Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 179: Cố Tình Tính Kế
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:14:50
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một nam thanh niên cầm đầu khinh miệt đ.á.n.h giá Thẩm Liệt Bình hai , buông lời bất kính .
"Chính là mày Tôn Kiều tức phát ?"
"Mày là cái thá gì?"
Thẩm Liệt Bình tiếp lời, chỉ khẽ nhíu mày.
Tôn Đại Khánh ngẩng đầu sa sầm mặt : "Trương Bằng, Tôn Kiều thì liên quan gì đến Thẩm đại đội trưởng?"
"Chính là bắt nạt Tôn Kiều!"
Trương Bằng bất bình : "Đừng tưởng rằng mày giáo quan hai ngày, là thể gì thì ."
"Còn cô nữa!"
Trương Bằng hướng về phía Ôn Hinh : "Làm con gái nuôi cho Trần Hiểu Vân, là thể cậy thế h.i.ế.p ?"
"Anh nhầm đấy!" Ôn Hinh châm chọc .
"Chúng ai bắt nạt Tôn Kiều cả."
"Tao mặc kệ, hai chúng mày mau ch.óng xin Tôn Kiều."
Trương Bằng coi trời bằng vung, thái độ kiêu ngạo .
"Trương Bằng, thể phân biệt trắng đen như ." Tôn Đại Khánh tranh biện .
"Câm miệng, ở đây việc của mày." Trương Bằng quát một tiếng, lạnh lùng Thẩm Liệt Bình.
Tôn Đại Khánh nghiêng nhỏ với Ôn Hinh: "Cậu là con trai của bí thư Trương Ngọc Bưu. Quan hệ với Xưởng trưởng Trần..."
Tôn Đại Khánh thôi, Ôn Hinh hiểu lời .
Chắc chắn là: Không hợp !
Kiếp Trần Hiểu Vân luôn Trương Ngọc Bưu chèn ép, kế hoạch cải cách của bà nhận sự ủng hộ của ban lãnh đạo.
Bởi vì Trương Ngọc Bưu khăng khăng theo ý , bỏ lỡ thời kỳ phát triển nhất của nhà máy hóa chất.
Chuyện trở thành niềm tiếc nuối lớn nhất trong sự nghiệp của Trần Hiểu Vân.
Nhìn Trương Bằng kiêu ngạo hống hách đại khái thể tưởng tượng dáng vẻ của Trương Ngọc Bưu , cha nào con nấy.
Nếu thể dập tắt khí thế của cha con bọn họ, chừng thể giúp Trần Hiểu Vân.
Ý nghĩ xuất hiện trong đầu Ôn Hinh, cô liền nghiêm túc suy nghĩ.
Nên thế nào đây?
"Con đàn bà thối, thấy ?"
Trương Bằng một tay đút túi, một tay vỗ bàn, đó dùng ngón tay cái chỉ phía , hất hàm sai khiến .
"Mau xin Tôn Kiều!"
Nhìn , Ôn Hinh bỗng nhiên nảy một kế.
Có đôi khi vì đạt một mục đích, thì sử dụng một thủ đoạn.
"Chúng sai, gì xin ?"
Ôn Hinh ngạo mạn lườm một cái, khách khí .
"Đừng lù lù ở đây, chúng còn ăn cơm đấy!"
"Ăn cơm?"
Trương Bằng nhấc tay liền hất tung hộp cơm bàn, cơm canh đổ đầy bàn.
Ánh mắt Thẩm Liệt Bình nghiêm , lạnh giọng : "Mày gì?"
Vừa dứt lời, Ôn Hinh giơ tay nắm lấy cổ tay , miệt thị Trương Bằng :
"Đừng để ý đến , ch.ó c.ắ.n một cái, chẳng lẽ còn c.ắ.n ?"
Vậy mà dám là ch.ó?
Mặt Trương Bằng lập tức đen , chỉ mũi Ôn Hinh :
"Con đàn bà thối, đừng tưởng Trần Hiểu Vân chống lưng cho mày thì mày ngon lắm."
