Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 181: Khổ Nhục Kế
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:14:52
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô châm chọc : "Còn tưởng là nhân vật lợi hại thế nào, hóa chỉ là bao cỏ, đ.á.n.h một cái ngất xỉu."
"Tôn Đại Khánh, Ban bảo vệ các hóa đều là lũ bao cỏ cả!"
"Tôn Kiều, đều là do cô gây , cô cứ chờ báo ứng !" Tôn Đại Khánh phẫn nộ .
" thì báo ứng gì?"
Tôn Kiều dương dương tự đắc : "Là các mất việc, bộ dạng của các xem, khác gì ch.ó nhà tang ?"
Nói xong, cô lạnh lùng bảo Ôn Hinh: "Cô liệu mà trông chừng gã đàn ông vô dụng của cô cho kỹ."
Ôn Hinh chẳng thèm liếc mắt cô , thẳng về phía . Thấy Tôn Kiều chắn đường, cô đưa tay đẩy mạnh một cái, hất Tôn Kiều sang một bên.
"Con tiện nhân, mày còn dám đẩy tao?"
"Chó khôn cản đường, qua ?" Ôn Hinh đầu trừng mắt cô .
Lúc Tôn Kiều Trương Ngọc Bưu và Trương Bằng chống lưng, cái đuôi vênh lên tận trời, căn bản để Ôn Hinh và những khác mắt.
Cô chống nạnh mắng: "Mày mắng ai là ch.ó?"
"Không Trần Hiểu Vân chống lưng, mày chính là con ch.ó mất chủ!"
"Cô ở đây sủa gâu gâu, là tìm chủ nhân chống lưng ?" Ôn Hinh châm chọc .
"Hừ, mồm mép lanh lợi, xem tao xé xác mày !" Tôn Kiều xong liền lao về phía Ôn Hinh.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Tôn Đại Khánh cõng Thẩm Liệt Bình đầu quát lạnh: "Tôn Kiều, cô thôi ? Người còn đang ngất đấy!"
"Thì ? Tôn Đại Khánh, bây giờ còn là Trưởng ban nữa, quát ai hả?"
Trương Bằng chắp tay lưng, bước với dáng điệu coi ai gì, hai bước trông chẳng khác gì đám du thủ du thực ngoài đường.
Hắn bên cạnh Tôn Kiều : "Kiều Kiều, ai em giận?"
"Cứ việc đ.á.n.h cho , trai ở đây, sợ cái gì?"
Tôn Kiều liếc mắt đưa tình với một cái, sang Ôn Hinh, ánh mắt lập tức trở nên ác độc.
Cô giơ tay tát thẳng mặt Ôn Hinh. Ôn Hinh quyết tâm né tránh, hứng trọn cái tát .
Nghe tiếng "bốp" giòn tan, dấu tay đỏ ửng sưng lên tức thì mặt Ôn Hinh, Tôn Kiều đắc ý vô cùng.
"Chúng thể ?" Ôn Hinh mặt biểu cảm hỏi.
"Kiều Kiều, bọn họ ?" Trương Bằng hỏi ý kiến.
Tôn Kiều vẩy vẩy bàn tay đang tê rần, đắc ý: "Da mặt con dày thật! Đánh đau cả tay ."
"Ha ha..." Trương Bằng lớn.
Hắn xua tay với Tôn Đại Khánh: "Cút, cút, cút!"
Tôn Đại Khánh nửa bên mặt sưng lên của Ôn Hinh, phẫn nộ tột cùng.
"Các ức h.i.ế.p quá đáng!"
Ôn Hinh bọn họ thật sâu, kéo tay áo Tôn Đại Khánh.
"Chúng !"
"Tiểu Hinh!" Tôn Đại Khánh thực sự uất ức. Trần Hiểu Vân ở trong xưởng, Trương Ngọc Bưu bắt đầu một tay che trời.
Ngay cả Tôn Kiều cũng bắt đầu cáo mượn oai hùm, cứ đà , cái xưởng sẽ bọn họ quậy cho long trời lở đất mất.
"Tôn Đại Khánh, mày còn dám lải nhải câu nữa, tao tát cả mày đấy!" Trương Bằng giơ tay dọa đ.á.n.h.
Ôn Hinh nhỏ: "Ra ngoài ."
Tôn Đại Khánh nén cục tức, cõng Thẩm Liệt Bình rảo bước ngoài. Dọc đường cũng thấy xe của xưởng .
Tôn Đại Khánh oán hận : "Vốn dĩ hẹn với tài xế , chắc chắn là Trương Ngọc Bưu cho đến."
"Không ," Ôn Hinh sờ sờ mặt, đau thật!
Khổ nhục kế cuối cùng cũng dùng đến bản .
Như mới , cho dù lát nữa Thẩm Liệt Bình tỉnh , mặt cô vẫn còn bằng chứng.
" đoán đồn công an cũng sẽ đến ." Tôn Đại Khánh .
"Số điện thoại đưa cho , gọi ?" Ôn Hinh hỏi.
"Gọi cả , đều sẽ đến ngay."
"Vậy là ."
Tôn Đại Khánh thắc mắc, cô lo lắng đồn công an quan tâm, lo lắng hai cuộc điện thoại gọi .
