Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 178: Thẩm Đại Đội Trưởng, Sau Này Anh Phải Chú Ý
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:14:49
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy là Ôn Hinh, lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của Thẩm Liệt Bình trong nháy mắt giãn , mày mắt đều trở nên ngoan ngoãn.
định chuyện, thấy tay cầm khăn tay của Tôn Kiều tiếp tục đưa về phía .
"Thẩm đại đội trưởng, đừng khách sáo như , để em lau giúp nhé!"
Thẩm Liệt Bình trực tiếp mặt , sắc mặt lạnh lùng, lông mày nhíu .
Ôn Hinh liếc Tôn Kiều một cái, từ trong túi lấy khăn tay, một tay giữ lấy mặt Thẩm Liệt Bình, tay cầm khăn tay giúp lau mồ hôi ch.óp mũi.
Miệng lời nhỏ nhẹ ôn nhu: "Thẩm đại đội trưởng, để em lau giúp nhé!"
Ôn Hinh chủ động sờ mặt , trong lòng Thẩm Liệt Bình vui vẻ, nhưng lời cô cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Khóe miệng ngậm về phía cô, cảm giác tay cô đang giúp lau mồ hôi, mà là dùng sức ấn mũi , ánh mắt cũng tràn đầy ý vị cảnh cáo.
Tôn Kiều thấy cô là lạ mặt, mặt trầm xuống vui hỏi: "Cô là ai ? Sao từng gặp cô?"
Ôn Hinh vui liếc cô một cái, với Thẩm Liệt Bình: "Cô hỏi em là ai kìa?"
Thẩm Liệt Bình nắm lấy tay cô, : "Vợ , đừng quậy nữa."
"Hừ!" Ôn Hinh lườm một cái.
Vợ?
Tôn Kiều trừng lớn mắt, giả vờ kinh ngạc hỏi: "Thẩm đại đội trưởng, kết hôn ?"
"Nếu thì ?" Ôn Hinh lườm cô một cái.
Lúc , Tôn Đại Khánh cầm khăn lông lau mồ hôi, ném qua cho Thẩm Liệt Bình một cái.
" đều kết hôn , các tin chứ?"
"Thẩm đại đội trưởng đều hai mươi mấy , kết hôn còn để dành cho các ?"
Tôn Kiều ngẩn Thẩm Liệt Bình và Ôn Hinh, mặt đỏ bừng lên.
Vừa thẹn giận nhét quần áo cho Thẩm Liệt Bình, "Hừ, kết hôn sớm?"
Làm như thể Thẩm Liệt Bình cố ý giấu giếm .
Thẩm Liệt Bình lười giải thích, xách quần áo lên rũ rũ, định khoác lên .
Ôn Hinh lạnh lùng : "Khoan !"
Hả?
Động tác của Thẩm Liệt Bình khựng , thấy vẻ mặt ghét bỏ của Ôn Hinh vươn tay , dùng ngón trỏ và ngón cái nhón lấy cổ áo, đôi mắt to liếc bốn phía một vòng.
Khóa c.h.ặ.t thùng rác, cánh tay vươn thật xa, xách cái áo qua đó.
"Áo khoác của ."
Thẩm Liệt Bình vội vàng theo, chặn đường của cô.
Ôn Hinh vui liếc một cái, cho phép nghi ngờ : "Bị khác chạm qua , thể lấy."
"Anh..."
Thẩm Liệt Bình còn ngăn cản, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô giống như phủ một lớp băng sương, vẫn là nuốt lời trở về.
Hai tay đút túi mím c.h.ặ.t môi, thể gì khác hơn là cô.
Tùy cô !
Cô vui vẻ là .
Tôn Kiều , Ôn Hinh mà trực tiếp ném quần áo của Thẩm Liệt Bình .
Tức giận đùng đùng : "Cái còn ném? Không chỉ là một cái áo thôi ? Chạm cũng thể chạm?"
Ôn Hinh ưu nhã xoay , quét mắt cô từ xuống , như :
"Đồ của thích khác chạm ."
"Không chỉ là nhận Xưởng trưởng Trần nuôi, liền coi là thiên kim tiểu thư , gì đặc biệt hơn ?" Tôn Kiều lườm cô một cái.
Ôn Hinh bên cạnh Thẩm Liệt Bình, nhàn nhạt : "Biết rõ là đàn ông vợ còn sán gần, cũng đặc biệt hơn ?"
"Anh căn bản kết hôn, cô còn xong ?" Tôn Kiều chống nạnh, thẹn quá hóa giận hỏi.
"Người trong xưởng đều , chỉ cô ?"
Ôn Hinh lạnh lùng cô , ánh mắt của cô dường như thể chọc thủng Tôn Kiều.
Tôn Kiều đến chột , mạnh miệng : "Chính miệng chính là từng !"
Mặt Ôn Hinh lạnh xuống, với Tôn Kiều: "Ý của cô là, khác kết hôn đều , nhất định là tự ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-178-tham-dai-doi-truong-sau-nay-anh-phai-chu-y.html.]
", thì ?" Tôn Kiều cam lòng yếu thế đáp trả.
