận còn là nhẹ đấy."

 

Lão Thất nhíu mày, vẫy vẫy tay với : "Đến đây, đến đây, mày đây mà ."

 

Trương Bằng nhớ lời Trương Ngọc Bưu, tự nhiên dám ló đầu , cứ bên trong cổng lớn mát.

 

"Mày bảo tao thì tao ?"

 

"Tao còn đến giờ tan ."

 

"Tao cho mày bớt gây sự ở đây , bảo vệ nhà máy hóa chất bọn tao ăn chay ."

 

"Cái thằng cháu rùa !"

 

Lão Thất chỉ lạnh: "Mẹ kiếp, đây chẳng là con rùa rụt cổ ?"

 

"Mày c.h.ử.i ai? Mày c.h.ử.i câu nữa xem?" Trương Bằng trong cổng chỉ Lão Thất.

 

"Chửi mày đấy, đồ khốn nạn, cháu rùa, mày giỏi thì đây!"

 

"Mày cái bản mặt rùa đen của mày xem, trong cổng cái gì?"

 

"Sao mày chui tọt về trong quần mày mà trốn ?"

 

Lão Thất chỉ Trương Bằng c.h.ử.i, lời thô tục tuôn từng tràng, c.h.ử.i cho Trương Bằng ngẩn tò te.

 

Nhìn hai nhóm trong và ngoài cổng đang đấu võ mồm.

 

Ôn Hinh bất lực ngoáy ngoáy lỗ tai, lầm bầm: "Thất ca cũng là một nhân tài, mấy lời c.h.ử.i học ở thế nhỉ?"

 

"Cái giống như hành quân đ.á.n.h trận thời xưa, tiên khiêu chiến." Thẩm Liệt Bình nhịn khẽ:

 

"Ai giữ bình tĩnh, đó xuất chiến . Lão Thất dùng chiêu ép , cũng khó cho ."

 

Lão Thất đương nhiên thể xông nhà máy hóa chất, bọn họ một khi xông , tính chất sự việc sẽ đổi.

 

Đến lúc đó nhà máy hóa chất thì .

 

Anh cứ cho một đám vây ở đây, luân phiên c.h.ử.i bới khiêu khích, chỉ đợi xem khi nào bọn Trương Bằng giữ bình tĩnh mà xông .

 

Anh tẩn cho Trương Bằng một trận, nhưng Ôn Hinh , đưa đến đồn công an.

 

Anh theo sự sắp xếp của cô.

 

Lão Thất còn thầm cảm thấy may mắn cho Trương Bằng và Tôn Kiều, may là Hạ Cẩm Thiên hai hôm nay ở đây.

 

Nếu Ôn Hinh tát một cái, chừng sẽ lột da mấy kẻ .

 

Vừa nghĩ đến Hạ Cẩm Thiên, Lão Thất rùng một cái.

 

Hai bên giằng co một lúc, Trương Bằng cuối cùng cũng giữ bình tĩnh, la hét bảo bảo vệ mở cổng lớn.

 

"Mày đợi đấy cho tao! Hôm nay nhất định cho chúng mày tay."

 

"Có gan thì mày đây! Hừ... phì!"

 

Lão Thất nhổ toẹt một bãi nước bọt thật mạnh về phía cổng lớn.

 

Mặt Trương Bằng xanh mét, ngay khoảnh khắc cổng lớn mở , cầm gậy lao ngoài.

 

Lão Thất nghiêng né tránh, một tay đè c.h.ặ.t vai , dùng một thế cầm nã thủ quật ngã xuống đất.

 

"Thằng ranh con, xem mày chạy ?"

 

Anh theo thói quen giơ nắm đ.ấ.m to như cái bát lên, Ôn Hinh vội vàng hô một tiếng: "Thất ca, đừng đ.á.n.h."

 

Lão Thất trừng mắt Trương Bằng một cái đầy hung dữ, xách từ đất lên.

 

"Mày thả tao , bố tao là..."

 

Trương Bằng mở miệng, miệng một thứ gì đó nhét , mùi chua loét nồng nặc hun cho trợn trắng mắt.

 

"Tao đếch cần bố mày là ai? Dám đ.á.n.h Thẩm của tao, dám đ.á.n.h chị Hinh, lột da mày là may ."

 

Lão Thất hung tợn , thuận tay tháo dây giày trói cổ tay Trương Bằng .

 

Ôn Hinh liếc chân Lão Thất, quả nhiên thiếu mất một chiếc tất.

 

 

Loading...