Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 177: Thẩm Đại Đội Trưởng, Anh Quá Lợi Hại
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:14:48
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảo vệ nhà máy hóa chất nhận Ôn Hinh, trực tiếp để cô đến sân bóng rổ.
Lúc là giờ nghỉ trưa, sân bóng rổ tụ tập nhiều công nhân, một mảng xanh lam đậm.
Tiếng hoan hô, tiếng hò hét liên tiếp vang lên.
Có trận đấu bóng ? Náo nhiệt như .
Ôn Hinh tò mò tới, đến gần phía đám đông, liền thấy một trận kinh hô.
"Oa! Cái bộ đội lợi hại thật!"
"Cô thấy hôm đó ở cổng lớn nhà máy tay đoạt d.a.o sắc ?"
"Quả thực trai c.h.ế.t !"
"Ban bảo vệ thua liền bảy trận , Tôn Đại Khánh còn lên, mặt mũi đều mất sạch."
"Cái bộ đội thể cường tráng, thấy hai Tôn Đại Khánh cũng đối thủ."
Bộ đội?
Ôn Hinh lập tức nghĩ đến Thẩm Liệt Bình.
Cô liền gạt đám đông chen đến bên sân bóng.
Lúc , Thẩm Liệt Bình lưng về phía bên , một tay đút túi giữa sân bóng, quân phục cởi , chỉ mặc áo sơ mi trắng.
Dáng cao lớn, bờ vai rộng rãi, lẽ đổ chút mồ hôi, áo sơ mi nhẹ nhàng dán , loáng thoáng thấy đường nét lưng trơn tru mà rắn chắc.
Cổ tay áo sơ mi của xắn lên một nửa, lộ một đoạn cẳng tay săn chắc, vạt áo sơ mi sơ vin trong quần quân đội, khiến đường nét đôi chân trông càng thêm thon dài đẽ.
Người đàn ông bao, Ôn Hinh nhịn cong khóe miệng.
Lúc , liền thấy nữ công nhân bên cạnh lớn tiếng hô: "Tôn Đại Khánh, Ban bảo vệ các đấy?"
"Nhiều như ngay cả một cũng đ.á.n.h , là phân xưởng việc !"
Vừa dứt lời truyền đến một trận vang.
Tôn Đại Khánh đến giữa sân bóng liếc mắt về phía bên , "Cô giỏi thì cô lên ?"
"Cô thì đừng ở đó mà bép xép."
Nói xong cởi áo đấu xuống, mặc áo ba lỗ mặt Thẩm Liệt Bình.
"Thẩm đại đội trưởng, cần nghỉ một lát ?"
"Không cần," Thẩm Liệt Bình đáp.
"Vậy lên đấy nhé! Đừng trách chiếm hời của ."
Tôn Đại Khánh xong ánh mắt nghiêm , hổ thèm mồi chằm chằm Thẩm Liệt Bình.
Hai đối diện , từ dáng dường như Tôn Đại Khánh khôi ngô hơn một chút.
Áo ba lỗ của dán c.h.ặ.t . Lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn vai, qua vô cùng vạm vỡ mạnh mẽ.
"Tôn Đại Khánh là lính xuất ngũ, đây ở trong quân đội còn từng khen thưởng đấy!"
"Trước đó vẫn luôn tay, chính là chờ áp ch.ót mới lên sân."
"Cũng để cho những khác trong Ban bảo vệ xem thực lực của Trưởng ban ."
", chắc chắn là ý ."
Nghe bên cạnh bàn tán, ánh mắt Ôn Hinh chăm chú về phía sân bóng.
Tôn Đại Khánh và Thẩm Liệt Bình rốt cuộc ai lợi hại hơn, cô tạm thời thể phán đoán.
cô rõ ràng một chuyện, từ khi cô quen Thẩm Liệt Bình đến nay, Thẩm Liệt Bình từng thất bại.
Từ tên béo ở Công xã Tân Dân, đến Lão Thất tay trái tay của Triệu Hải Đào, tất cả đều là bại tướng tay .
"Thẩm đại đội trưởng mới sẽ thua !"
Bỗng nhiên một nữ công nhân bất mãn : "Cho dù Tôn Đại Khánh thắng, cũng thắng vẻ vang, Thẩm đại đội trưởng một cũng nghỉ ngơi, bọn họ đ.á.n.h luân phiên như , ai mà chịu nổi?"
Nghe thấy ủng hộ Thẩm Liệt Bình, Ôn Hinh tìm theo tiếng sang.
Là một cô gái mặc một bộ đồ công nhân màu xanh lam, tết hai b.í.m tóc đuôi sam, dáng dấp đoan chính, đặc biệt là đôi mắt hồ ly, lúc chuyện ánh mắt lưu chuyển, tỏ quyến rũ đa tình.
"Tôn Kiều, cô đây là khuỷu tay rẽ ngoài ? Tôn Đại Khánh mới là của nhà máy chúng ."
" là cầu thị sự thật, Thẩm đại đội trưởng chính là thực lực hơn Tôn Đại Khánh, ? Các phục?"
"Cô ngày nào cũng tới đây xem, là chuyên môn vì Thẩm đại đội trưởng chứ?"
"Nói bậy, các nghỉ trưa cũng tới góp vui ? Chẳng lẽ cho phép tới?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-177-tham-dai-doi-truong-anh-qua-loi-hai.html.]