"Hôm nay chúng mày nếu xin Tôn Kiều, thì đừng hòng bước khỏi cổng lớn nhà máy hóa chất."
Dáng vẻ thẹn quá hóa giận của , trúng ngay ý của Ôn Hinh, nhưng còn xa mới đủ.
Cô tiếp tục dùng lời chọc giận , " chính là ngon đấy, cứ xin cô đấy, thể gì ?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Con đàn bà thối, tao tát c.h.ế.t mày!" Trương Bằng giơ tay định đ.á.n.h.
Tôn Đại Khánh vội vàng dậy khuyên can, "Ấy, Trương Bằng, cái gì thế?"
Trương Bằng kiêu ngạo chỉ Tôn Đại Khánh : "Mày nó chính là ch.ó săn của Trần Hiểu Vân, bớt nhảm với tao!"
"Trương Bằng, mày nó gì?" Tôn Đại Khánh cũng nổi nóng.
"Làm gì?"
Trương Bằng chỉ Thẩm Liệt Bình : "Đánh nó!"
"Đánh c.h.ế.t hai đứa cho tao!"
Dứt lời xách ghế lên ném về phía Thẩm Liệt Bình.
Thẩm Liệt Bình theo bản năng che chắn cho Ôn Hinh, dùng lưng đỡ lấy đòn .
Rầm một tiếng, cái ghế gỗ nứt toác .
Ôn Hinh căng thẳng ngẩng đầu Thẩm Liệt Bình, chỉ thấy đau đớn nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-179-co-tinh-tinh-ke.html.]
Ôn Hinh vội vàng sờ tay vòng tay tâm niệm động, kẹp mấy cây kim bạc ở đầu ngón tay.
Ánh mắt sáng quắc Thẩm Liệt Bình, tạm thời để chịu thiệt một chút .
Vốn định dùng khổ nhục kế lên , vẫn là để !
Trong nháy mắt Thẩm Liệt Bình xoay , Ôn Hinh bỗng nhiên dậy, kinh hô một tiếng: "Thẩm Liệt Bình, cẩn thận!"
Đồng thời bàn tay vỗ lên gáy , Thẩm Liệt Bình chỉ cảm thấy cổ giống như muỗi đốt một cái.
Lúc , một nam thanh niên khác giơ ghế đập xuống.
Anh giơ tay một phen nắm lấy chân ghế, mạnh mẽ giật một cái liền đoạt lấy cái ghế, một tay giơ ghế bộ đập qua.
Sắc mặt Trương Bằng biến đổi, thấy Thẩm Liệt Bình nhíu mày, đột nhiên cảm thấy một trận trời đất cuồng, thể cao lớn lảo đảo, khống chế ngã về phía .
Ôn Hinh sớm chuẩn , khó khăn đỡ lấy .
Khoa trương lớn tiếng hô hoán: "Cứu mạng với! Có án mạng !"
Tôn Đại Khánh túm lấy cổ áo một nam thanh niên, thấy Thẩm Liệt Bình ngã xuống, lập tức ngẩn .
Vội vàng buông tay chạy tới giúp đỡ dìu Thẩm Liệt Bình lên ghế, Ôn Hinh nặn hai hàng nước mắt :
"Trưởng ban Tôn, mau giúp báo án!"
"Chồng ơi, ngàn vạn cố chịu đựng, mà mệnh hệ gì, em bây giờ?"
Đầu ngón tay Thẩm Liệt Bình động đậy, âm thanh bên tai rõ ràng, nhưng thể cử động .
Cảm giác đó giống như trong tiểu thuyết võ hiệp , điểm huyệt .
Sao thế ?
Anh chỉ đập một cái thôi ?
Làm , dọa Ôn Hinh .
Anh nghĩ đến Ôn Hinh là bác sĩ, đừng , kiểm tra cho xem .