Ôn Hinh vẻ mặt nghiêm túc với Thẩm Liệt Bình: "Thẩm đại đội trưởng, chú ý đấy nhé!"
"Gặp khác giới, thì rõ ràng với là kết hôn , đừng để hiểu lầm, suy nghĩ viển vông."
Thẩm Liệt Bình khẽ nhíu mày, thật sự cảm thấy là câm ăn hoàng liên khổ nên lời.
Ba ngày nay đều ở cùng bọn Tôn Đại Khánh, căn bản từng tiếp xúc với nữ công nhân , ngay cả cô tên gì cũng .
Sao gây nhiều chuyện như ?
Mắt thấy Ôn Hinh tức giận, trong lòng Thẩm Liệt Bình sốt ruột.
Vội vàng : "Anh quen cô ."
"Không quen còn giúp cầm quần áo? Còn giúp lau mồ hôi?"
Ôn Hinh lườm một cái, bản cũng nhận giọng điệu chua loét.
Thẩm Liệt Bình vội vàng giải thích: "Anh vắt quần áo giá bóng rổ, cũng cô cầm, cũng bảo cô lau mồ hôi."
"Thật ?" Ôn Hinh bất ngờ về phía Tôn Kiều.
"Chồng là thật?"
Bị Thẩm Liệt Bình vạch trần ngay mặt, Tôn Kiều hổ đỏ bừng cả mặt, thẹn giận che mặt, lóc chạy .
Tôn Đại Khánh vẻ mặt tươi tới, "Tiểu Hinh, cô đừng chấp nhặt với cô ."
"Là Thẩm đại đội trưởng quá ưu tú, mấy ngày nay mấy cô gái nhỏ trong xưởng mê mẩn đến thần hồn điên đảo."
"Trưởng ban Tôn, chồng ưu tú còn ?"
Lúc tâm trạng Ôn Hinh , ai chuyện với cô đó chặn họng.
Tôn Đại Khánh ngượng ngùng gãi đầu, : "Không , về sẽ giáo d.ụ.c Tôn Kiều thật , công nhân trong xưởng chúng tuyệt đối thể xuất hiện vấn đề tác phong."
"Đi thôi! Chúng cùng nhà ăn ăn cơm." Tôn Đại Khánh mời.
Ôn Hinh và Thẩm Liệt Bình cùng đến nhà ăn, Ôn Hinh bên bàn chờ, Thẩm Liệt Bình và Tôn Đại Khánh lấy cơm.
Tôn Đại Khánh lặng lẽ với Thẩm Liệt Bình: "Tiểu Hinh ghen , lát nữa dỗ dành cô cho ."
"Ghen?" Thẩm Liệt Bình hiểu hỏi.
"Cậu ?"
Tôn Đại Khánh kinh ngạc liếc một cái, thấp giọng : "Cơn ghen còn nhỏ ! Nếu thì thể ném quần áo của ?"
Ồ!
Thẩm Liệt Bình đầu Ôn Hinh một cái, lúc mới hóa cô đang tức giận, là ghen.
Mặc dù lời hành động biểu hiện gần giống , nhưng là hai loại tâm trạng khác biệt.
Ghen, đại biểu cho việc cô thích ?
Nghĩ đến việc Ôn Hinh thích, ý mặt Thẩm Liệt Bình giấu cũng giấu .
Tôn Đại Khánh thấy vẻ mặt hoài xuân, lặng lẽ dùng khuỷu tay huých một cái trêu chọc:
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Tiểu Hinh đang đấy! cho , biểu hiện cẩn thận tối về quỳ bàn giặt đồ."
Thẩm Liệt Bình ở trong quân đội chiến hữu lưng qua, một doanh trưởng là sợ vợ, động một chút là sẽ quỳ bàn giặt đồ.
Ôn Hinh cũng sẽ bắt quỳ bàn giặt đồ?
Vậy thật sự biểu hiện cho .
Thẩm Liệt Bình lấy cho Ôn Hinh một hộp cơm , lấy một bát canh.
Ba cùng bên bàn ăn, Tôn Đại Khánh : "Nhà ăn chúng cơm rau đạm bạc, Tiểu Hinh, cô đừng để ý ha."
Nói nháy mắt với Thẩm Liệt Bình, Thẩm Liệt Bình : "Anh cảm thấy cơm nước nhà ăn ngon, em nếm thử xem."
Ôn Hinh uống một ngụm canh, mặn quá.
Mím môi, cầm đũa gắp một miếng rau nhỏ, bỏ miệng nhai một miếng.
Thầm nghĩ, muối của nhà máy hóa chất tốn tiền ? Sao cái nào cũng mặn thế .
Thẩm Liệt Bình quan sát thần sắc của cô, vội : "Mặn quá hả? Anh đổi món khác cho em."
"Không cần, em ăn bao nhiêu." Ôn Hinh xong, Thẩm Liệt Bình cầm hộp cơm dậy.
Lúc , ba nam thanh niên mặc đồ công nhân màu xanh lam vây quanh tới.
"Này, tên bộ đội !"