Ôn Hinh khẽ một tiếng, định thu hồi tầm mắt, khóe mắt bỗng nhiên rơi chiếc áo quân phục Tôn Kiều đang ôm trong lòng.
Màu sắc giặt đến bạc màu, cổ tay áo còn sờn.
Đây là quần áo của Thẩm Liệt Bình ?
Cô tuyệt đối sẽ lầm.
Lại những lời Tôn Kiều bênh vực Thẩm Liệt Bình, và những lời trêu chọc của khác, trong lòng Ôn Hinh cảm thấy chút khó chịu.
Lúc , một tiếng kinh hô kéo tầm mắt Ôn Hinh trở sân bóng.
Tôn Đại Khánh dẫn đầu phát động tấn công, nắm đ.ấ.m của giống như đạn pháo nện về phía Thẩm Liệt Bình.
Thẩm Liệt Bình nhanh nhẹn nghiêng tránh thoát, đồng thời trở tay nắm lấy cổ tay , dùng sức vặn một cái quật ngã Tôn Đại Khánh xuống đất.
Tôn Đại Khánh ngã mạnh xuống đất, bụi đất tung toé.
Anh nhanh ch.óng bò dậy, hổ thèm mồi trừng mắt Thẩm Liệt Bình, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh.
Anh thể khinh địch, nghiêm túc đối đãi trận chiến .
Hai nữa giao thủ, nắm đ.ấ.m, chân và tay của bọn họ đan xen giữa trung, phát tiếng va chạm trầm đục.
Mỗi một đòn tấn công đều tràn đầy sức mạnh và sự tàn nhẫn, dường như đ.á.n.h gục đối phương.
Trong cuộc giao phong kịch liệt, cả hai đều thể hiện kỹ năng chiến đấu và thể năng xuất sắc.
Hơi thở của bọn họ trở nên dồn dập, mồ hôi theo gò má chảy xuống, nhưng đều ý định bỏ cuộc.
Đột nhiên, Thẩm Liệt Bình nắm lấy một cơ hội, mạnh mẽ nhảy lên tóm lấy vai Tôn Đại Khánh, Tôn Đại Khánh cố gắng thoát khỏi sự khống chế của .
tay Thẩm Liệt Bình giống như kìm sắt, gắt gao kẹp c.h.ặ.t vai , Tôn Đại Khánh lùi hai bước bình bịch, xuống tấn định hình.
Thẩm Liệt Bình đột nhiên quét một cước, đá trúng khoeo chân , Tôn Đại Khánh hình vững quỳ một chân xuống đất.
Cùng lúc đó Thẩm Liệt Bình đ.ấ.m mạnh một quyền qua.
Quyền tránh cũng thể tránh, Tôn Đại Khánh kinh hãi há to miệng.
nắm đ.ấ.m dừng ở nơi cách mặt nửa tấc.
Tôn Đại Khánh kinh hoảng chằm chằm nắm đ.ấ.m của , thở hổn hển, Thẩm Liệt Bình buông tay , mặt lộ nụ thắng lợi.
Trận tỷ thí mặc dù tăng thêm độ khó, nhưng cuối cùng chiến thắng vẫn là .
Thẩm Liệt Bình đưa bàn tay , Tôn Đại Khánh nắm lấy tay lên, tâm phục khẩu phục : " thua !"
Trên sân bóng bùng nổ tiếng vỗ tay như sấm, và tiếng hoan hô.
Trận tỷ thí thực sự quá đặc sắc!
Ôn Hinh định về phía Thẩm Liệt Bình, một bóng màu xanh lam từ bên cạnh cô lướt nhanh qua vai.
Là Tôn Kiều nhẹ nhàng chạy về phía Thẩm Liệt Bình.
"Thấy ! Tôn Kiều đều đợi nữa ."
"Còn ? Nghe Thẩm đại đội trưởng hôm nay là ngày cuối cùng ở đây."
"Anh dáng dấp thật nam tính, trẻ tuổi là sĩ quan, ít cô gái trong xưởng động tâm tư đấy!"
"Đừng là cô , nếu kết hôn cũng thử xem."
"Cô bớt bớt ! Không Thẩm đại đội trưởng kết hôn ? Vợ là con gái nuôi của Xưởng trưởng Trần."
"Tôn Kiều rõ như còn sán gần? là đủ cái ..."
Tiếng chuyện của nữ công nhân phía truyền rõ ràng tai Ôn Hinh, hai tay cô đút trong túi áo khoác khỏi nắm c.h.ặ.t thành quyền, nhịp tim cũng trở nên hoảng nhanh.
Bước chân nhanh chậm về phía Thẩm Liệt Bình.
Nhìn Tôn Kiều ôm quân phục của , mày mắt chứa tình ngẩng đầu .
"Thẩm đại đội trưởng, thật sự là quá lợi hại!"
"Anh xem đổ nhiều mồ hôi như , em giúp lau nhé!"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Nói từ trong túi móc khăn tay, kiễng chân định lau mồ hôi cho .
Ánh mắt Ôn Hinh đột nhiên lạnh lẽo, bước chân nhanh hơn một chút, tới lưng Thẩm Liệt Bình.
Liền Thẩm Liệt Bình lạnh lùng một tiếng, "Không cần."
Đồng thời thể đột nhiên lùi , đụng một cái Ôn Hinh.
Anh vội vàng đầu : "Xin !"
Lại thấy ánh mắt như d.a.o của Ôn Hinh trừng tới...