Ôn Hinh ôm c.h.ặ.t lấy , nhân lúc chú ý thấp giọng bên tai : "Đừng lo lắng, một lát là khỏi."
Thẩm Liệt Bình bừng tỉnh đại ngộ, Ôn Hinh vỗ một cái, chắc chắn là cô động tay động chân.
Cô nhóc gì?
Có dự định gì cũng thương lượng một chút.
Có điều, là Ôn Hinh động tay động chân, cũng chẳng gì lo lắng.
Dứt khoát thả lỏng lặng xem biến đổi.
"Bớt nó giả vờ giả vịt với tao!"
Trương Bằng giơ chân đá bắp chân Thẩm Liệt Bình, chân Thẩm Liệt Bình lắc lư, một chút phản ứng cũng .
"Anh còn đá !"
Ôn Hinh lóc trừng mắt Trương Bằng, chỉ trích: "Chồng nếu chuyện gì, chính là hung thủ!"
Tiếp đó chỉ hai nam thanh niên khác, "Anh, , các đều là hung thủ!"
Vừa thấy Thẩm Liệt Bình thật sự giả vờ, ba Trương Bằng cũng sợ đến ngẩn .
"Tiểu Hinh, đừng sợ, tìm xe ngay đây."
Tôn Đại Khánh dám chậm trễ, nhấc chân định , Ôn Hinh gọi : "Chuyện lớn như xử lý , giúp gọi thêm hai cuộc điện thoại."
Cô lấy giấy b.út hai điện thoại, Tôn Đại Khánh nắm c.h.ặ.t tờ giấy co cẳng chạy khỏi nhà ăn.
Đây chuyện nhỏ, Thẩm Liệt Bình là Trần Hiểu Vân mời tới, còn là sĩ quan, thật sự xảy chuyện ở nhà máy hóa chất, thì là chuyện lớn!
"Anh Trương, bây giờ đây?"
Hai tên đàn em sợ đến mất hồn mất vía, vội vàng bảo Trương Bằng nghĩ cách.
Trương Bằng nuốt khan một cái : "Sợ cái gì? Trời sập ông già tao chống đỡ!"
Ôn Hinh cúi đầu ôm Thẩm Liệt Bình lạnh lùng nhếch khóe miệng, đúng là sống c.h.ế.t!
Đã quyết định tính kế , chắc chắn sẽ khiến cho ông già đến cũng chống đỡ nổi.
Rất nhanh, Tôn Đại Khánh dẫn theo mấy nhân viên bảo vệ trở về.
Ra lệnh: "Các trông chừng bọn họ, đừng để chạy mất."
"Lát nữa giao cho công an."
"Đù, tao xem ai dám động tao?"
Trương Bằng sờ tay lên ghế, hai nhân viên bảo vệ lao tới khống chế, hai tên cũng chạy thoát.
Vốn dĩ bọn họ chướng mắt tác phong ngày ngày quát tháo lệnh kéo bè kết phái của Trương Bằng.
Các nhân viên bảo vệ của Ban bảo vệ đặc biệt khâm phục Thẩm Liệt Bình, thấy Trương Bằng đ.á.n.h ngất, trong lòng đều nín một bụng tức.
Không thể giống như đối với Lý Vệ Quốc đ.á.n.h cho một trận tơi bời , nhưng bọn họ tuyệt đối thể để chạy thoát.
Tôn Đại Khánh đỡ Ôn Hinh vẫn đang giả vờ lóc t.h.ả.m thiết dậy an ủi: "Điện thoại gọi xong , báo án , công an một lát nữa sẽ tới."
"Chúng đưa Thẩm đại đội trưởng bệnh viện ."
"Tôn Đại Khánh, mày cái gì?" Trương Bằng khó tin hỏi.
"Tao tao báo án !" Tôn Đại Khánh phẫn nộ .
Lúc , sự vây quanh của mấy công nhân, một đàn ông trung niên vóc dáng mập mạp tới.
Vừa cửa liền giọng điệu nghiêm khắc : "Các tụ tập ở đây cái gì?"