Đây là đạo lý gì?
Chẳng lẽ hai cuộc điện thoại còn tác dụng hơn cả đồn công an?
Thẩm Liệt Bình lưng Tôn Đại Khánh, nín nhịn một bụng lửa giận.
Ôn Hinh rốt cuộc đang gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-181-kho-nhuc-ke.html.]
Cô cá tính ?
Sao nhát gan thế?
Còn tát mặt?
Thẩm Liệt Bình tận mắt thấy, nhưng tai thính, rõ mồn một.
Trong bụng ngọn lửa vô minh bốc cao ba ngàn trượng, thiêu rụi tất cả thứ xung quanh.
Đi vài bước, bỗng cảm thấy cổ nhẹ bẫng, mở choàng mắt.
Anh vỗ vai Tôn Đại Khánh : "Thả xuống."
"Đại đội trưởng Thẩm, tỉnh ?"
Tôn Đại Khánh giật , hai tay buông , Thẩm Liệt Bình nhảy xuống khỏi lưng .
Ôn Hinh thực sự kinh ngạc. Cô châm huyệt hôn mê, theo tính toán của cô, Thẩm Liệt Bình ít nhất hôn mê nửa tiếng.
bây giờ đến mười phút tỉnh?
Đây là cơ thể ma quỷ gì ?
Thẩm Liệt Bình vững, chằm chằm Ôn Hinh, khuôn mặt trắng trẻo dấu tay đỏ ửng quá rõ ràng.
"Sao em đ.á.n.h trả?" Anh nhíu mày hỏi.
"Em thể đ.á.n.h trả," Ôn Hinh khoác tay : "Em mà đ.á.n.h trả, ai còn cô đ.á.n.h em?"
Thẩm Liệt Bình lờ mờ hiểu ý đồ của cô, nhưng vẫn tức giận hỏi: "Không đau ?"
"Chỉ đau, mới lý do khiến bọn họ đau hơn!" Ôn Hinh nghiêm túc .
"Lần em..." Thẩm Liệt Bình mở miệng, Ôn Hinh yếu ớt ngắt lời.
Cô chớp chớp đôi mắt to , giơ tay lên thề thốt: "Yên tâm, tuyệt đối ."
Nói xong cô nhỏ giọng bảo: " mà, tỉnh sớm đấy, ngất thêm một lúc nữa , còn tới bệnh viện mà."
Thẩm Liệt Bình bất lực mím môi, sang Tôn Đại Khánh: "Vẫn để Trưởng ban Tôn cõng ?"
"Thôi, em dìu !"
Ôn Hinh híp mắt khoác tay , đôi mắt cong cong giống như một con hồ ly nhỏ xảo quyệt.
Nghe cuộc đối thoại của hai , Tôn Đại Khánh cảm thấy chút đúng, hình như Thẩm Liệt Bình cái gì cũng , nhưng rõ ràng ngất mà!
Bây giờ tỉnh , còn chê là tỉnh sớm?
Chưa đợi nghĩ thông suốt, mấy đến cổng lớn nhà máy hóa chất.
Chỉ thấy ở cổng vây quanh một đám , cầm đầu chính là Lão Thất đang giao thiệp với bảo vệ cổng.
"Là chị Hinh gọi điện cho bọn ."
"Chị Hinh chắc chắn vẫn còn ở bên trong."
"Anh châm chước cho tìm chị ."
Bảo vệ cổng nghiêm túc từ chối: "Anh giấy giới thiệu, thể cho ."
Lúc , Lão Thất chợt thấy Ôn Hinh, vội vàng vẫy tay.
"Chị Hinh, ở đây !"
"Anh Đào đang , sẽ tới ngay thôi."
Triệu Hải Đào ư?
Ôn Hinh thực sự chút bất ngờ, còn tưởng cả ngày du thủ du thực đ.á.n.h mạt chược.
"Thất ca!" Ôn Hinh bước nhanh vài bước, khỏi cổng lớn, hốc mắt đỏ hoe.
"Ai?" Lão Thất liếc mắt một cái thấy dấu tay mặt cô, lập tức nổi đóa.
"Ai đ.á.n.h?"
Không đợi Ôn Hinh trả lời, quan sát Thẩm Liệt Bình, quan tâm hỏi: "Anh Thẩm, ?"
"Ừm..." Thẩm Liệt Bình Ôn Hinh một cái, miễn cưỡng : "Chóng mặt."
"Hai chúng trong xưởng đ.á.n.h." Ôn Hinh lau nước mắt nơi khóe mi.
"Mẹ kiếp!" Lão Thất quát lớn một tiếng.
"Các gọi em đến đây, chặn hết các cổng nhà máy hóa chất cho , hôm nay một con chim sẻ cũng đừng hòng bay ngoài."
Anh lệnh, đám bên ngoài lập tức tản .
Bảo vệ cổng thấy tình hình , trực tiếp đóng cửa phòng bảo vệ , bên trong dám nữa.
Rất nhanh, chuyện xảy ở cổng lớn truyền đến tai cha con Trương Ngọc Bưu.
Trương Bằng bật dậy: "Bố, hôm nay là ngày đầu tiên con nhậm chức, dám đến gây sự, xem con xử lý bọn chúng thế nào."